Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 411

Cập nhật lúc: 2026-02-19 19:21:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trần Thanh Dư:

 

“Đó là đương nhiên ạ.”

 

Hai con bế trẻ nhỏ ngoài, lúc còn ai c.h.ử.i bới om sòm nữa.

 

Bởi vì đại đa hết, còn còn chen chúc nên cũng chẳng chuyện dẫm chân sờ m-ông gì nữa.

 

Bà Triệu:

 

“Không bên ngoài mưa to đến mức nào.”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Lẽ con nên mang theo một chiếc ô thì quá.”

 

Cô còn về nhà một chuyến cơ đấy, kết quả là quên bẵng .

 

Mải mê xem náo nhiệt quá mà.

 

Tuy nhiên, cô vẫn tìm cơ hội kín đáo nhắc nhở Viên Tiểu Thúy một chút.

 

Tránh để cô vợ chồng Triệu Dung tính kế.

 

Trần Thanh Dư ngẫm nghĩ một lát, chuyện thể để lộ bản , cô vẫn nên đến trạm thu mua phế liệu một chuyến, tìm ít báo cũ, cắt một mẩu giấy cho cô .

 

định giấy, mặc dù cô đồng cảm với Viên Tiểu Thúy, nhưng tin tưởng Viên Tiểu Thúy một trăm phần trăm.

 

Trần Thanh Dư đang mải suy nghĩ thì đột nhiên thấy tiếng cãi vã truyền đến từ phía .

 

Cô tò mò đầu :

 

“Ủa, vẫn còn cãi thế ?”

 

Bà Triệu cũng tò mò sang, thì rõ nhưng thì rõ mồn một.

 

Không ngờ tới, cãi chẳng ai xa lạ, chính là vợ chồng Xa Vĩnh Phong.

 

Vợ Xa Vĩnh Phong gào mồm lên mắng, chẳng nể nang gì:

 

“Cái đồ phế vật vô dụng nhà , xem, xem phim thôi mà cũng yên , còn tích sự gì nữa.

 

đúng là xúi quẩy tám đời mới lấy cái loại đàn ông như , chẳng cái tích sự gì, ở đây còn mấy , mấy bước chân thôi mà cũng dẫm chân .

 

Anh còn cái gì nữa?

 

Anh đúng là đồ phế vật!”

 

Xa Vĩnh Phong nhỏ nhẹ dỗ dành vợ:

 

“Vợ ơi là của , đều là của cả, tối quá rõ...”

 

“Anh mù , thấy đúng là hồn siêu phách lạc, đang tơ tưởng đến con hồ ly tinh nào chứ gì?

 

Người khác ai dẫm chân , chỉ dẫm?

 

Anh xem một thằng đàn ông như thì còn tác dụng gì nữa!

 

Con cái thì đẻ , xem phim cũng dẫm chân vợ, cố ý ?

 

là xúi quẩy!

 

Cả cái nhà nhà một lũ xúi quẩy!

 

cái nhà thông gia của em trai tự nhảy xuống hố phân ?

 

Sao mà kinh tởm thế !

 

Làm chị em dâu với con gái của hạng đó, đúng là xúi quẩy tám đời, khác nhạo thế nào ?

 

đúng là mù mắt mới lấy .”

 

Vị đại tỷ rõ ràng tâm trạng đang , gào thét ầm ĩ, cũng chẳng sợ mất mặt, cứ lôi chuyện nọ xọ chuyện mà mắng.

 

Xa Vĩnh Phong vẫn vô cùng dịu dàng, sức dỗ dành:

 

“Chuyện đó là hiểu lầm, là họ , chúng gặp họ, gặp họ là chứ gì?

 

Vợ ơi em đừng giận, em giận đau lòng lắm.

 

Nào, để cõng em , chúng về nhà, bữa khuya cho em, em ăn gì?

 

Em ăn gì cho cái đó.”

 

“Anh đáng lẽ cõng từ sớm , bên ngoài còn đang mưa, phiền ch-ết , ghét nhất là ngày mưa, cứ dấp dính khó chịu.”

 

“Không , em cứ ở cửa đợi , chạy về nhà lấy ô, đảm bảo để em ướt ...”

 

“Anh định để ở đây một á?

 

Cái đồ khốn nhà , dám bỏ mặc một !

 

Anh là đồ khốn!”

 

“Không , tìm ban bảo vệ mượn một chiếc ô, họ chắc chắn , em yên tâm, bỏ rơi em , chúng cùng ...”

 

Hai gào thét ầm ĩ, lúc tuy ít nhưng cũng ai, so với lúc mới bắt đầu thì vắng hơn nhiều, nhưng kỹ thì thực vẫn còn khá nhiều , kiểu gì cũng đến con ba chữ .

 

Mọi đều dỏng tai lên , thầm cảm thán Xa Vĩnh Phong chẳng chút khí phách đàn ông nào cả.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-411.html.]

Từng thấy sợ vợ, nhưng thấy ai đến mức .

 

nghĩ , hạng như Xa Vĩnh Phong, khác nào ở rể .

 

Bị mắng cũng chẳng gì lạ, nếu thì công việc của cũng chẳng gì nổi trội, dựa cái gì mà chủ nhiệm phân xưởng chứ?

 

Vậy thì hầu hạ vợ, một tên thái giám cũng là điều nên thôi.

 

Mọi lén lút náo nhiệt, lúc vợ Xa Vĩnh Phong đang dạy chồng thì tiếng bước chân của những khác cũng trở nên nhẹ hẳn .

 

Thậm chí còn im lặng tiếng dám chuyện, ngoan ngoãn kịch .

 

Bà Triệu gần như thì thầm tai Trần Thanh Dư:

 

“Có lão cả ngày vợ quản thúc nên tâm lý biến thái , cho nên mới ở phân xưởng lên cơn điên bắt nạt con trai .”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Ai mà ạ.”

 

Nói thật, đừng vị đại tỷ thái độ tệ, kiếm chuyện, nhưng Trần Thanh Dư cảm thấy bà thế cũng chẳng gì sai.

 

Ai bảo Xa Vĩnh Phong dựa nhà vợ để leo lên chứ, thì ráng mà nhịn !

 

Một chút cũng bỏ thì ai thèm nâng đỡ chứ!

 

Anh chẳng năng lực gì cho cam.

 

Trần Thanh Dư bĩu môi, thật sự hét lên một tiếng “đồ ở rể”.

 

họ cũng ngoài , bên ngoài vẫn đang mưa, hầu như ai cũng đội mưa mà chạy về nhà.

 

Không cũng , ban bảo vệ đang đuổi mà.

 

Trần Thanh Dư cơn mưa lớn, nhíu mày, chẳng chút nào.

 

Đằng xa mấy đang , chắc là từ nhà chạy qua để chủ trì công việc, đừng chuyện lớn nhưng đông thế quả thực vẫn chú ý chuyện dẫm đạp, đương nhiên lãnh đạo qua đây.

 

Trần Thanh Dư liếc một cái, suýt nữa thì lộn nhào.

 

Chà!

 

Đây chẳng là lão Phó xưởng trưởng Hạ đó ?

 

Cái lão chẳng hạng lành gì.

 

Bên cạnh lão là thư ký Bạch, thư ký của Bí thư Trịnh, lúc đang đó với khuôn mặt sưng vù như cái đầu heo, chẳng ai đ-ánh cho nữa.

 

Hơn nữa hiểu , một gã đàn ông to xác mà chút vặn vẹo, khép nép.

 

Trần Thanh Dư trực tiếp lộn nhào trong lòng, kéo bà Triệu :

 

“Chúng chạy nhanh về thôi.”

 

Bà Triệu:

 

“Hả?”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Nếu thì cách gì khác ?”

 

Bà Triệu:

 

“...

 

Thật đúng là .”

 

Đừng đến chuyện mượn ô, nhiều thế , lấy ô mà mượn cho xuể.

 

Hơn nữa cho mượn mà cho mượn, ban bảo vệ chắc chắn cũng sẽ đắc tội với ai .

 

Trần Thanh Dư:

 

“Đi !”

 

Cô chỉ còn cách đội mưa mà chạy thôi.

 

Bà Triệu:

 

“Được , !”

 

Bà lẩm bẩm:

 

“Con xem đang yên đang lành xem phim, rốt cuộc gặp cái chuyện , thế nữa!”

 

Phim xem hết, gặp mưa lớn, còn trì hoãn lâu như .

 

Bà Triệu:

 

“Đi!”

 

Trần Thanh Dư gì, bế đứa nhỏ, tiên phong chạy vọt ngoài.

 

Tiểu Giai Tiểu Viên:

 

“A!”

 

Hai đứa nhỏ reo lên, đó khanh khách, cảm giác chạy thục mạng trong ngày mưa thế , đám trẻ con cảm thấy thật mới mẻ .

 

 

Loading...