Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 445
Cập nhật lúc: 2026-02-19 19:27:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Trong cả cái đại viện , cô là ít lợi thế nhất.”
Ngoài cô thì còn Viên Tiểu Thúy nữa.
Bởi vì họ chỉ mới nghiệp cấp hai, lượng vị trí công việc thể ứng tuyển ít hơn hẳn, mà những vị trí yêu cầu thấp như thì đương nhiên đăng ký càng đông.
Lý Linh Linh trong lòng rõ, cho nên áp lực càng lớn, cô mỉm một cái với các bà các thím, coi như chào hỏi, một ngoài.
Lâm Tam Hạnh vội vàng :
“Linh Linh , vệ sinh cũng đừng lề mề đấy nhé, con mau ch.óng học bài đấy."
Lý Linh Linh khựng một chút, ngoan ngoãn gật đầu.
Bà Triệu:
“ lạy bà luôn, bà đúng là quản cả trời quản cả đất quản cả chuyện đại tiểu , đến vệ sinh mà cũng quy định thời gian ?"
Lâm Tam Hạnh yếu ớt :
“Lời cũng thể như thế .
quy định chuyện đó bao giờ?
đám con gái trẻ rốt cuộc cũng như chúng tuổi định lực, dặn dò nhiều một chút.
Nếu học nhiều thì mà thi đỗ ?"
Con gái bà nghiệp cấp hai lâu như mà vẫn ai thu xếp công việc cho, ngay cả công việc thuê tạm thời cũng , chỉ thể dựa việc thêm linh tinh ở phố phường, Lâm Tam Hạnh đúng là đang trông chờ một kết quả trong đấy.
Đừng thấy chỉ là công việc thuê tạm thời, nhưng ai nấy đều hy vọng thể trở thành nhân viên chính thức.
Cho nên ai nấy đều dốc hết sức .
Hơn nữa, mỗi năm bao nhiêu xuống nông thôn, ai mà chẳng một lối thoát cho .
Cạnh tranh quá lớn mà.
Lâm Tam Hạnh c.ắ.n môi, trong lòng lo lắng cho con gái.
“Dành bộ thời gian cho việc học dù cũng là điều ."
Bà Vương:
“Cái đó thì đúng , con gái nhà bà tuổi tác cũng còn nhỏ nữa, mau ch.óng tìm một công việc chính đáng hẳn hoi, cũng nên tìm đối tượng nữa.
Nếu công việc chính thức thì tìm đối tượng cũng chẳng dễ dàng gì.
Người ai mà chẳng tìm công ăn việc chứ."
Lâm Tam Hạnh ừ một tiếng, :
“Chứ còn gì nữa!"
Lúc lời , bà nhịn mà về phía Viên Tiểu Thúy.
So với những khác đang liều mạng ôn tập, Viên Tiểu Thúy chẳng thèm ngó ngàng gì đến sách vở, suốt ngày vẫn cứ trộn đám đông mà tán dóc.
Đại khái là nhận ánh mắt của Lâm Tam Hạnh, bà Vương hỏi:
“Tiểu Thúy , cháu ở nhà ôn tập , bà thấy chị cháu là Hạo Tuyết ôn tập chăm chỉ lắm đấy."
Viên Tiểu Thúy:
“Cháu ôn tập cũng chẳng bằng chị , ôn tập gì?
Triệu Dung hứa sẽ tìm việc cho cháu , cháu cứ đợi bà thu xếp cho cháu thôi."
Cô bây giờ đến một tiếng “dì Triệu" cũng thèm gọi nữa, cứ một điều Triệu Dung hai điều Triệu Dung.
Người trong nhà tự chuyện nhà , cô tự điều gì xảy , nhưng những khác thì , cho nên đối với Viên Tiểu Thúy, đều tỏ vẻ ngán ngẩm.
Hơn nữa cũng tin tưởng lắm chuyện Triệu Dung sẽ bỏ mặc Hạo Tuyết để tìm việc cho Tiểu Thúy.
Cô chỉ là một đứa con riêng, bì nổi với Hạo Tuyết?
Bà Vương mỉa mai:
“Cháu đúng là khách khí tí nào, há miệng là đòi công việc, lấy lắm công việc thế?
Cháu nghĩ cũng mặt thật đấy."
Với tư cách là lớn tuổi, bà coi thường Viên Tiểu Thúy, một đứa trẻ bạc nghĩa tôn trọng bề .
Những khác cũng , vì Viên Tiểu Thúy thái độ với Triệu Dung, nên phần nào đều coi thường cô .
Viên Tiểu Thúy chẳng thèm quan tâm đến mấy chuyện đó, cô còn coi thường cả đám nữa là.
Nhà ai mà chẳng mấy chuyện rắc rối chứ.
Viên Tiểu Thúy tuôn một tràng:
“Cái gì mà cháu há miệng đòi công việc, họ tìm việc cho cháu là chuyện thiên kinh địa nghĩa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-445.html.]
Nếu tìm , Triệu Dung thể nhường công việc của bà cho cháu mà.
Bà cướp đàn ông của cháu, trả giá một chút thì gì sai?
Hơn nữa, cháu chăm sóc phụng dưỡng ông bà nội cho đến lúc lâm chung đấy.
Bố cháu nợ đẻ cháu quá nhiều, cũng nên bù đắp cho cháu chứ?"
Viên Tiểu Thúy tiện chuyện Triệu Dung tính kế cô , cô là phận con gái, cũng dính dáng đến mấy cái chuyện đắn đó, cho nên chỉ thể đem chuyện .
“Mẹ cháu là công lao cũng khổ lao càng sự uất ức, đứa con như cháu nhận lợi ích ?
Dù thì đón cháu thành phố thì cháu nhất định ở thành phố, xuống nông thôn là chuyện bao giờ .
Hạo Tuyết xuống nông thôn chứ cháu nhất định xuống.
Hơn nữa, Triệu Dung đều hứa với cháu , nhất định sẽ thu xếp cho cháu một công việc.
Vậy thì cháu còn lo lắng cái gì nữa?"
Viên Tiểu Thúy đắc ý hếch cằm lên.
Trần Thanh Dư dáng vẻ của Viên Tiểu Thúy, cảm thấy cô thực sự chút đơn thuần quá mức.
Triệu Dung hứa , lời hứa của bà thì cái tích sự gì chứ.
Hứa chắc , thế mà lừa ?
Trần Thanh Dư rũ mắt xuống, đó ngẩng đầu lên :
“Chị Triệu quan hệ rộng thật đấy, còn dám cam đoan chắc chắn sẽ , thật lợi hại quá."
Những khác cũng chút suy nghĩ, bà Vương vui, :
“Cô cũng chỉ là một công nhân bình thường thôi, ở bộ phận hành chính thì cũng vẫn là công nhân bình thường, bộ tịch cái nỗi gì, chẳng tin cô bản lĩnh lớn đến thế ."
Bà Huỳnh:
“ thấy cũng đúng, khoác lác thì ai mà chẳng , để xem , nhất định xem bà thể tìm cho cháu cái công việc gì."
Viên Tiểu Thúy:
“Hừ, các chính là đang ghen tị."
Trần Thanh Dư Viên Tiểu Thúy một cái, cảm thấy cô rốt cuộc vẫn còn quá trẻ, mà thật sự tin lời của Triệu Dung.
Cô quên mất đây Triệu Dung lừa gạt cô bao nhiêu .
Trần Thanh Dư quanh quất, :
“Chị Triệu hôm nay tán gẫu ?"
Viên Tiểu Thúy:
“Bà ngoài tìm quan hệ giúp cháu ."
Hừ, Triệu Dung lợi hại thì , chẳng vẫn cô nắm thóp đó thôi, dù thì cô nhất định một công việc, Triệu Dung buộc nghĩ cách cho cô .
Tuy Viên Tiểu Thúy chút bốc đồng, nhưng cũng là sự phòng đối với Triệu Dung, cô chủ yếu phòng chuyện Triệu Dung dùng chuyện nam nữ để hại .
Tuy nhiên, qua việc lén, cô rằng, họ đắc tội với , mà Triệu Dung tìm dàn xếp êm xuôi .
Quả nhiên là một mụ đàn bà thâm hiểm.
Thế nên tuy Viên Tiểu Thúy chút ngang ngược, nhưng vẫn vài phần đề phòng.
“Ồ!
Tìm quan hệ ?
Đây đều là thi cử công bằng chính trực, nhà cháu tìm quan hệ, như e là lắm nhỉ?
Như thế đối với những khác đang dốc lòng học hành mà thì thật công bằng chút nào?"
Giọng chị Phạm khó , sắc mặt cũng hề .
Nếu Triệu Dung thực sự tìm quan hệ, thì những đang cắm đầu ôn tập như họ chẳng là chịu thiệt ?
Cô chiếm mất một suất, là mất một suất , dựa cái gì chứ.
Chị Phạm vui, Lâm Tam Hạnh cũng vui.
Lâm Tam Hạnh:
“Tiểu Thúy đúng là thật đấy!
Không bì , ai cũng bì ."
Chỉ Viên Tiểu Thúy là nhận ý tứ của họ, vẫn còn đang đắc ý lắm.
Chuyện liên quan đến thi cử , nhà Trần Thanh Dư bọn họ hề dính dáng tới, cho nên coi như là ngoài xem náo nhiệt của đại viện, thấy sắc mặt mỗi mỗi khác, cô cảm thấy, nếu Viên Tiểu Thúy thực sự nhận , chừng cũng sẽ xảy chuyện lớn.