Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 508

Cập nhật lúc: 2026-02-19 19:38:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trần Dịch Quân:

 

“Đồ đàn bà chanh chua, đồ chanh chua, cứu mạng với!"

 

Ông đ-ánh đến mức đầu óc cuồng.

 

Trần Thanh Dư vội vàng dậy:

 

“Đừng đ-ánh nữa, đừng đ-ánh nữa."

 

dùng sức nhéo Trần Dịch Quân.

 

Trần Dịch Quân:

 

“A!"

 

Đám đông xem đều lắc đầu ngán ngẩm, xem, xem gã đàn ông bà lão đ-ánh cho kêu gào t.h.ả.m thiết kìa.

 

Trần Dịch Quân chỉ thấy quá t.h.ả.m, mụ đàn bà chanh chua điên cuồng tát ông , còn Trần Thanh Dư thì giả vờ can ngăn, nhưng thực chất lén lút nhéo .

 

“Đừng đ-ánh nữa, đừng đ-ánh nữa!

 

Mọi mau đừng đ-ánh nữa..."

 

Trần Thanh Dư trông thật đáng thương, cả hai đều là , cô ở giữa khuyên ngăn, trông thật yếu ớt.

 

Trần Dịch Quân trong phút chốc chút hoảng hốt, cảm thấy ảo giác , nhưng cái đau cánh tay nhắc nhở ông rằng, con nhỏ dù giả vờ giỏi đến thì nó vẫn đang nhéo ông !

 

Trần Dịch Quân:

 

“Mày đủ đấy!"

 

Trần Thanh Dư c.ắ.n môi:

 

“Bố, con..."

 

“Mày đừng gọi tao!

 

Mày nhéo ch-ết tao ?"

 

Trần Thanh Dư kinh ngạc:

 

“Bố, bố thể đổ oan cho con như thế?"

 

Dừng một chút, cô :

 

“Thôi , bố gì thì là cái đó .

 

Lần kế đ-ánh bố ở nhà, bố thừa nhận, cứ khăng khăng là của con.

 

Hôm nay bố con nhéo bố, phận con gái con cũng nhận , hu hu hu..."

 

“À, cái bà vợ của ông còn đ-ánh nữa ?

 

Ông ham gì nhỉ?"

 

“Ai , chắc ông thích thế."

 

“Cái ông thật là, chính ông góa phụ nhỏ nhéo ông mà chẳng ai tin cả, bà xem cô giống sức ?"

 

“Hê, cô chỉ là một con cừu non thôi, ai mà chẳng giẫm lên một cái.

 

bà cứ chờ mà xem, góa phụ nhỏ dễ bắt nạt, chứ chồng cô dễ bắt nạt .

 

Bà Triệu mà phát điên là dám cầm d.a.o đấy~"

 

."

 

Tiếng bàn tán xôn xao vẫn dứt.

 

Tuy nhiên bất kể bàn tán thế nào, điều đó chẳng hề ảnh hưởng đến trận quyết chiến giữa bà Triệu và Trần Dịch Quân.

 

Hai lao , thật sự là chẳng hề khách sáo chút nào.

 

Chẳng mấy chốc Trần Dịch Quân bà Triệu giẫm chân.

 

Lúc đầu Trần Dịch Quân tuy đ-ánh bà Triệu, nhưng dù cũng qua , nhưng từ khi Trần Thanh Dư can ngăn và cản trở, Trần Dịch Quân bại lui nhanh ch.óng, chỉ vài chiêu là thua sạch.

 

Bà Triệu khách khí, cũng chẳng màng đây là ông thông gia.

 

Hừ.

 

Chẳng thấy ?

 

Trần Thanh Dư đang thiên vị một cách lộ liễu đấy.

 

Bà hiểu!

 

cho , con gái bây giờ là nhà , hiểu ?

 

Đây là nhà , đến lượt đến đây vòi vĩnh, đừng tưởng cũng dễ bắt nạt như nhạc phụ nhạc mẫu cũ của , để mặc cho cái loại hổ như vòi vĩnh.

 

Nhà góa phụ con côi sống chẳng dễ dàng gì , cái loại đàn ông nhục như còn dám đến vòi vĩnh, mơ giữa ban ngày !

 

Lần là cho một bài học, nếu còn dám đến nữa, sẽ đến thẳng xưởng tìm !

 

xem xem ai thể cản bà già !"

 

Trần Dịch Quân:

 

“Bà, bà bà bà..."

 

Ông chỉ tay bà Triệu, ngón tay run rẩy.

 

Bà Triệu:

 

“Sao!

 

Anh tưởng sợ chắc?

 

Bà đây chẳng sợ!"

 

Trần Dịch Quân:

 

“Ông trời mắt mà, cái bà già chanh chua ..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-508.html.]

thấy đúng là ông trời mắt thật, hạng vong ơn bội nghĩa dựa phụ nữ để phất lên, dựa phụ nữ để sống sung sướng như mà vẫn còn sống , hạng như đáng lẽ thiên lôi đ-ánh ch-ết!

 

Với già thì hiếu thuận, với con gái thì từ ái, loại như vẫn còn thể nhởn nhơ , đúng là trời mắt thật!"

 

Bà Triệu chống nạnh, giọng vang sảng sảng, mắng cho Trần Dịch Quân vuốt mặt kịp.

 

Mọi xung quanh đều sững sờ sự hống hách của bà, từng một nhỏ giọng xì xầm:

 

“Mọi thấy bà Triệu từ hồi , tài ăn còn ghê gớm hơn ?"

 

“Đâu chỉ tài ăn , mà đ-ánh nh-au cũng giỏi hơn nữa, gã đàn ông trị cho như cái giẻ rách kìa."

 

“Đó là do bản vô dụng, một thằng đàn ông cao to lực lưỡng mà đ-ánh một mụ đàn bà, hạng chân mềm thì là gì?

 

giọng điệu thì gã phất lên nhờ phụ nữ, thế thì chân mềm cũng chẳng gì lạ."

 

“Chứ còn gì nữa!"

 

“Bảo hạng chân mềm mà còn dám trêu bà Triệu, đúng là chán sống , bà Triệu bây giờ đúng là..."

 

“Bà bảo bà Triệu tiến bộ thế nhỉ?

 

Hay là ở nhà âm thầm luyện tập?"

 

“Phụt!"

 

“Bà cái gì, bà nghĩ mà xem, ngày nào bà chẳng ở nhà mắng con dâu, chẳng là luyện tập đấy ?

 

Cô Trần nhà bà trông vẻ là hiền lành."

 

“Có hiền lành thì mới cha đẻ hãm hại như thế chứ?"

 

Tiếng bàn tán xôn xao, mặt Trần Dịch Quân lúc đỏ lúc trắng, ông vốn tự coi thể diện, mất mặt đến thế !

 

cơ chứ!

 

bây giờ ông chỉ đ-ánh bà lão , mà còn bóc trần bộ mặt thật, Trần Dịch Quân thật sự tức đến mức mang theo vài phần oán độc, trừng mắt chằm chằm Trần Thanh Dư.

 

Đầy vẻ căm hận.

 

Tất cả đều là của con ranh !

 

Nếu nó gả cái nhà như thế , ông đến mức chịu nhục ở đây?

 

Ông hét lớn:

 

“Trần Thanh Dư, mày xem .

 

Mày xem cái nhà mà mày chọn , xem cái nhà chồng mà mày tìm !

 

Cái đồ bất hiếu, mày cứ để mặc chồng mày bôi nhọ bố mày thế ?

 

Khóc , chỉ thôi, cái đồ vô dụng , mau đỡ tao dậy!"

 

Trần Thanh Dư:

 

“Dạ?

 

Ồ."

 

Cô cúi đầu, tiến lên đỡ Trần Dịch Quân, tay dùng sức nhéo một phát.

 

Trần Dịch Quân:

 

“A a a!"

 

Hét t.h.ả.m thiết!

 

Cả nhảy dựng lên.

 

Suýt nữa thì nhảy cao ba thước!

 

“Trần Thanh Dư, mày nhéo ch-ết tao đấy ?"

 

Ông xoa cánh tay, giơ tay định đ-ánh .

 

Ai ngờ, Trần Thanh Dư đột nhiên thụp xuống, ôm gối thút thít:

 

“Bố, bố đổ oan cho con nữa , hu hu hu..."

 

Trần Dịch Quân vung tay đ-ánh hụt, bà Triệu nổi trận lôi đình:

 

“Anh dám mặt mà đ-ánh con dâu , kiếp, nể mặt quá !"

 

Chát!

 

Một cái tát nảy lửa vỗ thẳng mặt.

 

Trần Dịch Quân:

 

“A!"

 

Bà Triệu:

 

“A a a, cho suốt ngày a a a, ngoài a thì còn gì nữa!

 

Thậm chí còn vu khống con dâu nhéo , , cái bộ dạng con dâu nhỏ yếu đuối thế , nó mà nhéo thì nó sớm chủ cái nhà , nhà còn đến lượt chủ chắc?

 

Anh dối cũng đường cái gì cho tin!

 

Nó mà dám nhéo , khiến đau đến mức , thì còn để mặc cho nhà đối xử với nó như thế ?

 

thấy chính là tìm cớ gây chuyện, thật sự là... xem đ-ánh ch-ết !"

 

Bà Triệu vung những cái tát bôm bốp mặt Trần Dịch Quân:

 

cho đến nhà giở trò, cho bắt nạt khác, cho đổ oan cho , cho tán tận lương tâm!

 

Anh ăn hết gia sản nhà nhạc phụ , bộ còn đến nhà ăn tuyệt hộ chắc?

 

cho , bao giờ chuyện đó, tuyệt đối cho phép!

 

Nhà còn cháu trai cháu gái đấy!

 

Mẹ kiếp, tát ch-ết !"

 

 

Loading...