Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 391

Cập nhật lúc: 2026-02-19 12:04:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cái tin của bà Tôn đúng là cực kỳ thối tha, nhưng cũng mang đầy màu sắc kỳ quái.”

 

Ai nấy đều hết sức chấn động.

 

“Ơ chứ, thực sự là ma ?"

 

“Ai mà ?

 

thì lúc đó cứ như trúng tà , nhảy thẳng xuống hố phân, bảo bình thường trúng tà thì ai nhảy xuống hố phân ?"

 

Bà Triệu uể oải :

 

“Cho dù trúng tà, thì cái trò hở là nhảy xuống hố phân cũng đủ hôi thối .

 

Vợ chồng họ xuống đó hai ?

 

đúng là thấy thương cho những ở xưởng của lão , cả ngày cứ ở cạnh họ, thì hôi thối đến mức nào chứ, xuống đó hai chắc là ngấm mùi ."

 

“Oẹ!"

 

“Mẹ ơi, bà thế đúng là thối thật, mà nhé, chuyện đúng là như đấy, sáng nay thấy ở viện họ, ai nấy đều vẻ mặt khỏe cho lắm, chẳng dễ dàng gì mà."

 

“Chứ còn nữa."

 

“Cũng may Lý Đại Sơn của nhà ăn, nếu chỉ tính riêng việc lão xuống đó hai , là điều chuyển công tác ."

 

“Bà đừng nhà ăn, ngay ở xưởng thôi, bình thường cũng chịu nổi .

 

Những ở xưởng lão đúng là xui xẻo thật."

 

Bà Triệu lên tiếng:

 

“Chao ôi, quản đốc xưởng của lão với Lý Đại Sơn là mà, bảo vệ lão chứ?

 

Lý Đại Sơn cũng chẳng chuyện gì , ôi ơi, bảo lão ám mùi hôi thối cả ?"

 

“Chắc chắn là !"

 

Bà Tôn khẳng định chắc nịch:

 

“Mọi nghĩ , hố phân suốt nửa đêm, cái gì mà chẳng ngấm mùi chứ.

 

Mọi , chính là cái con rể nhà lão , cái mặt , đúng là đen như nhọ nồi .

 

Con gái lão thì càng khỏi , mắng mỏ ngớt lời, thật sự là, thấy con gái nhà ai mà hiếu thảo như .

 

Chậc chậc!"

 

Bà Triệu:

 

“Con rể nhà lão chính là em trai của quản đốc xưởng họ ?"

 

, chính là nó!"

 

Bà Triệu:

 

“Thế ?

 

Có một quản đốc xưởng, kiếm một công việc chẳng quá dễ dàng ?"

 

Bà Triệu thận trọng thăm dò.

 

Bà Tôn lạnh:

 

“Hừ, kiếm một công việc dễ dàng á?

 

Bà đang nghĩ gì thế."

 

hạ thấp giọng, thần bí :

 

“Mọi thực sự tưởng Xa Vĩnh Phong giỏi giang lắm ?

 

Hắn chính là hạng ăn bám thôi, bên nhà vợ chẳng cho gia đình một chút lợi lộc nào .

 

nhé, Xa Vĩnh Phong kiếm cho em trai một công việc, mà bên đó cũng chẳng thèm giúp đấy.

 

Mọi xem nhà máy bao nhiêu xưởng, mấy vị quản đốc xưởng khác đều đối xử lạnh nhạt với Xa Vĩnh Phong?

 

Chẳng dựa năng lực của mà leo lên ?

 

Toàn là dựa nhạc phụ thôi.

 

Nhà đó cũng chẳng coi cái gì, vợ đến nhà máy tìm còn quát tháo ầm ĩ, ai mà coi trọng cho nổi?"

 

Bà Triệu kéo dài giọng “ồ" một tiếng.

 

“Bà cứ chờ mà xem, vợ Xa Vĩnh Phong chắc chắn sắp loạn lên cho mà xem.

 

Nhạc phụ của em chồng nhảy xuống hố phân, chuyện mất mặt bao chứ.

 

Con gái của gia đình cán bộ lãnh đạo, ai mà chịu cho thấu cái chuyện ."

 

Bà Tôn vẻ hiểu đời.

 

Bà Triệu gật đầu:

 

là cái lý lẽ đó, nhưng bà bảo con gái nhà cán bộ lãnh đạo nghĩ cái gì , mà trông trúng Xa Vĩnh Phong cơ chứ."

 

“Đẹp trai chứ !

 

Xa Vĩnh Phong mà trai, thì con rể ở rể ?

 

Mày rậm mắt to mặt chữ điền, trông như minh tinh điện ảnh , miệng dẻo, lấy lòng phụ nữ chứ?

 

Chúng đều là phụ nữ cả, đều hiểu mà."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-391.html.]

Bà Tôn đầy ẩn ý bổ sung thêm, vẻ mặt mờ ám:

 

“Cái khoản đó chắc chắn cũng , giường thể hiện , nếu thì quản đốc xưởng ?

 

Đàn ông mà, cũng chút tài lẻ chứ, nếu năng lực việc gì, lãnh đạo ?"

 

Mấy bà già “hô hố" với .

 

Mọi chuyện đều trong sự hiểu ngầm.

 

Bà Triệu vốn dĩ ghét Xa Vĩnh Phong, thằng cha gây khó dễ cho con trai bà mà.

 

Bà đảo mắt một vòng, :

 

thấy như , giường chắc chắn là ."

 

“Sao thế?"

 

“Bà cũng quen ."

 

Bà Triệu:

 

“Mọi nghĩ , nếu giường thực sự giỏi, thì vợ chắc chắn cực kỳ mãn nguyện chứ.

 

Người trai, miệng dẻo, giường thể hiện , như thì vợ chẳng ngày nào cũng vui vẻ hớn hở ?

 

Đối với gia đình chồng ít nhiều cũng chút khách sáo chứ, nể mặt chồng mà đối với gia đình chồng.

 

Có cái câu gì nhỉ?

 

Cái gì mà nhà... cái gì mà mái nhà?"

 

“Có là yêu ai yêu cả đường ?"

 

Bà Triệu:

 

đúng đúng, chính là cái đó, nếu thực sự như , thì chắc chắn là yêu ai yêu cả đường .

 

Chính vì cái khoản gì, nên vợ mới nể mặt, mới kiếm chuyện đấy.

 

Cái chức quản đốc xưởng ... thấy chẳng liên quan gì đến việc thể hiện cả, nghĩ mà xem!

 

Con rể của lãnh đạo, mà chẳng cái thá gì, thì lãnh đạo cũng thấy mất mặt chứ.

 

Thế nên ít nhiều cũng nâng đỡ con rể một chút."

 

“Chao ôi.

 

thế đúng là lý đấy."

 

Bà Triệu:

 

“Sao lý?

 

Là cực kỳ lý!

 

Hắn giường thể hiện gì, là hạng dùng , cho nên vợ mới nể mặt!

 

mặt ngoài cũng chẳng thèm giữ thể diện cho ."

 

“Bà Triệu, bà đúng đấy."

 

“Hơn nữa, bà phân tích như thế, xuôi tai thật, đúng là xuôi tai."

 

“Ái chà.

 

Mọi bảo trông cao to lực lưỡng thế , dùng nhỉ?"

 

“Cái chuyện cứ cao to lực lưỡng là , những tuy cao to lực lưỡng, nhưng cái đồ vật thì gì!

 

Chỉ bằng ngón tay, thì ăn gì nữa?"

 

là như thật."

 

“Ờ... cho nhé, đừng kể với ai đấy!"

 

Lúc Chu ở nhà ăn sán gần, là đầu bếp chính ở đây, hạ thấp giọng, nhỏ nhẹ :

 

tắm ở nhà tắm công cộng từng gặp , cao ráo thế thôi, nhưng thực , còn chẳng bằng đàn ông bình thường , nhỏ lắm."

 

Ánh mắt đều lấp lánh tia sáng hưng phấn, bàn tán:

 

“Á, thực sự dùng ?"

 

“Dùng thì , tóm là nhỏ, nhỏ thật đấy.

 

Mọi cái thằng nhãi họ Hà trộm ở xưởng tháng ?

 

Hắn còn chẳng bằng cái thằng nhãi họ Hà đó ."

 

“Ồ hố!

 

Thế thì đúng là dùng ."

 

“Ái chà?

 

Thế thì vợ tội nghiệp quá nhỉ?"

 

“Mọi bảo thế thì còn ý nghĩa gì nữa."

 

“Chứ còn nữa."

 

Bà Triệu ngây , vốn dĩ bà chỉ bôi nhọ danh tiếng của Xa Vĩnh Phong một chút thôi, ngờ trúng phóc ?

 

Mọi bảo cái chuyện ...

 

 

Loading...