Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 439
Cập nhật lúc: 2026-02-19 19:22:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Thanh Dư:
“Con vo gạo."
Bà Triệu cảm thán:
“Chao ôi, từ khi sức ăn của con tăng lên, lương thực mua về nhiều hơn, mua theo từng túi từng túi một, túi bột mì trong nhà cũng nhiều lên hẳn."
Cái mà trạm lương thực thì chắc chắn như , tự mang túi , nhưng chợ đen thì thói quen đó, mua cả túi thì cứ thế mà xách về thôi!
Cho nên túi trong nhà cô thực sự ngày càng nhiều, gạo thường là túi dệt, nhưng túi đựng bột mì trắng thì là loại vải thể dùng .
Bà Triệu:
“Mấy cái túi vải tháo là thể vỏ chăn đấy, nhiều nhà đều như , đúng là đồ thực sự."
Trần Thanh Dư tán thành:
“Cứ để đó đựng đồ ạ, vỏ chăn kiểu cũng thoải mái, đợi con chợ đen sẽ đổi thêm ít phiếu vải."
Bà Triệu nhịn nhịn, cuối cùng nhịn :
“Tiền của con là hạn đấy, tiêu xài tiết kiệm một chút .
Nếu tiền tiêu hết thì ngày tháng tính ?
Con ăn nhiều như thế, đều tốn tiền mua cả.
Dù thế nào nữa con cũng ăn no .
Quần áo đồ dùng chỉ là vật ngoài thôi."
Trần Thanh Dư:
“Chuyện cần lo, con tự tính toán."
Cô chắc chắn sẽ trực tiếp là trong tay tiền do ông bà ngoại để , nhưng cứ tiêu xài như thế thì quả thực tìm một cái cớ, Trần Thanh Dư nghĩ ngợi :
“Thỉnh thoảng con câu cá cũng thể đổi ít tiền mà."
Ừm, đổ hết lên đầu việc là .
Bà Triệu chợt hiểu , :
“À, hèn chi, hèn chi thấy dạo con tiêu tiền rộng rãi, hóa là như .
Cái con bé , còn giấu giấu diếm diếm gì?
Chúng chẳng là một nhà ?
Con sớm thì cũng tranh của con."
Trần Thanh Dư hừ lạnh nhạo:
“Mẹ cũng tranh mới chứ."
Bà Triệu lầm bầm:
“Sao con cứ thật thế."
Bà chớp chớp mắt, đó nhanh ch.óng hỏi :
“Vậy... con thể bán bao nhiêu tiền?
Con cho , chắc chắn sẽ ngoài ."
Trần Thanh Dư:
“..."
Bà Triệu:
“Mẹ cũng đòi , chỉ là hỏi để đường mà tính thôi."
Trần Thanh Dư:
“..."
Một lời dối thì sẽ dùng vô lời dối khác để lấp l-iếm.
Cô :
“Cũng nhất định ạ, cá con to con nhỏ, lúc nhiều lúc ít, một cái giá cố định ?
Cũng chẳng tiền lớn gì , chỉ là phụ thêm sinh hoạt thôi ạ.
Nếu câu cá mà kiếm bộn tiền thì chẳng rủ câu hết ?
Không chuyện hời thế ạ.
Mẹ cứ mặc kệ mấy chuyện tào lao đó .
Dù tiền lương của cứ nộp đủ tiền sinh hoạt đúng hạn là , những chuyện khác đừng nghĩ ngợi linh tinh.
Có ăn uống thế chẳng ?
Đừng mà bày trò cho con.
Cũng đừng ngoài mà lải nhải linh tinh, nếu gây chuyện cho con thì con nể mặt đấy."
Trần Thanh Dư sợ bà già tiền sinh sự, liền lập tức răn đe.
Không cô như , mà là cái bà già , bà chính là cái ngữ như thế, cứ cho chút sắc mặt là bà mẩy ngay!
Cũng may là thời gian mặc dù Trần Thanh Dư động thủ với bà, nhưng vẫn luôn gây chuyện bên ngoài, khiến bà Triệu thực sự chút sợ Trần Thanh Dư.
Nếu thì bà sớm giở quẻ .
Bà già hạng thuần phác lời .
Vì Trần Thanh Dư vẫn luôn gây chuyện, bà Triệu cũng Trần Thanh Dư là cực kỳ dễ chọc, cho nên mới dám ho he gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-439.html.]
Thái độ của Trần Thanh Dư lắm, bà Triệu trái cũng điều hơn, bà :
“Hầy cái con bé , , con còn là hạng gì ?
Mẹ là trọng tình cảm nhất đấy, chúng là một nhà, sẽ hỏng việc của con .
Con cứ yên tâm ."
Bà Triệu nhanh nhẹn bận rộn bữa trưa, hai cùng nên nhanh hơn hẳn.
Bà Triệu:
“Hẹ con định gì?
Sao xào ?"
Trần Thanh Dư:
“Con định cắt thêm một lứa nữa để bánh hẹ rán ạ."
Hẹ mọc thực sự nhanh, cứ cắt hết lứa đến lứa khác mà vẫn cứ đ-âm chồi nảy lộc.
Bà Triệu:
“Cũng , Tiểu Giai và Tiểu Viên đều thích ăn món ."
Trần Thanh Dư:
“Chứ còn gì nữa ạ."
Hai đứa nhỏ thứ chúng thích nhất là bánh bao nhân thịt bánh bao nhân đường, mà là món bánh hẹ rán nhân trứng gà, điều khiến Trần Thanh Dư khá ngạc nhiên, nhưng bọn trẻ thích thì cô cũng thường xuyên hơn.
Cũng là ăn nổi, đương nhiên là thể ăn .
Trưa nay nhà họ hầm cá, đừng cá nhiều xương, thỉnh thoảng ăn cũng thấy tanh.
đây là món mặn thực thụ, dù thế nào nữa thì cũng ngon hơn món chay nhiều.
Vừa mở nắp nồi , viện hai lan tỏa mùi thơm nức .
Chủ nhật đều ở nhà, cũng gần đến giờ cơm, Thạch Hiểu Vĩ “cạch" một cái ném đôi đũa xuống bàn, :
“Mẹ xem, ăn cái gì, xem nhà ăn cái gì!
Mẹ suốt ngày bảo nhà là hộ gia đình tầng lớp thượng lưu sống nhất đại viện.
xem, nhà họ Lý ở sân xào thịt, nhà đối diện thì hầm cá.
Chỉ nhà là rau xanh, rau xanh, suốt ngày chẳng chút chất đạm nào, con còn học hành thế nào nữa.
Nếu con thi đỗ thì đều là của bố .
Không ăn uống một chút để bồi bổ thì mà xong?
Nhà họ Lý đều bồi bổ cho Lý Linh Linh đấy, bố suốt ngày bảo thương con nhất, hóa chỉ là suông thôi !
Thực tế chẳng gì cả!
Cơm nước thế mà nuốt trôi !"
Thạch Hiểu Vĩ tâm trạng , bắt đầu oán trách.
Trong lòng chị Phạm cũng thoải mái, oán trách hai nhà chỉ khoe khoang, tự dưng ăn thịt ăn cá, cứ như mỗi nhà họ sống .
Bà vội vàng :
“Phiếu thịt tháng của nhà dùng hết , con đợi tháng .
Tháng sẽ mua thịt cho con."
Thạch Hiểu Vĩ phục:
“Tháng con thi xong mất , ăn thịt cũng chẳng bồi bổ gì nữa.
Đã ăn thì ăn ngay bây giờ chứ!"
Anh sai bảo chị Phạm:
“Mẹ, đổi ít phiếu thịt với ạ.
Chẳng lẽ nhà sống còn bằng nhà đối diện ?
Hai con góa phụ nhà họ sống còn hơn nhà , con phục!
Mẹ thế chẳng để coi thường nhà ?"
Chị Phạm:
“Sống qua một hai bữa cơm là thấy ?
Cá nhà họ cũng tốn tiền mua ."
“Mặc kệ tốn tiền , là !
Nhà thì chẳng gì."
Thạch Hiểu Vĩ lầm bầm lầu bầu, Thạch em trai trợn mắt, ưa nổi trai , nhà khác ba đứa con thì tình cảm em chắc chắn hơn tình cảm chị em, nhà họ thì khác.
Thạch em trai coi thường trai, trái vẫn luôn nhớ thương chị gái xuống nông thôn.
Cậu bé mỉa mai:
“Không tốn tiền mà thì câu cá , chính câu cá mà còn ở nhà gây chuyện, ai thì bảo mười tám, còn tưởng mới tám tuổi đấy.
Hừ.
Thật là nực !
Học hành thì xong còn đổ tại ăn thịt, đến lúc thi đỗ chẳng lẽ đổ tại ăn thịt ?
Oán trời trách đất chỉ tự trách , đúng là hạng gì cũng , mặt dày thật."