Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 42
Cập nhật lúc: 2026-02-19 07:45:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lão khinh bỉ con gái, :
“Con gái gả như bát nước hắt , từ ngày mày trộm sổ hộ khẩu kết hôn, mày còn là con gái tao nữa , dù ăn xin cũng đừng đến cửa nhà tao!
Ra ngoài!
Đừng để tao thứ hai, cút, cút ngoài!
Sau đừng đến đây nữa, mày cứ ôm cái bài vị của mày mà sống qua ngày , mày sống giàu sang cũng liên quan đến tao!
Mày nghèo ch-ết cũng liên quan đến tao, nhất quyết gả cho Lâm Tuấn Văn thì đừng trách bây giờ tao vô tình!
Phải, tao tái hôn đấy, tao nhớ mày đấy, mày giỏi thì mày cứ giữ trọn đạo nghĩa cả đời !
Cả đời mày đừng tái giá!"
Mắt Trần Thanh Dư càng mở to hơn!
Ấy , cô nghĩ quẩn đến mức gả nữa chứ!
Cô hiện tại đang dựng thiết lập phụ nữ thâm tình, đương nhiên là nghĩ đến chuyện tái giá !
Cô lớn tiếng :
“Con và Tuấn Văn tình cảm sâu nặng, cho dù còn nữa, con thề, con cũng sẽ tái giá!
Con giống ba!
Con thích một là cả đời, con cũng chỉ thích , con cũng sẽ chăm sóc cho các con, giữ vững Lâm gia!
Ba, con giống ba!
Ba sắt đ-á, ba m-áu lạnh vô tình, ba thể tái hôn ngay khi xương cốt con còn lạnh, để mặc bà đối xử với con gái ba, nhưng con thì !
Ba, con giống ba, con giống con!
Trọng tình cảm, con nhất định sẽ luôn nhớ về Tuấn Văn."
Cô đột ngột hất tay Trần Dịch Quân , sâu mắt lão, bỗng nhiên như phát điên, hai tay nhấc bổng cái bàn lên...
“Á, mày cái gì !
Mày!"
Trần Thanh Dư dường như dùng hết sức lực, nhưng động tác nhanh, ném thẳng cái bàn ngoài cửa sổ, xoảng!
Lúc đừng là lầu lầu, trận ầm ĩ , ngay cả tòa nhà đối diện cũng đầy rẫy những cái đầu thò xem!
“Mày cái gì !"
Mấy định xông lên kéo Trần Thanh Dư , nhưng cô như thể uống thu-ốc tăng lực, trực tiếp hất văng .
Cô lao bếp, xoong nồi bát đĩa cứ thế “loảng xoảng" ném hết ngoài:
“Ba nhớ con thì đừng dùng đồ mua bằng tiền của con!
Ba phất lên là nhờ con đấy!
Vứt hết, con vứt hết đống đồ !"
Hê hê, ba ?
Con càng đấy!
“Mày bậy bạ gì đó!
Những thứ đều là tao mua, liên quan gì đến mày?"
Trần Thanh Dư cũng gào lên:
“Nếu cưới con, thì năm em nhà ba mùa đông luân phiên mặc chung một chiếc quần bông.
Nếu cưới con, ba việc ?
Nếu cưới con, bác cả bác hai lấy công ăn việc ?
Tiền của ba?
Tiền của đều là nhờ con mới kiếm đấy.
Mẹ con còn nữa, những thứ cũng là ba nợ bà !
Mẹ con mất ba dẫn cái đàn bà xa về nhà, để bà cùng con gái bà bắt nạt con, nếu con còn sống, con vẫn là một đứa trẻ hạnh phúc, chính bà cướp mất vị trí của con.
Ba, ba nhờ con mới ngày hôm nay mà còn giả vờ như tự vận động, ba đúng là đồ l.ừ.a đ.ả.o, đồ l.ừ.a đ.ả.o!!!"
Cô gào thét, đó tiếp tục đ-ập phá loảng xoảng, chẳng mấy chốc, ngôi nhà thực sự trở nên tan hoang , cô đ-ập , từ lúc nào thuận tay lấy một con d.a.o phay trong bếp, một đao trong tay, thật sự chẳng ai dám tiến lên phía nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-42.html.]
Trần Thanh Dư:
“Mọi đổ vạ chuyện đ-ập phá lên đầu con ?
Đã đổ vạ thì con đ-ập thật luôn cho xem!
Dù , dù những thứ cũng là nhờ con mà .
Ba vô tình vô nghĩa, ba đúng là một gã đàn ông vô tình vô nghĩa..."
Cả cô run rẩy vì , dáng vẻ như tuyệt vọng cùng cực.
Hàng xóm xung quanh ai nấy đều thở dài:
“Thật là ức h.i.ế.p quá đáng mà, xem ép con bé đến mức nào ."
“Chó cùng dứt giậu, thể bắt nạt như thế , lão Trần chuyện cũng đạo đức."
“ thấy con bé đúng là một ngôi chổi thật, cô cái nhà nó quậy phá kìa..."
“Nó mới mất chồng, lão Trần còn xát muối vết thương của nó, cái ai mà chịu nổi?
Nó và tiểu Lâm tình cảm lắm mà."
“Cũng đúng, lão Trần năng thật khó , nhưng Tiểu Khổ Qua là đứa trọng tình cảm."
“Không trọng tình cảm thì dám trộm sổ hộ khẩu kết hôn?
Hồi đó nó kết hôn là lén lút trộm sổ hộ khẩu đấy, đừng con bé lầm lì ít , nhưng đôi khi bất thình lình một vố thế , bình thường thật sự đỡ nổi ..."
“Tiểu Trần , ờ..."
Cả nhà đều họ Trần, đổi cách gọi khác:
“Tiểu Khổ Qua , ờ...
Thanh Dư, Thanh Dư , con buông d.a.o xuống ?
Ba con cũng nỗi khổ riêng, con cái thì cũng thông cảm cho ba con chứ."
“Phải đấy, thiên hạ cha nào là đúng cả, con thế là .
Con xem con đ-ập phá nhà cửa thành thế , tốn bao nhiêu tiền của chứ?
Con thế là phá gia chi t.ử quá .
Con thế thì ba con còn sống ?"
“Ông còn sủa cái gì đấy, thấy chuyện trách Thanh Dư !
Thanh Dư, chúng đều chuyện trách con, con mau buông d.a.o xuống , đừng mấy bậy, mau buông xuống, đừng để thương..."
Một bà cụ khuyên nhủ, đó liếc xéo đàn ông lúc nãy:
“Cường Đầu Trọc, ông đừng kích động con bé nữa."
“Ấy , nó kích động là phát điên ?"
“Thế ông ?
Nếu vợ chồng Trần Dịch Quân cứ ép nó mãi, thì đến mức ?"
“ đúng đúng."
Mọi cũng hiểu , vội vàng :
“Thanh Dư, con mau buông d.a.o xuống."
“Phải đấy, chuyện hôm nay ba con và dì Ngụy , là họ đúng, nhưng con quậy thế cũng ảnh hưởng đến danh tiếng mà?
Con nghĩ xem, sống ở đời chẳng là nhờ cái danh tiếng ?
Buông xuống nhé?"
“Chuyện là ba con và dì Ngụy đúng, nhưng con cũng đừng hành hạ bản ."
“ đúng ..."
Mọi xôn xao khuyên can.
Mà lúc , đám Sử Trân Hương sững sờ như những bức tượng điêu khắc.
Họ chẳng ngờ rằng Trần Thanh Dư chạy về nhà đẻ, nhưng nghĩ cũng đúng, Trần Thanh Dư về nhà đẻ thì còn nữa!
Nói thật, đây là đầu tiên họ nhà đẻ của Trần Thanh Dư ở , ban đầu còn cô tìm ai, thì thấy lầu phát tiếng động loảng xoảng, xem náo nhiệt đông đến mức nổ tung cả lối cầu thang, mấy vội vội vàng vàng chạy lên lầu, ôi chao, thế thì , mấy đều chen chúc trong đám đông.
Tiến thoái lưỡng nan, tuy rằng rõ trong phòng, nhưng những tiếng động liên tiếp cũng đủ họ choáng váng .