Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 40

Cập nhật lúc: 2026-02-19 07:39:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cô gào ầm ĩ, diễn kịch vô cùng hăng hái.”

 

Đã bao nhiêu năm !

 

Bao nhiêu năm chứ!

 

Cô càng lớn càng trở nên to khỏe, sớm hóa thành hổ cái, diễn vai cải trắng nhỏ nữa cũng chẳng ai tin.

 

thật sự ngờ tới, vẫn thể ôn giấc mộng cũ, Trần Thanh Dư bộ dạng như cải trắng nhỏ, yếu đuối vô trợ né tránh.

 

Bọn họ sống yên ?

 

Đừng hòng!

 

thể g-iết phóng hỏa, nhưng giày vò khác thì mà!

 

Thay vì đợi bọn họ đến tận cửa gây sự, cô chủ động xuất kích, dù mặt cô dày, chẳng sợ mất mặt.

 

“Em lớn, chị em là , em cần che chở cho chị , bố, bố mau dừng tay , bố đ-ánh con , đừng đ-ánh em trai nữa."

 

Trần Thanh Dư hò hét vang trời, trông vẻ né tránh vô cùng chật vật.

 

Trần Thanh Dư lôi kéo Trần đại , tránh tới tránh lui, Trần Dịch Quân giáng mấy cái tát đều trúng con trai, xót đến thấu xương, càng đuổi theo Trần Thanh Dư buông, Trần Thanh Dư chạy loạn trong nhà, thỉnh thoảng vô ý giẫm lên Ngụy Thục Phân đang ngã đất.

 

“Á!"

 

Ngụy Thục Phân gào thét.

 

Trần Thanh Dư cao giọng:

 

“Em lớn, em giẫm lên Ngụy di, cho dù em tức giận vì Ngụy di đ-ánh bố, cũng thừa cơ báo thù chứ!"

 

“Chị bậy!"

 

“Chị im miệng!"

 

“Chị khốn nạn!"

 

Trần Thanh Dư sợ hãi tột độ, thu thành một con chim cút nhỏ, :

 

“Chị , chị nữa, đừng đ-ánh nh-au nữa..."

 

Trần Dịch Quân:

 

“Á á á!"

 

Lão đ-ánh trúng Trần Thanh Dư, thật sự tức đến phát điên, vớ cái gì là ném cái đó!

 

Chát!

 

Trần Thanh Dư cao giọng:

 

“A, đó là phích nước!"

 

Xoảng!

 

Vỡ tan tành.

 

Trần Thanh Dư hò hét vang trời:

 

“Bố, bố ơi bố bình tĩnh , giận quá hại đấy, bố đừng loạn nữa, cầu xin bố, bố đừng loạn nữa, bố bằng tuổi , giận quá hại mà.

 

Con sai , đều là của con ?

 

Bố!"

 

Trần Thanh Dư nhà hề đóng cửa, giờ đây cửa nhà Trần Dịch Quân chen chúc những cái đầu dày đặc, bao nhiêu tranh vị trí mà sầu muộn.

 

“Nhường một chút, để xem nào, chuyện gì thế, nhà lão đ-ánh nh-au thành thế ."

 

“Trần Dịch Quân đ-ánh con gái, đ-ánh trúng liền đ-ập phá đồ đạc trong nhà."

 

“Đù, hung hãn thế ?

 

Như cũng quá điên cuồng ."

 

“Ai chứ, cái lão Trần Dịch Quân chính là nóng tính quá, bà xem lão cái gì kìa!

 

đoán là lão vợ đ-ánh nên trong lòng uất ức, chẳng là trút giận lên đầu đứa trẻ khổ sở ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-40.html.]

 

“Lão đ-ánh á?

 

Vợ lão lợi hại thật."

 

“Hừ, sớm Ngụy Thục Phân là hạng , bà xem bà đối xử với đứa trẻ thế nào là là hạng gì ngay thôi?

 

Có điều con trai cả nhà lão Trần đúng là che chở bố lão thật, đây còn đang trút giận cho bố lão kìa."

 

thấy cũng chẳng gì, Ngụy Thục Phân dù cũng là ruột, ."

 

“Trần Dịch Quân kiếm tiền nuôi cả nhà mà, đương nhiên hướng về bố đẻ ."

 

thế, đúng thế."

 

“Cái thằng nhóc chính là kẻ tâm cơ thâm hiểm, tinh ranh hết mức, nếu chiếm lấy công việc của chị cả nó thì nó về nông thôn ..."

 

sớm chẳng hạng lành gì ."

 

“Chỉ bản thôi."

 

“Ích kỷ, chính là ích kỷ, ai tiền thì bám đó."

 

“Bà cứ chờ xem, hai vợ chồng già nhà họ Trần già chắc chắn chịu khổ thôi..."

 

“Các bà cũng nên như chứ, thấy như các bà , đứa trẻ khổ sở chẳng gì cả, chẳng cũng đang giúp đỡ che chở ?

 

Hắn cũng đấy chứ."

 

“Ấy ... các bà cảm thấy, thật nhà họ Trần mắng cũng sai ?"

 

“Cái gì?"

 

“Thì đứa trẻ khổ sở , các bà cảm thấy đứa nhỏ đó đúng là một ngôi chổi ?"

 

Hiện trường lập tức yên tĩnh .

 

Bà lão lên tiếng hạ thấp giọng :

 

“Các bà xem kìa, nhà họ Trần loạn cào cào thành thế nào ?

 

là ai dính con bé đó là đó xui xẻo mà."

 

Mọi bà lão chuyện, ngó đầu trong nhà.

 

Trần Dịch Quân khập khiễng, m-áu trong băng gạc trán thấm ngoài, ôm eo mắng nhiếc vẫn đang đuổi đ-ánh Trần Thanh Dư, nhưng ngã đau , loạng choạng lao về phía , “bịch" một cái ngã trúng đống mảnh vỡ phích nước—— “Á!!!"

 

Mọi sang Ngụy Thục Phân, Ngụy Thục Phân ngã mấy cái liền, khi Trần Thanh Dư và Trần đại tháo chạy cứ loanh quanh bên cạnh bà , giẫm lên bà bao nhiêu cái .

 

, Trần Thanh Dư giẫm, đều là Trần đại giẫm, chậc chậc.

 

khắp đầy dấu chân, tóc tai bù xù như ổ gà, cũng đang ôm eo dám động đậy, cũng chẳng màng gì khác, c.h.ử.i rủa xối xả, nguyền rủa tổ tông mười tám đời của Trần Thanh Dư.

 

Trần đại ... cũng cứ nhất định che chở cho chị , luôn chắn mặt Trần Thanh Dư, Trần Dịch Quân tát mấy cái nổ đom đóm mắt , những đồ đạc lặt vặt Trần Dịch Quân ném cũng đều trúng , mặt mũi sưng đỏ, cổ còn vết cào, nhếch nhác vô cùng.

 

Nhà họ Trần chỉ Trần tiểu thấy tình hình liền thu trốn trong phòng là thoát nạn, những khác đều t.h.ả.m hại hình , im lặng một hồi, lặng lẽ lùi .

 

Có lẽ... nhà họ Trần đúng, đứa trẻ khổ sở đúng là một ngôi chổi nhỏ.

 

Bọn họ đây xem náo nhiệt từ lúc con bé đ-ập cửa cơ mà, con bé đó thật sự chẳng gì cả!

 

thậm chí còn tay, mà nhà họ Trần t.h.ả.m thế , đủ thấy uy lực của con bé!

 

Nghĩ bên cạnh cô đều ch-ết mất mấy , càng cảm thấy cô là một ngôi chổi nhỏ!

 

Mọi đang trăm phương nghìn kế suy tính trong bụng, Trần Thanh Dư vẫn đang loạn trong nhà, cô xinh , trông đáng thương, cho dù chẳng lời nào, cũng sẽ tự tìm lý do cho cô, huống chi, đều là hàng xóm cũ, cô là một đứa trẻ tội nghiệp.

 

Mặc dù cũng đinh ninh cô là ngôi chổi nên chẳng ai dám tiến lên, nhưng vẫn thấy nhà họ Trần bắt nạt quá đáng.

 

“Lão Trần , ông đừng loạn nữa, ông đang cái gì !

 

Ông định đ-ánh ch-ết con gái ?

 

Ông đ-ánh ch-ết thì nhà chồng cũng chẳng để yên , con gái gả , còn là nhà ông nữa."

 

thế, lão Trần, đây là nhà mà, ông trút giận cái nỗi gì, ông xem ông đ-ập phá thành thế !

 

Chỗ tốn bao nhiêu tiền chứ!"

 

“Phải đấy, ông cũng nên bớt nóng tính , ông đúng là hỏa khí quá lớn."

Loading...