Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 430

Cập nhật lúc: 2026-02-19 19:21:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trương Hưng Phát cố tỏ mạnh mẽ, :

 

“Lâm Tuấn Văn cũng chẳng nhân vật ghê gớm gì, lúc còn sống cũng chẳng hung dữ, ch-ết chẳng lẽ ghê hơn chắc?

 

Con mà thèm sợ á?

 

Nực !”

 

“Con trai , con ơi, chuyện đơn giản như .

 

Người sống và ch-ết mà giống .

 

Thời còn trẻ ít chuyện như , con xem những lúc sống thì nhu nhược, nhưng ch-ết thì chắc .

 

Sống thì còn ràng buộc, ch-ết còn sợ cái gì nữa?

 

Chúng thực sự nên...”

 

“Oa!

 

Bà nó ơi, bà nó ơi tỉnh !

 

Đừng bỏ một mà!”

 

Tiếng gào thét Hoàng đại mụ giật nảy .

 

Hoàng đại mụ vội vàng dậy:

 

“Mẹ xem .”

 

vội vàng dậy cửa phòng bệnh, ngoài hành lang hai cô y tá trẻ đang đẩy một ông lão mê man, mặt ông lão đỏ bừng, miệng lẩm bẩm điều gì đó, thần trí tỉnh táo .

 

Bên cạnh ông lão là một bà cụ đang lóc t.h.ả.m thiết.

 

Không hiểu , Hoàng đại mụ cứ cảm thấy mỗi khi bà cụ mở miệng một mùi hôi thối bốc .

 

nấp bên cửa , xe cứu thương ngang qua , Hoàng đại mụ mơ hồ thấy ông lão đang hôn mê dường như đang lẩm bẩm...

 

“Xin xin , thực sự xin , sai , đừng tìm ...

 

Lâm Tuấn Văn đừng tìm ...”

 

Hoàng đại mụ:

 

“!!!”

 

Giữa ban ngày ban mặt, bà bỗng thấy lạnh toát cả sống lưng, da gà nổi hết cả lên.

 

mới nhắc đến Lâm Tuấn Văn xong.

 

Đột nhiên phát những lời mê sảng như , Hoàng đại mụ “bộp" một cái, ngã bệt xuống đất.

 

“Bác ơi bác chứ?

 

Mau lên ạ.”

 

Một cô y tá trẻ tiến lên giúp đỡ.

 

Hoàng đại mụ vốn là khắc nghiệt, thái độ với y bác sĩ giờ chẳng , nhưng lúc sợ đến mức run rẩy nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay cô y tá, hỏi:

 

“Vừa , là, là ai ?

 

Ông thế?”

 

Cô y tá trẻ lập tức hào hứng hẳn lên, hạ thấp giọng :

 

“Ông ở nhà máy cơ khí đó, chắc bác cũng từng qua nhỉ, nhà máy cơ khí một nhảy xuống hố phân, nhảy tận hai , chính là ông đấy!”

 

Hoàng đại mụ:

 

“!!!”

 

Biết!

 

Quá luôn chứ!

 

Đại viện nhà bà còn từng bàn tán xôn xao về chuyện mà, bà nhớ rõ... đây còn là sư phụ của Lâm Tuấn Văn!

 

Á!

 

Á á!

 

Hoàng đại mụ lảo đảo, sợ đến mức suýt ngất .

 

“Bác ơi bác chứ?

 

Hay là để cháu gọi bác sĩ...”

 

“Không, cần, ông thế ?

 

Lại nhảy xuống hố phân nữa ?”

 

“Cái đó thì , tối qua chẳng trời mưa to ?

 

Ông dầm mưa, hôm nay phát sốt lên, sốt đến mê sảng luôn .

 

Bác xem chuyện ở nhà máy cơ khí đúng là tai bay vạ gió, vốn dĩ chiếu phim là chuyện , nhưng ai ngờ gặp ngay trận mưa lớn, chẳng mấy ai lành lặn cả, đều dầm mưa hết.

 

Bác xem, ai mà thể trạng yếu là chịu nổi ngay.”

 

Đây đúng là chuyện vui hóa chuyện buồn mà.

 

Cô y tá chợt nhớ :

 

“Các cũng ở nhà máy cơ khí ?

 

Ồ đúng , đúng là .”

 

Tối qua nhà máy cơ khí mấy vì trời tối om mà thương, đây là một trong đó .

 

Có điều, cô y tá cũng , kẻ thừa cơ lúc thấy gì mà tay chân sạch sẽ, nên mới đ-ánh cho...

 

ừm, ánh mắt cô lập tức hiện lên vài phần khinh bỉ.

 

Chuyện cũng cô mù quáng , mà là cô nghĩ đến cái gã Trương Hưng Phát .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-430.html.]

 

Lần viện, gã cứ chằm chằm m-ông cô với ánh mắt nhớp nhúa, vô cùng kinh tởm.

 

Từ đó suy , việc thừa lúc tối trời mà chuyện đắn là khả năng.

 

Nghĩ đến đây, cô y tá định luôn.

 

Hoàng đại mụ vội vàng nắm lấy tay cô y tá một nữa, lắp bắp hỏi:

 

“Ông, ông cái gì ?

 

Ông lẩm bẩm cái gì thế?”

 

Cô y tá thuận miệng đáp:

 

“Cháu ông gì, cứ lầm bầm suốt thôi, cháu cũng rõ lắm, chỉ mơ hồ thấy ông cứ nhắc đến họ Lâm... nhắc mãi thôi.

 

Cháu việc đây.”

 

Cô cũng chẳng thèm buôn chuyện với Hoàng đại mụ nữa, vội vàng việc của .

 

Hoàng đại mụ run rẩy, cả run lên bần bật.

 

“Mẹ, thế?”

 

Trương Hưng Phát hiểu nổi, gã chỉ xem náo nhiệt một chút thôi mà, thành nông nỗi ?

 

Hoàng đại mụ vịn tường, run rẩy nhích tới bên cạnh con trai, cũng may là phòng bệnh chỉ hai con họ.

 

“bộp" một cái xuống một chiếc giường bệnh khác, :

 

“Người ngoài là Lý Đại Sơn.”

 

“Lý Đại Sơn?

 

Ai ?

 

Mẹ quen ?

 

Sao nào?

 

Người tình cũ của ?”

 

Trương Hưng Phát trêu chọc.

 

Hoàng đại mụ sốt ruột:

 

“Cái thằng , con bậy bạ gì đấy!

 

Gì mà quen, con cũng mà, đó chính là sư phụ của Lâm Tuấn Văn đấy!”

 

Trương Hưng Phát:

 

“Hả?!”

 

Trương Hưng Phát ngây .

 

Hoàng đại mụ:

 

“Là Lý Đại Sơn, ông ...”

 

Hoàng đại mụ vội vàng thuật những lời thấy, sắc mặt hai con trắng bệch như ma hiện hình.

 

Họ còn đang nghi ngờ ma, cái bộ dạng của hai , so với ma còn giống ma hơn!

 

“Chuyện, chuyện ...”

 

Hoàng đại mụ:

 

“Con xem, con xem bảo mà, chúng thể tin chuyện tâm linh !

 

Lý Đại Sơn cũng thành như !

 

Đang yên đang lành, ai rỗi nhảy hố phân tận hai chứ, ông chắc chắn là trúng tà , cái đó, ng ngỡ là ma ám điều khiển ông nhảy hố phân, chắc chắn là !”

 

Hoàng đại mụ run lẩy bẩy, cảm thấy thấy chân tướng sự việc, nhất định là như !

 

Đáng sợ quá mất!

 

“Phong kiến, mê tín dị đoan...”

 

Trương Hưng Phát nỗ lực thuyết phục bản .

 

Hoàng đại mụ nổi giận:

 

“Con im miệng cho , mê tín dị đoan cái gì, nhiều sự trùng hợp như , hễ ai đắc tội Lâm Tuấn Văn, hễ ai gây sự với con Triệu đại mụ là gặp vận rủi, chuyện như thế!

 

Chắc chắn là ma!

 

Con ơi!

 

Mẹ chỉ con là con một thôi, con xảy chuyện gì đấy!

 

Con tuyệt đối đừng bừa !

 

Mẹ con tính trăng hoa, nhưng chúng hãy tránh xa nhà họ .

 

Đáng sợ quá !

 

Con giỏi đến mấy cũng đ-ánh ma !

 

Mẹ xin con đấy.”

 

Trương Hưng Phát:

 

“……”

 

Trong lòng gã cũng đang đ-ánh trống lảng dữ dội đây !

 

Đừng bình thường khoác lác ghê gớm, lúc thì thực sự là chùn bước .

 

đổ cho con Triệu đại mụ và Trần Thanh Dư, nhưng mà, đổ nổi!

 

Thình thịch thình thịch!

 

 

Loading...