Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 471

Cập nhật lúc: 2026-02-19 19:28:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trần Thanh Dư:

 

“Con ngờ tới, nhưng cũng là do con bắt đầu mà."

 

Bà Triệu:

 

“Mẹ tranh cãi với con."

 

Trần Thanh Dư rửa ráy xong, trong lòng nhẹ nhõm hơn vài phần, :

 

“Mẹ chồng, thấy xưởng sẽ xử lý thế nào?

 

Lý Đại Sơn đuổi việc ?"

 

Cô thực sự hiểu rõ lắm những chuyện .

 

Bà Triệu suy nghĩ kỹ một chút, :

 

“Mẹ thấy lẽ khó đấy.

 

Thường thì lầm nghiêm trọng thì cũng đuổi việc , ông là công nhân chính thức, còn là thợ bậc sáu, coi là tay nghề trong xưởng.

 

Lại chẳng công nhân tạm thời.

 

Nếu ông g-iết phóng hỏa thì chắc chắn là giữ .

 

gây khó dễ cho đồ quyền thì chắc là vẫn đến mức đuổi ."

 

Trần Thanh Dư cảm thán, hèn gì thời đại đều gọi công nhân là bát cơm sắt, đúng là như thật.

 

Bà Triệu cũng mấy tháng, lăn lộn ở tuyến đầu của các tin đồn, nên cũng chút hiểu .

 

“Mẹ thấy , khả năng sẽ hạ bậc của ông , giáng xuống bậc một, nhưng sẽ để ông rời khỏi xưởng, tay nghề việc của ông vẫn khá.

 

Ông thể những sản phẩm bậc sáu, nhưng chỉ nhận lương bậc một, thấy bất cứ vị lãnh đạo nào chắc chắn cũng sẽ hài lòng thôi."

 

Trần Thanh Dư:

 

“Để xem , dù thì ngày mai ngày cũng sẽ tin thôi."

 

Bà Triệu gật đầu, bà Triệu:

 

“Mẹ thấy , Lý Đại Sơn chính là ghen tị với Tuấn Văn nhà , Tuấn Văn hiếu thảo thế cơ mà.

 

Mẹ xem con gái ông là cái thứ gì chứ."

 

Bà Triệu ghét bỏ bĩu môi:

 

“Lúc cảm thấy, cần tay trị Lý Đại Sơn, họ cũng chẳng kết cục .

 

Có một đứa con gái như thế thì đến ?

 

Con cứ chờ mà xem, đợi đến lúc già mới t.h.ả.m cơ."

 

Bà Triệu thấm thía:

 

“Con đừng thấy bình thường ba cái trò , nhưng rõ, việc nuôi dạy con cái lúc nhỏ gì, nhưng đến khi lớn một chút, mười sáu mười bảy tuổi là thể thấy !

 

Nếu con cái gì, thì lúc già chắc chắn sẽ chịu khổ."

 

Cho nên đừng thấy trong lòng bà thiên vị con trai hơn vì thể gánh vác gia đình, nhưng đối với cháu gái Tiểu Viên bà cũng hề phân biệt đối xử.

 

Ai đám mây nào mưa chứ!

 

Thiên vị chẳng ích gì!

 

Vẫn chăm sóc như thôi, cũng , còn thêm một sự bảo đảm nữa.

 

Bà Triệu thấy mới là khôn ngoan.

 

“Mẹ cho con , nuôi con lúc nhỏ tính, lớn thêm chút nữa là ngay, như đứa con gái nhà Lý Đại Sơn cái đức hạnh đó, đối với đàn ông thì như một con ch.ó l-iếm .

 

Đối với cha thì mặt nặng mày nhẹ, con còn mong nó hiếu thảo?

 

Đừng mơ, bao giờ chuyện đó ."

 

Trần Thanh Dư:

 

“Ô?

 

Mẹ cũng từ 'chó l-iếm' ?"

 

Bà Triệu:

 

“Hì hì, con đấy."

 

thấy Trần Thanh Dư lầm bầm bảo Thạch Hiểu Vĩ là ch.ó l-iếm của Hạo Tuyết, ngẫm nghĩ một chút, thấy vô cùng chí lý, cái từ thực sự là chuẩn xác!

 

Thôi thì cứ lấy mà dùng , từ giờ là của bà .

 

“Mẹ cho con , hạng phụ nữ mà ch-ết sống vì đàn ông thì đều là đồ đại ngốc hết."

 

Trần Thanh Dư nhướn mày.

 

Bà Triệu:

 

“Con tính, con tính là chứ gì?

 

Mặc dù con cũng ch-ết sống vì tình, nhưng con lợi hại mà!"

 

dám đắc tội Trần Thanh Dư.

 

Trần Thanh Dư:

 

“Không ngờ cũng chút kiến thức đấy."

 

Bà Triệu:

 

“Hì hì, chứ còn gì nữa, câu gừng càng già càng cay mà.

 

Mẹ kém miếng nào."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-471.html.]

Bà lầm bầm:

 

“Mẹ chỉ là bó buộc ở nhà thôi, tầm hạn chế , chứ nếu sớm thì con khác hẳn ."

 

Trần Thanh Dư mỉm .

 

Cả nhà họ vẫn ăn cơm, Trần Thanh Dư phòng bê thức ăn bàn xuống hâm nóng , cả gia đình đến tận chín mười giờ tối mới ăn cơm tối.

 

Tiểu Giai Tiểu Viên buồn ngủ đến mức ngáp ngắn ngáp dài nhưng vẫn chịu ngủ.

 

Trần Thanh Dư:

 

“Các con ăn một chút ?"

 

Hai đứa nhỏ gật đầu sán gần, chúng ăn cơm tối , lúc bà nội và đ-ánh nh-au ở ngoài, chúng ngoan ngoãn ăn cơm .

 

Trần Thanh Dư:

 

“Món cá hầu như đụng tới."

 

“Có xương ạ."

 

xương, hai đứa nhỏ chỉ dám ăn rau kèm, cá dám ăn mấy, chỉ ăn một tẹo teo thôi.

 

Trần Thanh Dư:

 

“Để gỡ xương cá cho các con."

 

Tiểu Giai Tiểu Viên sán bên cạnh Trần Thanh Dư, lo lắng vô cùng, Trần Thanh Dư :

 

“Mẹ , mặc dù mắt sưng lên , nhưng thực chuyện gì cả!

 

Chuyện cũng giống như việc bà nội các con cãi với , các con thấy bà nội thường xuyên cãi với khác, thực cũng chịu thiệt đúng nào?"

 

Hai đứa nhỏ nghiêm túc bà nội, Triệu lão thái:

 

, chịu thiệt, cần lo lắng."

 

Trần Thanh Dư:

 

“Các con còn nhỏ, bây giờ lẽ vẫn hiểu hết , sẽ hiểu thôi!"

 

Tiểu Giai:

 

“Vậy đừng nhé."

 

Trần Thanh Dư:

 

“Được, !"

 

ăn cơm tối :

 

“Con xem, còn thể ăn cơm thật ngon lành, điều đó chứng tỏ thực trạng thái của mà."

 

Tiểu Giai gãi gãi đầu:

 

“Cũng đúng ạ."

 

Trần Thanh Dư bật .

 

Nhà họ ăn muộn, nhưng tóm vẫn ăn, còn vì xem náo nhiệt mà hôm nay nhiều nhà vẫn ăn cơm .

 

Lúc cũng chẳng buồn ăn nữa, nhưng nhà nào nhà nấy cũng ngủ .

 

Ít nhiều cũng bàn tán về chuyện hôm nay.

 

Hai vợ chồng Từ Cao Minh ngủ cũng chẳng dám tắt đèn nữa, Từ Cao Minh lầm bầm:

 

“Cứ thắp đèn , tốn tiền thì tốn thật đấy, nhưng tóm vẫn an hơn.

 

thực sự là sợ , bà thấy ?

 

Con gái con rể Lý Đại Sơn ngã thành thế nào ?

 

Đó là ngã oạch đất bằng đấy!

 

Thế mà còn bảo ma?

 

Bảo ma thì tuyệt đối tin ."

 

Sử Trân Hương run lẩy bẩy:

 

“Ông đừng đến ma nữa, con cũng chịu thấu !

 

Trước đây cứ ngỡ và bà Triệu thể đ-ánh ngang ngửa , hóa nghĩ nhiều !

 

thực sự đ-ánh giá cao bản quá.

 

Hóa đây đại viện ầm ĩ, bà vẫn nương tay đấy!

 

Trời ạ ông xem hôm nay hai vợ chồng Lý Đại Sơn đ-ánh kìa.

 

Mẹ kiếp sợ ch-ết , ngay cả bà Hoàng cũng chẳng dám ho he lời nào nữa...

 

Bà Triệu lợi hại thế còn ma giúp sức, kiếp ai mà dám chọc nhà họ chứ...

 

Ồ, còn Trần Thanh Dư nữa, trời đất ơi, cái cô góa phụ trẻ cũng quá là .

 

Khóc nhức cả óc, cô mãi ngừng, còn lảm nhảm nữa, cô mở miệng là thấy đầu óc cứ ong ong lên..."

 

Từ Cao Minh vội vàng ngắt lời:

 

“Bà đừng nhà họ."

 

Sử Trân Hương:

 

“..."

 

Từ Cao Minh:

 

“Cẩn thận, vẫn hết sức cẩn thận, họa từ miệng mà đấy!"

 

 

Loading...