“Thục Phân!!!"
Trần Dịch Quân quát lớn một tiếng, nộ mắng:
“Con ranh ch-ết tiệt , mày về đây gì?
Mày là thấy ngày tháng của chúng tao quá nên về đây phá đám ?
Mày xem mày Ngụy di của mày thương thế nào , tao đ-ánh ch-ết mày!"
Trên trán Trần Dịch Quân quấn một vòng băng gạc, qua là lão thương từ .
Trần Thanh Dư lộ vẻ mặt kinh ngạc, quan tâm :
“Bố, bố thương thế?
Chuyện gì ạ?
Bố thương ở nhà máy ?
Như cũng quá nguy hiểm, cái ..."
Chưa xong, hàng xóm chịu nổi, :
“Bố cô thương ở nhà máy, nhà máy chúng an lắm."
“ thế."
“Hôm nay bố cô còn chẳng ."
Trần Thanh Dư sững một chút, đó kinh ngạc về phía Ngụy Thục Phân, thể tin nổi gầm lên:
“Ngụy di, bà thể tay với bố !"
Cô nấc lên, run rẩy :
“Bố đối xử với bà như , ngay cả của hồi môn để cũng đưa cho mà để cho bà.
Ông đối với bà chân tình như thế, như thế, bà thể đ-ánh ông .
Hu hu hu, gia môn bất hạnh, gia môn bất hạnh mà..."
Trần Dịch Quân:
...???
Mày là cướp lời thoại của tao đấy?
Trần Thanh Dư tiếp tục nỗ lực, giọng vang dội:
“Ngụy di, uổng công còn coi bà là một dì , bà quá thất vọng , bà thể như , thì ở nhà bà lén đ-ánh bố .
Bố, bố, con đưa bố bệnh viện, , chúng !"
Cô túm c.h.ặ.t lấy Trần Dịch Quân, Trần Dịch Quân cô kéo đến kịp phản ứng, đó vung tay một cái, Trần Thanh Dư mà văng loạng choạng mấy bước suýt ngã, may mà bà lão hàng xóm vội vàng đỡ lấy, đồng tình Trần Dịch Quân, :
“Tiểu Trần , con gái ông lòng đưa ông khám, ông thể như ?
Ông thế là ."
Trần Thanh Dư , :
“Đại nương, bà đừng bố cháu, cháu trách ông .
Bố, bố, con đều là của Ngụy Thục Phân, đều tại bà , chắc chắn là bà giữ tiền, cho bố khám bệnh, cái loại đàn bà xa , hai ly hôn .
Bố, bố với con, chúng ..."
Cô cam lòng tiến lên, nắm lấy Trần Dịch Quân, Trần Dịch Quân dùng sức đẩy một cái:
“Cút , cái đồ ngu , nhăng cuội gì thế...
á!"
Cái đẩy , Trần Thanh Dư văng , bản ông cũng ngã ngửa , rầm!
Bịch!
Ngã mạnh !
“Á!!!"
Trần Dịch Quân đè lên Ngụy Thục Phân, Ngụy Thục Phân phát tiếng kêu t.h.ả.m thiết, Trần Thanh Dư bà lão hàng xóm đỡ lấy, Trần Thanh Dư cảm động vô cùng:
“Đại nương, cảm ơn bà, thật sự cảm ơn bà, bà đúng là một , nếu bà, cháu lăn xuống lầu , hu hu hu..."
Bà lão xong, lập tức ưỡn ng-ực tự hào, ái chà, bà một việc đại thiện đấy!
Nếu mà ngã xuống thật...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-38.html.]
ôi trời đất ơi, bà đúng là thấy việc nghĩa hăng hái !
Trần Thanh Dư thút thít, giống như bắp cải nhỏ ngoài đồng, khổ sở vô cùng, là hàng xóm lâu năm, ai mà chẳng con bé từ nhỏ sống khổ cực chứ.
Vợ chồng Trần Dịch Quân cũng chẳng thèm kiêng dè ngoài, cũng thôi, nhà ba đứa con trai lớn tướng thì ai mà quan tâm đến một đứa con gái.
chuyện liên quan đến , lời thì vẫn .
“Lão Trần , ông cái gì thế?
Con gái ông về, còn cửa náo loạn thành thế , hợp lẽ ."
“Lão Trần, ông , cũng đừng quá coi con gái như cỏ r-ác, thấy Tiểu Thanh Dư về chắc chắn là chuyện lớn.
Đứa trẻ là đứa thật thà, nếu xảy chuyện thì cũng chẳng gấp gáp về như thế ."
“ thế đúng thế, con bé thật sự gấp."
Trần Dịch Quân và Ngụy Thục Phân hai vẫn còn bẹp đất đây, Trần Dịch Quân ôm eo dậy, nộ hống:
“Cái con chổi còn mặt mũi nào mà về, ai thích thì lôi nó !
Nó còn cửa ám thành thế , nếu cửa, còn đường sống ?"
Mọi đảo mắt .
Trần Thanh Dư thì bịt miệng lắc đầu , :
“Bố, bố thể như ?
Hu hu hu... con , con ... hu hu hu... những cái đó, những cái đó đều là mê tín phong kiến..."
Giọng cô nhỏ một chút, nhưng đột nhiên rùng , đúng , thể lời như !
Lời chính là mê tín phong kiến, Trần Dịch Quân cũng phản ứng , càng tức giận hơn, ông giơ tay nhấc cái ghế định quăng tới, giận dữ :
“Mày chẳng mong tao gì cả!
Xem tao đ-ánh ch-ết mày !"
Trần Thanh Dư tránh một cái, rầm, cái ghế đ-ập lan can hành lang, may mà né kịp đấy.
Trần Thanh Dư lý nhí:
“Bố, bố đ-ánh con , đừng ném ngoài, đ-ập trúng hàng xóm thì ạ?"
Cô lời rõ ràng là đang châm chọc, nhưng cái thiết lập nhân vật của cô trong mười mấy hai mươi năm qua ăn sâu lòng , cộng thêm cái bộ dạng sợ sệt thật thà đáng thương , chẳng ai nghĩ là cô cố ý cả.
“, lão Trần, ông thế quá đáng !
Chuyện nhà ông, ông tay với chúng gì!"
“ thế!
Ông quăng ghế ngoài lỡ đ-ập trúng chúng thì !
Ông đ-ánh con gái ông là việc của ông, nhưng đừng tưởng chúng dễ bắt nạt."
“ đấy, ông còn gì nữa!
Phát hỏa cũng chừng mực thôi!"
Trần Dịch Quân sắp tức đến thăng thiên , ông vùng vẫy dậy, cũng thuận tay kéo Ngụy Thục Phân dậy, cả hai vợ chồng đều ôm eo, tức đến tóc dựng cả lên, tuy nhiên con trai lớn nhà họ Trần, cũng chính là em trai lớn của Trần Thanh Dư là kẻ tâm cơ, nheo mắt đẩy đẩy gọng kính, :
“Bố, , để chị trong ."
Hắn , tự nhiên là mất mặt.
Hắn nghĩ đến đối tượng công nhân tạm thời của , ánh mắt lóe lên một tia sáng, lộ một nụ , :
“Chị hai, chị mau , bố thật nhớ chị đấy."
Trần Thanh Dư cúi đầu, trong lòng lạnh, nhớ cô?
Lâm Tuấn Văn qua đời, bọn họ còn chẳng thèm tới nhà, vì Triệu lão thái dám chà đạp bắt nạt cô?
Chẳng là vì thấy cô nhà đẻ để dựa dẫm .
Chẳng qua là diễn kịch thôi ?
Đó đều là những trò cô chơi từ hồi nhỏ .
Trần Thanh Dư lộ vẻ cảm động, lời nhà, miệng còn :
“Em lớn, chị em là , hu hu hu, thật chị về là để mượn tiền..."
“Cái gì!"
Trần Dịch Quân gầm lên một nữa.