Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 497
Cập nhật lúc: 2026-02-19 19:33:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Thanh Dư hai đứa nhỏ ngủ đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn hồng rực, :
“Chúng cứ để tâm một chút, ngày tháng sẽ lên thôi."
Bà Triệu:
“Ừm!"
Nói thật, dạo gần đây chuyện rắc rối đặc biệt nhiều, thực cũng đều là vì cảm thấy họ là cô nhi quả phụ, nên tới thử giẫm lên một cái, chỉ cần họ yếu đuối một phân, thì ở đại viện sẽ là tầng lớp thấp nhất.
Ai bảo nhà họ đàn ông.
Cũng may là họ trụ vững , tuy rằng danh tiếng “mụ đàn bà chanh chua" của bà Triệu vang dội khắp tứ hợp viện, Trần Thanh Dư cũng chút điên điên khùng khùng, là một “Tường Lâm tẩu" lụy tình dám náo loạn tự sát, nhưng thể phủ nhận, điều đó giúp gia đình họ vững.
Ít nhất thì ngày tháng hiện tại khác dám tùy tiện trêu chọc.
Điều là cực .
Ánh mặt trời buổi sớm mai đặc biệt rạng rỡ.
Bà Triệu hôm qua nghỉ ngơi một ngày, nhưng thực chất phần lớn thời gian vẫn là ở trong xưởng.
Dù thì cũng coi như là nghỉ ngơi.
hôm nay thì bình thường .
Bà Triệu dậy sớm thu xếp , bà cũng dặn dò:
“Con tự để ý một chút."
Trần Thanh Dư cũng tỉnh , dụi mắt :
“Con mà, trộm đạo tay thì cũng chờ tin tức truyền đến chỗ chúng, ít nhất còn theo dõi vài ngày chứ?
Sẽ lập tức tay , tên trộm nào mãnh liệt thế ."
Bà Triệu:
“Dù con cũng đừng đại ý."
Trần Thanh Dư gật đầu:
“Vâng!"
Cô dụi mắt, tận mắt bà Triệu khi sờ m-ông gà xong thì phong phong hỏa hỏa .
Hầy, xem kìa, tuy dạo chuyện nhiều, nhưng chẳng hề chậm trễ thói quen của bà Triệu chút nào.
Mỗi sáng sớm nhất định sờ m-ông gà, đó là để xác định xem gà đẻ trứng !
Thật hiểu nổi!
Trần Thanh Dư ngáp dài dậy dọn dẹp một chút, Sử Trân Hương thò đầu :
“Tiểu Trần, hôm nay cô dậy sớm thế?
Lại câu cá ?"
Trần Thanh Dư lắc đầu:
“Không ạ, lát nữa cháu cung tiêu xã một chuyến, xưởng bồi thường cho nhà cháu một ít tem phiếu ?
Mẹ chồng cháu , trong nhà vẫn mua một cái đồng hồ, nếu ngày thường ngay cả thời gian cũng , đặc biệt thuận tiện."
Sử Trân Hương:
“Thế thì đúng , cái đồng hồ vẫn thuận tiện hơn nhiều."
Bà đảo mắt một cái, :
“Lần nhà cô bồi thường ít phiếu nhỉ?"
Trần Thanh Dư gật đầu:
“Vâng, ít ạ."
Đây là chuyện ai ai cũng thấy, cô thừa nhận cũng chẳng ai tin, Trần Thanh Dư thẳng thắn :
“Mẹ chồng cháu , khéo trong nhà cũng thiếu ít thứ, nhân lúc phát phiếu thì sắm sửa hết một lượt."
Cô Sử Trân Hương bằng vẻ mặt đơn thuần, :
“Bác Sử, nhà cháu sắm đồ nhiều, tiền chút xoay kịp, bác thể cho cháu mượn một ít ?"
Sử Trân Hương:
“............................................"
Bà gượng gạo:
“Hì hì, hì hì hì, thực là nhà giữ tiền, đều là ông nhà quản.
cũng... cũng đồng ý với cô lắm, nhưng trong tay chỉ một ít tiền mua thức ăn, thực sự đủ...
Chờ ông nhà về, chờ ông nhà về, cô hỏi ông nhé."
tin một vợ trẻ như cô mặt dày mượn tiền một ông già.
Trần Thanh Dư mỉm :
“Vâng, chờ chồng cháu về tính tiếp ạ."
Trong lòng Sử Trân Hương nghẹn , ngay đó :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-497.html.]
“Thực , thực cô cũng cần vội vàng mua đồ như , phiếu tuy giới hạn thời gian, nhưng xưởng chắc cũng đưa cho nhà cô loại sắp hết hạn ngay chứ?
Cứ từ từ thôi, tiêu hết ngộ nhỡ lúc cần gấp thì ?"
Trần Thanh Dư:
“ chồng cháu còn mà."
Sử Trân Hương:
“???"
Chuyện thì liên quan gì?
Trần Thanh Dư:
“Mẹ chồng cháu mỗi tháng đều lương và phát một ít phiếu, thực sự thì đều thể trao đổi với đồng nghiệp, cho nên cũng cần tích trữ.
Mẹ chồng cháu bảo, nhiều phiếu thế là chuyện từng thấy, đừng để kẻ trộm để mắt tới, chi bằng tự mua .
Tránh để hời cho lũ rùa rụt cổ, dù nhiều thứ trong cuộc sống cũng dùng đến."
Sử Trân Hương:
“Nói cũng lý."
Trần Thanh Dư:
“ thế ạ.
Cháu cứ mua , dù nếu tiền đủ, cháu tin là trong đại viện đều sẵn lòng giúp đỡ thôi.
Tục ngữ câu bán em xa mua láng giềng gần, bác thấy đúng ?"
Sử Trân Hương gượng gạo:
“Hì hì."
Trần Thanh Dư:
“Mẹ chồng cháu , mỗi tháng đều lương, nhà cháu mượn tiền cũng trả , dù đều thể giấy nợ, phát lương là trả ngay..."
Sử Trân Hương:
“Hì hì."
Trần Thanh Dư:
“Ấy thôi, cháu với bác nữa, cháu cung tiêu xã một chuyến đây, cháu còn mua đồ nữa, chậm trễ chuyện chồng cháu mắng cho."
Sử Trân Hương:
“Hì hì."
Trần Thanh Dư vẻ thanh thuần vô tội, ăn xong bữa sáng liền chở hai đứa trẻ ngoài, hai bạn nhỏ hoa chân múa tay tự leo lên xe, nụ ngọt ngào.
Trẻ con là thế đấy, trưởng thành trong tình yêu ấm áp và cuộc sống ưu việt thì con sẽ trở nên hoạt bát cởi mở hơn nhiều.
Trước đây hai nhóc tì đều ít , tính tình nhút nhát, nhưng mới chỉ vài tháng công phu mà hướng ngoại cởi mở hơn nhiều .
“Mẹ ơi, chúng thế?"
Tiểu Viên thỏ thẻ hỏi.
Cô bé đây chẳng mấy khi chuyện, cứ theo trai như một cái đuôi nhỏ, im lặng tiếng.
Dưới sự uốn nắn của Trần Thanh Dư, giờ đây hoạt bát hơn hẳn, tuy thích xen chuyện của khác như trai, nhưng cái miệng nhỏ cũng liến thoắng ngừng.
Trần Thanh Dư:
“Đi cung tiêu xã."
“Tuyệt quá!"
Trần Thanh Dư chở con cửa, Sử Trân Hương lập tức chạy tót sang tiền viện, :
“Bà Vương, bà Vương ơi..."
Bà Vương hôm qua hề .
“Chuyện gì thế?"
“ cho bà , sáng sớm nay con dâu nhà Tuấn Văn hỏi mượn tiền đấy, ôi chao ơi..."
Bà liến thoắng kể , bà Vương trợn tròn mắt:
“Hả?
Nhà họ mượn tiền?
Có trả nổi ?"
“Chẳng thế !
dám đồng ý, bảo họ đợi ông nhà về tính.
Ôi ơi, nghĩ nhà bà điều kiện , chừng nó cũng hỏi mượn nhà bà đấy, bà cứ chuẩn tâm lý..."
“ , bà Sử bà thế là đúng lắm, ghi nhận tình cảm của bà, chuyện với trong nhà một tiếng, mượn tiền chuyện dễ dàng, nhà ai kiếm tiền mà chẳng vất vả, mượn xong mãi trả thì bực thế nào?
Hơn nữa bà Triệu ..."