Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 495

Cập nhật lúc: 2026-02-19 19:33:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Có những gì thế?

 

Lúc đó xem kỹ."

 

Triệu đại mụ đang và cơm, Trần Thanh Dư :

 

“Đa là phiếu công nghiệp, nhưng cũng loại khác nữa, , tờ với tờ là phiếu đường..."

 

lật thêm một chút:

 

“Mấy tờ là phiếu vải."

 

Để yên lòng gia đình, nhà máy quả thực chịu chi đấy, đừng thấy đây chỉ là tem phiếu, thực cộng dồn tính cũng đáng khối tiền.

 

Triệu đại mụ:

 

“Nhiều thế , nhà dùng hết ?

 

Con xem..."

 

ghé sát tai Trần Thanh Dư, nhỏ:

 

“Hay là mang chợ đen bán ?"

 

Trần Thanh Dư bật , đang định gì đó thì cau mày, ngay lập tức cảnh giác hỏi:

 

“Tự nghĩ ?

 

Hay là ai nhắc nhở thế?"

 

Triệu đại mụ ngẩn , :

 

“Vương Kiến Quốc đấy, bảo nhiều tem phiếu thế dùng hết , bảo để ý đừng để quá hạn.

 

Đây đều là tiền cả đấy, mang đổi với cũng đổi khối tiền...

 

Sao thế?

 

Có gì đúng ?"

 

Trần Thanh Dư im lặng suy nghĩ một hồi, :

 

“Mẹ nhận những thứ , nhiều lắm ?"

 

Triệu đại mụ gật đầu:

 

“Đều cả mà, lúc đó lãnh đạo nhà máy đưa cho mặt bao nhiêu .

 

Bảo là kịp thời phát hiện vấn đề, thấy với nhà ."

 

Trần Thanh Dư im lặng.

 

Triệu đại mụ:

 

“Sao thế?

 

Con đừng gì như thế, con thấy gai cả , chuyện ?"

 

Trần Thanh Dư bỗng nhiên lạnh một tiếng, :

 

“Mẹ kiếp, đúng là tính toán thật."

 

Triệu đại mụ:

 

“???"

 

ngơ ngác Trần Thanh Dư, hỏi:

 

“Có chuyện gì con, con cho với, thật sự hiểu mà.

 

Con giảng cho , để còn học hỏi, chúng một nhà, thể gài bẫy !"

 

Triệu đại mụ nụ của Trần Thanh Dư cho trong lòng phát hoảng, bà thắc mắc hỏi:

 

“Rốt cuộc là chuyện gì thế?"

 

Trần Thanh Dư hỏi ngược :

 

“Chuyện gì ư?"

 

khẩy một tiếng, :

 

“Nhiều tem phiếu trong tay như , bảo xem, chuyện thể lan truyền ngoài ?"

 

Triệu đại mụ:

 

“Thế thì chắc chắn , bao nhiêu nhà máy xem náo nhiệt mà, ai cũng cả.

 

À!

 

Ý con là...

 

Mọi đều nhiều tem phiếu thế , nhà lộ giàu !"

 

Trần Thanh Dư gật đầu.

 

:

 

“Lúc nhà máy công khai giao phong bì cho , chính là bắt đầu tính kế đấy.

 

Hì hì, con bảo mà, chúng ầm lên một trận như , con rể Bí thư Trịnh đều biến thành thợ học việc , ông còn thể giở chút trò mọn nào ?

 

Hóa là đợi chúng ở đây."

 

Cô vốn dĩ rõ bộ mặt thật của Bí thư Trịnh, bao giờ nghĩ ông .

 

Cái gã Phó xưởng trưởng Hạ cũng cùng một giuộc với ông thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-495.html.]

 

Trần Thanh Dư phân tích cho Triệu đại mụ .

 

“Lúc hạng tinh quái như Bí thư Trịnh chắc chắn sẽ trực tiếp gì chúng cả, hơn nữa ông phận gì, chúng phận gì, thực sự đối đầu với chúng thì mất mặt là ông .

 

Hạng như chúng mà trở thành đối thủ của ông thì ông mới là kẻ mất mặt đấy.

 

Cho nên ông tuyệt đối sẽ gì chúng !

 

Người chấp chúng vì chúng lý, mà vì ông cảm thấy chúng đủ tư cách, mất mặt như .

 

chắc chắn ông ghét chúng lắm, ông , danh tiếng nên sẽ gì cả, nhưng ông thể đường vòng để gây rắc rối cho chúng mà!

 

Và con đoán bọn họ cũng tính toán chuẩn , nhà tiêu thì cũng chẳng tiêu hết mấy tờ, nhà bốn miệng ăn chỉ , thứ duy nhất chính là tiền bồi thường của Tuấn Văn.

 

Số tiền bồi thường tuy ít, nhưng thông thường tiền như đều để dành phòng khi khẩn cấp, dễ dàng động .

 

hai đứa nhỏ nhà còn bé mà, bao nhiêu việc cần dùng đến tiền.

 

Bình thường sinh hoạt chắc cũng chẳng mấy khi động đến tiền tiết kiệm đúng ?

 

Nói cách khác, dù chúng nhiều tem phiếu thế nhưng nếu chúng bỏ tiền thì cũng chẳng mua đồ, tem phiếu cứ thế trong tay thôi.

 

Mẹ xem nhé, nhà chỉ mấy cô nhi quả phụ, một bà già là , một đứa yếu ớt là con, hai đứa nhóc tì, chúng bản lĩnh gì?

 

việc nhận đống tem phiếu bồi thường chắc chắn đồn ngoài .

 

Đến lúc đó bọn trộm nảy lòng tham ?

 

Thực sự trộm, với tình cảnh nhà thế , đỡ ?"

 

Mắt Triệu đại mụ trợn tròn như hạt nhãn:

 

“Khá khen cho cái lão già đó, quả nhiên hạng lành gì, thì hơn hát, hôm nay ông còn mặt, bảo là bố vợ của Xa Vĩnh Phong, là bề như ông dạy bảo con rể, tất cả là của ông .

 

Chuyện , với tư cách là nhà của liên quan, để tránh hiềm nghi nên ông tham gia, giao quyền cho khác xử lý, nhất định sẽ cho một câu trả lời thỏa đáng.

 

Hóa là tính kế con như !

 

Con xem mấy lão già lãnh đạo mà lắm tâm kế thế !

 

Cái lòng đúng là thâm hiểm quá mà!

 

Haizz.

 

chỉ để tính kế con mà ông đưa nhiều tem phiếu thế ư?

 

Con bảo ông bệnh ?

 

Không ưa chúng thì cứ thẳng chứ?"

 

Trần Thanh Dư:

 

“Nói thẳng thì mất mặt là ông .

 

Chính cũng bảo là cáo già , đương nhiên sẽ thế.

 

Hơn nữa tem phiếu tuy nhiều nhưng tiền của ông , là nhà máy bỏ mà, bọn họ còn mang danh tiếng nữa.

 

Và chỉ khi tem phiếu trong tay đủ nhiều, giá trị đủ cao thì mới thu hút nhiều quân trộm cắp chứ.

 

Không chừng còn cả cướp giật nữa.

 

Như ông chẳng cần tay mà nhà cũng gặp họa.

 

Thế chẳng bẩn tay ông trút giận ?"

 

Triệu đại mụ:

 

“Xí!

 

là đồ khốn nạn tàn nhẫn, hạng như thể lãnh đạo , thật sự mà."

 

tức giận thôi, nếu con dâu phản ứng kịp thì bà trúng kế .

 

là coi bà già là kẻ ngốc mà, nếu Trần Thanh Dư phân tích thì bà vẫn còn đang mang ơn đấy.

 

Hóa tính kế bà như .

 

Lòng đúng là thâm hiểm quá.

 

Triệu đại mụ:

 

“Vậy chúng đem bán hết tem phiếu , trong tay phiếu chẳng sẽ hơn nhiều ?"

 

Trần Thanh Dư như :

 

“Nếu đem bán phiếu thì chính là kẻ đầu cơ tích trữ, cũng đang đợi ở điểm đấy.

 

Mẹ tin , dạo chắc chắn đang theo dõi nhà , cũng đang đợi chúng đem phiếu tiêu thụ đấy.

 

Chỉ cần chúng dám đem bán là sẽ bắt quả tang ngay tại trận."

 

Triệu đại mụ:

 

“!!!!"

 

Mẹ kiếp!

 

Mấy cái lão lãnh đạo , lòng mà thâm hiểm thế !

 

Quá thâm hiểm!

 

Lại còn giỏi tính toán nữa chứ!

 

là thất đức đến tận cùng !

 

 

Loading...