“Ở sân , Vương đại mụ cứ kéo tay Trần Thanh Dư hỏi đông hỏi tây.
Bà là xem náo nhiệt , vì trông ba đứa cháu nhỏ, căn bản là dứt nổi.
Lúc tự nhiên túm c.h.ặ.t lấy Trần Thanh Dư buông.
Hai chuyện một hồi lâu, Trần Thanh Dư mới Vương đại mụ thả .
Vừa đầu , cô thấy hai nhóc tì nhà đang tụ tập cùng ba chị em Na Na chuyện rôm rả.
Tiểu Viên vốn dĩ luôn mềm mại, đáng yêu, lúc hoa chân múa tay, cùng trai diễn kịch cực kỳ hăng hái.”
“Như , như , bọn họ đ-ánh nh-au như ."
Tiểu Giai:
“Bọn họ còn thế nữa, cứ thế túm tóc, tát bôm bốp, chuyên đ-ánh mặt..."
Ba chị em Na Na, ừm, đứa nhỏ nhất vẫn hiểu chuyện lắm, đều ghế đẩu, đến là say mê.
Trần Thanh Dư:
“..."
Cô Vương đại mụ, thấy bà đang sốt ruột đến mức vò đầu bứt tai xem náo nhiệt.
Trần Thanh Dư:
“Vương đại mụ, nếu bà tin tưởng cháu thì cứ để Na Na và mấy đứa nhỏ chơi với Tiểu Giai, Tiểu Viên, bà xem một chút cũng .
Bọn họ đều đang ở phía nhà máy, chắc còn khướt mới xong."
“Tin chứ, tin chứ, gì mà tin, bà đương nhiên tin tưởng cháu .
Vậy ba đứa nhỏ giao cho cháu nhé, bà đoán con dâu bà cũng sắp tan , lát nữa nó về cháu bảo nó đón con là , bà đây."
Động tác của Vương đại mụ quả thực nhanh như bay, loáng một cái mất hút.
Trần Thanh Dư:
“..."
Thực lúc đầu khi cả đại viện đang buôn chuyện, Vương đại mụ tin cũng vọt ngoài , nhưng ai bảo nhà bà những ba đứa trẻ chứ hai.
Vừa khỏi cửa là Vương đại mụ thấy đau đầu, ba đứa thì trông nổi.
Đừng Na Na còn là trẻ con quá nhỏ, nhưng trẻ con thì xem xét tùy lúc, tuy nhỏ nhưng cũng chẳng lớn lao gì, đều đến tuổi học tiểu học.
Nếu dẫn đến nơi đông xem náo nhiệt thì chắc chắn chăm sóc xuể.
Vương đại mụ rốt cuộc vẫn yên tâm, vài bước lôi lũ trẻ về.
Tiếc nuối vì lỡ mất chuyện .
Tiếc vô cùng!
Nay Trần Thanh Dư tình nguyện giúp trông trẻ, bà liền chạy vèo vèo, đôi chân cứ như bánh xe, nhanh thoăn thoắt!
Trần Thanh Dư thấy lũ trẻ đều đang chơi ở sân thứ hai, cũng mở cửa về nhà.
Cô với Vương đại mụ tính là quan hệ quá thiết, nhưng với Vương Mỹ Lan thì khá .
Trong đại viện nhiều như , cô vẫn khá tin tưởng Vương Mỹ Lan, hôm qua còn nhờ Vương Mỹ Lan trông giúp con mà.
Lúc coi như là qua .
Cô cũng sẵn lòng giúp trông mấy chị em Na Na.
Tiểu Giai và Tiểu Viên là em sinh đôi, đặc điểm lớn nhất của cặp song sinh là dù bạn nhỏ nào chơi cùng, hai em vẫn thể tự chơi với .
Thế nên dù hai đứa nhỏ chơi cùng chị em Na Na nhưng cũng quá thiết.
Dĩ nhiên, cũng là vì Vương đại mụ thích cháu gái nhà chơi với cháu nội của Triệu lão thái, sợ học hư.
Trẻ con tiếp xúc nhiều nhưng tụ tập là thể chơi ngay, dù cũng cùng một đại viện, ngày nào chẳng gặp mặt.
Tiểu Giai và Tiểu Viên cũng là đầu thấy chuyện náo nhiệt lớn như , đại viện nhà cũng chuyện, nhưng lợi hại bằng .
Hoàn .
Hai đứa nhỏ cũng là những đứa trẻ từng trải, sợ hãi, trái còn phấn khích.
Bình thường chúng cứ như lớn thu nhỏ, nhưng lúc hoạt bát chịu nổi, đứa diễn đ-ánh, đứa diễn gào .
Ba chị em Na Na há hốc mồm.
Lỗ !
Na Na sâu sắc cảm thấy lỗ !
Lẽ các cô bé nên về, mà nên xem náo nhiệt mới !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-489.html.]
Tiểu Giai:
“Lúc đó đông lắm, đông hơn cả đại viện cơ, chen chúc kinh khủng!"
Tiểu Viên:
“Như , vèo một cái... chen lên phía , mấy ngã nhào luôn!"
Na Na:
“Trời đất ơi!"
Tiểu Giai:
“Họ la hét om sòm, tớ học cho các xem..."
Mấy đứa nhỏ rôm rả hết sức.
Trần Thanh Dư bật , phòng định nấu cơm, vô tình thấy Thạch Hiểu Vĩ đang bò cửa sổ, cũng đến là say sưa, hì hì.
Trần Thanh Dư:
“..."
Chẳng đang ở nhà học bài ?
Thế là phân tâm ?
Chỉ còn mấy ngày nữa là thi đấy.
Thạch Hiểu Vĩ học hành mà còn lười biếng, thấy , Triệu Dung lo đến mức nóng trong phát nhiệt quanh miệng .
Trần Thanh Dư chẳng quản những chuyện đó, về nhà bận việc của .
Đừng thấy khá nhiều nhờ Trần Thanh Dư nhắn lời, nhưng cô thực sự chẳng nhắn lời nào, bởi vì rõ ràng đến giờ tan mà lạ , thấy một bóng nào về.
Ước chừng đều đang ở nhà máy xem náo nhiệt.
Trần Thanh Dư đoán quả sai chút nào, đều đang ở đó xem, chuyện xem?
Ngay cả Thạch Hiểu Vĩ một lúc cũng nhịn , khóa cửa ngoài luôn.
Nhìn trời sắp tối mịt mà vẫn ai về.
Phải rằng hiện tại bảy tám giờ tối trời mới sập tối.
Đến giờ mà trong viện chỉ mỗi Vương Mỹ Lan về.
Vương Mỹ Lan đón lũ trẻ , Tiểu Giai và Tiểu Viên vẫn còn thòm thèm, tung tăng chạy về.
Trần Thanh Dư bảo:
“Rửa tay , chúng ăn cơm thôi."
“Vâng ạ~"
Hiếm khi đại viện vắng vẻ, Trần Thanh Dư trực tiếp xào thịt, hai nhóc tì ăn ngon lành.
“Mẹ ơi, thịt ngon quá."
Trần Thanh Dư:
“Chứ còn nữa, thịt ngon thì cái gì ngon?"
Trần Thanh Dư cũng là thích ăn thịt, chẳng thích ăn rau xanh chút nào.
Hai đứa nhỏ vẻ giống cô .
Ba con ăn xong bữa tối, Trần Thanh Dư cảm thán:
“Nếu chút uống thì mấy."
Thời là thứ quý giá, dễ mua, uống chút vụn thấy .
Trần Thanh Dư nhủ thầm, tới chợ đen xem .
Có tiền thì để bản chịu thiệt.
Trần Thanh Dư ăn xong cơm tối, xách ghế cửa hóng mát, Vương Mỹ Lan cũng sang buôn chuyện.
Cô việc ở nhà máy cơ khí nên thông tin nhạy bén bằng những khác, bèn hỏi thẳng:
“Hôm nay xảy chuyện gì thế?"
Trần Thanh Dư:
“Mấy nhóc nhà chị kể cho chị ?"
“Kể , nhưng cứ như thật ."