Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 422

Cập nhật lúc: 2026-02-19 19:21:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trần Dịch Quân:

 

“???"

 

Trần Dịch Quân:

 

“!!!"

 

“Đứa nào!

 

Đứa nào đấy!

 

Có bản lĩnh thì đừng giấu đầu hở đuôi, cút đây cho tao, cút đây!"

 

Trần Thanh Dư lạnh thành tiếng, cái đồ đáy giếng nhà ông, cứ ở đó mà chờ .

 

á, Trần Thanh Dư cũng thật sự hại , cô từng xuống đó nên tình hình bên , bên thông thống khắp nơi, chỗ thì chỗ khác cũng thôi.

 

Thậm chí chẳng cần xa lắm , lúc nãy cô từ lên mà.

 

Cái hại , thuần túy là ghê tởm khác, Trần Thanh Dư chỉ Trần Dịch Quân ghê tởm một phen thôi.

 

Ai bảo ông thất đức như thế chứ.

 

Cho dù bình thường đến quấy rầy đứa con gái là cô chăng nữa, cũng ngăn cản việc Trần Thanh Dư gặp mặt là dạy dỗ một trận.

 

Nếu thì thật với ông bà ngoại khuất của .

 

Trần Thanh Dư ấn tượng gì với , dù lúc đó cô còn gì thì bà .

 

cô gần như là lớn lên bên cạnh ông bà ngoại và , cho nên tình cảm sâu đậm, cho dù Trần Thanh Dư là xuyên thì ký ức vẫn còn mới mẻ, xúc động.

 

Gặp cái gã Trần Dịch Quân , đúng là nhịn thu xếp ông một trận.

 

Trần Thanh Dư nghĩ là .

 

Cô lén lút đậy nắp hố ga , chẳng thèm để ý đến Trần Dịch Quân đang kêu la oai oái ở bên .

 

Bạn đừng , nắp hố ga đậy một cái, tiếng c.h.ử.i bới của Trần Dịch Quân nhỏ hẳn , gần thì thấy tiếng ồn ào váng vất, xa thì thấy gì nữa.

 

Trần Thanh Dư đang định rút lui thì thấy tiếng bước chân từ một ngôi nhà cách đó xa, cô vội vàng lẩn .

 

Trần Dịch Quân vẫn đang ồn ào bên , là một nữ đồng chí bốn năm mươi tuổi, bà xách giỏ , khỏi cửa thấp thoáng thấy tiếng ồn ào râm ran.

 

Nữ đồng chí khựng bước chân , vểnh tai lên .

 

“U u... mạng... ..."

 

Nữ đồng chí loáng thoáng, hình như tiếng gió thổi mang theo những động tĩnh như .

 

Tiếng rõ lắm, kèm với tiếng mưa phùn dai dẳng truyền tai, vốn dĩ trời mưa lạnh, thế mà toát mồ hôi hột vì sợ.

 

“Ai!

 

Ai thế!

 

Mau đây !

 

Đừng trò ma quỷ!

 

Đừng đùa giỡn nữa!

 

Mau đây, nhanh lên!

 

thấy đấy!"

 

Nữ đồng chí cảnh giác quanh.

 

Xung quanh chẳng bóng nào.

 

khắp nơi, càng càng sợ:

 

“Ai đấy, ai thế hả?"

 

cao giọng gọi mấy câu.

 

Chẳng ai đáp , ngược tiếng ồn ào râm ran càng lớn hơn, tiếng phát từ phía căn nhà ma bên , một luồng gió thổi qua, thổi bay vạt áo mưa của bà , nữ đồng chí cuối cùng chịu nổi nữa, “á" một tiếng, kêu lên:

 

“Á á á!

 

Có ma !"

 

vứt cả giỏ , vắt chân lên cổ mà chạy, vù vù lao về sân nhà , gào lên:

 

“Có ma, bên ngoài ma !"

 

Đây là do họ gan bé nhé, ai bảo gần nhà họ một căn nhà hoang nổi tiếng là ma chứ.

 

Cho nên hễ chút gió thổi cỏ lay là khó tránh khỏi sẽ cực kỳ căng thẳng!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-422.html.]

 

Lúc chính là như , bà chị lập tức liên tưởng đến chuyện đó, gào thét xông về, loáng cái chạy nhà.

 

Trong đại viện của họ lập tức mấy bà già bà thím và dâu con chạy , tụ tập một chỗ, đại khái là đông thì gan lớn.

 

Bà chị cuối cùng cũng dịu vài phần.

 

“Có ma ma, phía căn nhà nát bên dường như ma , thấy bên đó kêu trả mạng đây...

 

, đúng đúng đúng, chính là kêu như đấy."

 

thấy ngay, sợ ch-ết khiếp ..."

 

“Cái gì!"

 

“Mẹ ơi, bảo cái căn nhà hoang đó đáng sợ mà, phản ánh bao nhiêu .

 

Chính quyền phố cũng chịu dỡ , các bà xem, các bà xem gì kìa, chẳng đúng tí nào ?

 

mà ban ngày ban mặt mà ma á?"

 

“Cái đó cũng khó lắm, ai bảo ma là cứ ban đêm mới !"

 

“Chẳng ma đều sợ mặt trời ?"

 

“Bà thôi , bà xem mấy ngày nay mặt trời ?

 

Cái kiểu trời mưa âm u , chừng thật sự thứ gì đó sạch sẽ.

 

Ôi ơi, đúng là sợ ch-ết ... ma chứ!"

 

cho các bà , ở gần đây lâu , mà, nhà đó vốn dĩ hai ông bà giáo sư già ở.

 

Giáo viên đại học đấy... lúc sưởi ấm bằng than thì ngộ độc khí than.

 

Nghe lúc mất họ đang ngủ, còn mặc cả đồ ngủ màu đỏ nữa cơ.

 

Mặc đồ đỏ mà ch-ết thì bà bảo dữ !

 

Lúc đó công an đến, Ủy ban Cách mạng cũng đến.

 

Làm ầm ĩ lắm..."

 

“Mẹ ơi, kiểu ch-ết oan mà mặc đồ đỏ thế là dữ nhất đấy."

 

“Ai bảo chứ."

 

Hàng xóm láng giềng xôn xao bàn tán, nhưng đông sức mạnh lớn, đông nên chẳng sợ nữa.

 

Họ , thực Trần Dịch Quân kêu là:

 

“Cứu mạng, cứu với!”

 

Cái á, nhốt trong cống thoát nước nên tiếng rõ nữa.

 

Lúc đầu ông định gọi vì sợ kinh động đến hàng xóm xung quanh, nhưng nắp hố ga đậy , Trần Dịch Quân sợ ch-ết luôn, ông cố tình đối phó với .

 

Lúc thể sợ chứ, bèn dốc hết sức mà gào lên.

 

Có điều, muộn á.

 

Trần Dịch Quân:

 

“Người , mau cứu với."

 

Ông dốc hết sức hét lên, phía chỉ thấy đứt quãng, Trần Dịch Quân càng nghĩ càng sợ, ai đến cứu , ông rụt cổ , nghĩ đến cái kẻ tính kế chắc hẳn vẫn còn ở bên , cho dù đến, “" chắc cũng sẽ ngăn cản lừa thôi.

 

Nghĩ đến đây, Trần Dịch Quân tối sầm mặt mũi .

 

Cái kẻ gì!

 

Chẳng lẽ hại tính mạng !

 

Ông càng nghĩ càng sợ, cảm thấy nhanh ch.óng rời !

 

Nếu thì lát nữa trời tối, chừng cái kẻ sẽ nhảy xuống xử lý luôn mất.

 

, đúng đúng đúng, thể ở đây, chỗ cực kỳ an .

 

Ông nhanh ch.óng rời , tranh thủ lúc kẻ đó còn xuống, mau ch.óng trốn !

 

Trần Dịch Quân ai đậy nắp hố ga , nhưng liên tưởng đến một tên g-iết hàng loạt .

 

Ông dám nán đây lâu vì sợ thật sự tính kế, ông chỉ trầm tư trong giây lát quyết định từ chỗ khác, cống thoát nước chắc chắn là thông đến nhiều nơi .

 

Trần Dịch Quân cũng là chút đầu óc.

 

Ông là một gã đàn ông to xác, khắp nơi trong cống thoát nước thì chẳng thoải mái chút nào.

 

 

Loading...