Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 506

Cập nhật lúc: 2026-02-19 19:38:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tuy nhiên, dù đ-ánh khá t.h.ả.m nhưng Trần Dịch Quân dù cũng là đàn ông, còn cao lớn, ông ép bà Triệu xuống, lửa giận bừng bừng:

 

“Cái đồ đàn bà chanh chua, đồ hổ, xem trị bà thế nào..."

 

“Cái loại chỉ bám váy phụ nữ như thì tư cách gì mà !

 

Chưa thấy cái loại đàn ông nào hèn hạ như , nắm thóp con gái ruột để đòi tiền nhạc phụ nhạc mẫu cũ, tán tận lương tâm đến mức là cùng.

 

Anh tưởng chắc?

 

Nhạc phụ nhạc mẫu mất mấy năm , chiếm hời nữa nên mới nhắm nhà , cho , đừng mơ!"

 

Bà Triệu vung nắm đ-ấm thụi túi bụi, quyết tâm đ-ánh gã thành đầu heo!

 

Hai đ-ánh nh-au chí t.ử!

 

Cũng chính lúc , Trần Thanh Dư cuối cùng cũng đến.

 

Cô sớm ở đầu ngõ đ-ánh nh-au.

 

Hơn nữa, đ-ánh nh-au cũng chẳng ai xa lạ, chính là cha đẻ Trần Dịch Quân và chồng cô, Triệu Đại Nha.

 

là một cuộc đối đầu giữa những “cao thủ".

 

đ-ánh nh-au là họ, Trần Thanh Dư tự nhiên chẳng vội, cứ để họ đ-ánh ?

 

Trần Dịch Quân đ-ánh là đáng đời, còn Triệu lão thái... với hiểu của cô về sức chiến đấu của bà, bà sẽ thua .

 

Trần Thanh Dư hiểu cha đẻ , Trần Dịch Quân chỉ cái mã ngoài thôi, bày mưu tính kế vặt thì còn , chứ thực sự đ-ánh nh-au mặt đối mặt thì ông chẳng cái tích sự gì.

 

Bà Triệu thì kinh nghiệm đ-ánh nh-au đầy .

 

Tiện thể dạy dỗ ông một trận cũng .

 

Thế nên Trần Thanh Dư chẳng hề lo lắng cho bà Triệu.

 

Hai họ đ-ánh nh-au, Trần Thanh Dư thì lề mề chịu nổi, dù cô cũng chẳng vội vàng chạy qua đó gì.

 

Trần Thanh Dư vội chút nào, cứ chậm chạp, định bụng để Trần Dịch Quân cảm nhận rõ “nắm đ-ấm của công lý" xong mới dọn dẹp bãi chiến trường.

 

thì, chẳng cần nghĩ cũng , Trần Dịch Quân mò đến đây chắc chắn chẳng ý đồ gì .

 

Cái hạng , cứ để đ-ánh nhiều mới thất đức quá thì sẽ gặp báo ứng gì.

 

Trần Thanh Dư ung dung quần áo cho con, đó mới khóa cửa .

 

Trần Thanh Dư một tay dắt một đứa trẻ, Tiểu Giai hỏi:

 

“Mẹ ơi, ... ... đ-ánh nh-au ạ?"

 

Trần Thanh Dư:

 

“Phải , đ-ánh nh-au đấy."

 

Cô vốn sợ trẻ con sợ hãi, cứ thế dắt chúng ngoài.

 

Đừng thấy trẻ con chạy nhảy chơi đùa quanh đây mà lầm, Tiểu Giai và Tiểu Viên dù cũng mới ba tuổi, ở trong tầm mắt là cô yên tâm.

 

Đừng bảo thời đại quân l.ừ.a đ.ả.o, bất kể lúc nào cũng luôn những kẻ buôn tán tận lương tâm.

 

Trần Thanh Dư thường cho con ngoài chơi nhưng tuyệt đối để chúng xa, cơ bản đều ở trong tầm mắt.

 

Lúc xung quanh đang loạn thế , Trần Thanh Dư chắc chắn dắt con theo, để chúng chạy lung tung.

 

Ba con đến đầu ngõ thấy.

 

“Tiểu Trần, em vẫn vội thế?

 

Người đ-ánh nh-au là chồng và bố em đấy!"

 

“Chứ còn gì nữa, còn chẳng chen nổi, họ đ-ánh nh-au dữ dội lắm, em mau qua xem ."

 

“Em đừng dắt theo trẻ con nữa, chúng nó sợ đấy."

 

Mọi nhao nhao , Trần Thanh Dư vẻ lo lắng cuống cuồng, cho :

 

“Vậy thế nào đây?

 

Phải bây giờ ạ?"

 

Một bộ dạng đầy lo âu.

 

Mọi cô với ánh mắt đồng cảm, thầm nghĩ cô góa phụ nhỏ Trần Thanh Dư đúng là cho lắm.

 

Nhìn xem, chẳng việc gì là suôn sẻ cả.

 

Rất nhanh đó, nhớ đến việc đây chồng cô vẫn mắng cô là ngôi chổi, tuy bây giờ mắng nữa nhưng ngẫm kỹ thì từ “ngôi chổi" cũng lý đấy chứ.

 

“Tóm em mau qua xem , can ngăn một chút!"

 

đấy, đ-ánh hỏng thì ."

 

Trần Thanh Dư:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-506.html.]

 

“Dạ?

 

Ồ ồ, ồ ồ ồ."

 

Cô ngơ ngác, lúng túng, bế con chạy về phía .

 

Bà Bạch thấy liền vội vàng :

 

“Tiểu Trần, em đưa con đây bế cho.

 

Trẻ con thì đừng chen đấy."

 

Chồng bà là quản sự của đại viện, bà Bạch tự phụ là phụ tá của ông, ngày thường vẫn giúp lo liệu việc trong đại viện, nhưng hôm nay bà nhiều.

 

Không chỉ nhiều mà trong lòng còn thầm cảm thấy may mắn.

 

Vô cùng, vô cùng may mắn là họ gặp ở bên ngoài.

 

Thử nghĩ xem nếu đ-ánh nh-au trong đại viện thì là chuyện của đại viện họ .

 

Bà là nhà của quản sự, khó xử lắm!

 

bây giờ thì hơn nhiều .

 

Tuy bà Triệu là của đại viện họ, nhưng đ-ánh nh-au ở bên ngoài thì liên quan đến đại viện nữa.

 

A Di Đà Phật!

 

là Phật tổ phù hộ, ông trời phù hộ, nên mới xảy chuyện loạn xị ngầu trong đại viện.

 

Cảm ơn trời!

 

Cảm ơn đất!

 

Cảm ơn vì chạm trán ở đầu ngõ!

 

Bà vội vàng :

 

giúp em trông Tiểu Giai và Tiểu Viên, đừng cho bọn trẻ trong."

 

Trần Thanh Dư cũng bướng bỉnh, đưa thẳng con cho bà Bạch.

 

Đều cùng một đại viện, bà Bạch cũng đáng tin cậy.

 

Trần Thanh Dư một chạy nhỏ chen trong:

 

“Nhường đường một chút, nhường một chút ạ..."

 

Cô cảm thấy dường như luôn con đường “nhường một chút".

 

Vì là trong cuộc, thấy Trần Thanh Dư là ngăn cản nữa, vội vàng tránh .

 

Trần Thanh Dư liếc thấy đất một lá rau, cô một chân giẫm lên, trực tiếp trượt về phía :

 

“A!!!"

 

Cô hét lên trượt b-ắn ngoài.

 

Bà Triệu phản ứng cực nhanh, lập tức né sang một bên.

 

Bà là đầy kinh nghiệm, nhưng Trần Dịch Quân bao giờ trải qua chuyện .

 

Bùm!

 

Trần Thanh Dư trượt chân lao tới phía , đầu đ-ập một phát bố , Trần Dịch Quân chút phòng nào, cả bay ngược , ngã bịch một cái thật mạnh xuống đất.

 

“Bố, bố !"

 

Trần Thanh Dư hét lên, vội vàng tiến lên đỡ cha đẻ, bẹp một tiếng, một chân giẫm thẳng lên chân Trần Dịch Quân.

 

Trần Dịch Quân:

 

“A!"

 

Ông hét t.h.ả.m thiết.

 

“A a a!"

 

Cú ngã và cú giẫm khiến Trần Dịch Quân cảm thấy suýt nữa thì gặp tổ tiên!

 

Ông kêu gào t.h.ả.m thiết:

 

“A a a!

 

Cái con ranh , mày mù !

 

Cái đồ ch-ết , mày đúng là cái ngôi chổi!"

 

Trần Thanh Dư ủy khuất đan hai tay , vô cùng lúng túng, mắt đỏ hoe, đáng thương :

 

“Con cố ý ..."

 

 

Loading...