Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 514

Cập nhật lúc: 2026-02-19 19:39:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Triệu lão thái:

 

“Gì ?”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Hôm nay Viên Tiểu Thúy tìm , ý của cô đổi ít phiếu, nhưng đồng ý.

 

Sớm muộn gì bà cũng tìm cô , nhà đổi với cô .”

 

Triệu lão thái:

 

“Chẳng đổi chác như là liên quan đến đầu cơ trục lợi ?

 

Như thế !”

 

Trần Thanh Dư đầy ẩn ý:

 

“Chúng nhận tiền, chúng thế ...”

 

Triệu lão thái:

 

“Ối trời ơi~ Cô thế là phí công vô ích một chuyến ...”

 

Trần Thanh Dư, cảm thấy ý tưởng của cô cũng bình thường.

 

Trần Thanh Dư:

 

“Làm như tuy rắc rối một chút, nhưng thực sự thể giải quyết vấn đề mà.

 

Hơn nữa bọn Triệu Dung là ưa sĩ diện, sẽ trả thôi.”

 

Triệu lão thái suy nghĩ một chút gật đầu:

 

“Nghe theo cô!”

 

Bà lẩm bẩm:

 

“Cũng đừng nha, nếu thật sự , nhà cũng đỡ lo .

 

cô thật sự chẳng sai, nhà máy bỗng nhiên bồi thường cho nhà nhiều phiếu như , đúng là chẳng ý gì, bà xem, bố cô chẳng mò tới đó .

 

Có thể thấy những khác chắc chắn cũng động lòng.”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Vốn dĩ là mà, thật lòng bồi thường cho chúng thì tặng cho chúng một chiếc xe đạp hoặc một chiếc máy may, đài radio cũng , chỉ cần tặng một món thôi cũng .

 

Đằng cố tình đưa thật nhiều phiếu, điều kiện nhà cũng chỉ thế, thể nào tiêu hết sạch một lúc , đồ đạc hạn sử dụng, bà xem nếu là tính toán thì ai tin chứ.”

 

Đây thật sự là cô lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân t.ử, mà là chỉ cần tính toán kỹ một chút là thể điểm trong đó.

 

Trần Thanh Dư hừ một tiếng, :

 

“Chẳng loại lành gì.”

 

Triệu lão thái:

 

“Chắc chắn , bà nghĩ xem, bố vợ của Xa Vĩnh Phong thể là hạng .”

 

Bọn họ đều tin chắc chuyện là do Bí thư Trịnh chỉ thị, dù bọn họ cũng chẳng đắc tội với ai khác.

 

Nhà bọn họ chỉ xích mích với Xa Vĩnh Phong và Lý Đại Sơn thôi, Lý Đại Sơn thì kiệt sức cả thể xác lẫn tinh thần, chẳng còn sức mà nhảy nhót nữa.

 

Ồ, cho dù mệt mỏi thì ông cũng chẳng bản lĩnh đó.

 

Có thể thực hiện kiểu tính toán thâm sâu như thế , chắc chắn là Bí thư Trịnh .

 

Xa Vĩnh Phong cũng là con rể ông .

 

Cho dù thì cũng là con rể, những khiến ông mất mặt lớn, thể khó ngoài mặt thì vài trò tiểu nhân lưng cũng chẳng gì lạ.

 

Trần Thanh Dư:

 

“Dù chúng cứ yên sống qua ngày, bản tự lưu tâm là .”

 

Triệu lão thái:

 

“Cái , chậc, bà xem, nhà góa phụ sống qua ngày khó khăn bao nhiêu.”

 

Trần Thanh Dư:

 

.”

 

“À, Xa Vĩnh Phong cũng gặp vận rủi lớn, cô chắc cần giả thần giả quỷ nữa chứ?”

 

Trần Thanh Dư suy nghĩ một chút :

 

“Để hãy tính, dạo nhiều chú ý đến nhà quá, chúng vẫn nên yên phận một chút.”

 

“Cũng đúng, chúng coi như cũng hả giận .”

 

Hai ngủ, cứ thế lầm bầm lẩm bẩm.

 

Thực thì chỉ nhà bọn họ, đêm nay đến mấy gia đình ngủ .

 

Gần đây quanh đây ngày nào cũng chuyện mới để xem, liên tiếp ba ngày xảy ẩu đả .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-514.html.]

 

Ngày , Triệu lão thái đại náo nhà Lý Đại Sơn.

 

Hôm qua, Lý Đại Sơn và nhà họ Xa, hai bên thông gia quyết chiến sinh t.ử.

 

Hôm qua nữa, Triệu lão thái cũng đối chiến với ông thông gia Trần Dịch Quân.

 

Ừm, hôm nay, mà là hôm qua, giờ là nửa đêm về sáng , thực tế tính là chuyện của ngày hôm qua .

 

Ngày nào cũng đ-ánh nh-au, khiến đều chút hưng phấn, buổi tối ngủ yên cứ thắc mắc xem hôm nay chuyện gì mới , tóm là dạo quá nhiều chuyện náo nhiệt.

 

Tuy nhiên so với một xem náo nhiệt, thì Từ Cao Minh và Sử Trân Hương hai thần thần bí bí ngủ là vì cảm thấy sắp ma hiện về.

 

Hai dám tắt đèn, cứ mở đèn trừng mắt , Sử đại mụ lẩm bẩm:

 

“Bà xem, bảo Trần Dịch Quân sắp gặp xui xẻo, quả nhiên là xui xẻo thật .

 

Lâm Tuấn Văn tuy ch-ết nhưng , , là hồn , thực sự , vẫn còn ở đây đấy.

 

xem ban ngày nó , nhưng quan sát , cứ hễ trời tối là nó hiện hồn.

 

Đó chẳng chỉ là trời tối , chỉ cần mặt trời lặn là cảm thấy trấn áp nó nữa .

 

Đáng sợ, quá đáng sợ !”

 

Từ Cao Minh:

 

“Bà lý đấy.”

 

“Tất nhiên là , vẫn luôn quan sát mà, chẳng sai tí nào cả.”

 

Chuyện ma quỷ, bọn họ kiên quyết tin tưởng.

 

Từ Cao Minh:

 

“Dạo nhiều chuyện, bao nhiêu đang chằm chằm đại viện, chúng đừng động đậy gì, đợi qua một thời gian nữa, qua một thời gian nữa bà mua mấy bó giấy vàng bạc, chúng đốt chút tiền cho Lâm Tuấn Văn, để nó đừng tìm đến chúng , nhận tiền thì dù cũng nể mặt chút chứ?

 

Như thế chúng mới yên .”

 

Sử Trân Hương:

 

“Phải , tiền mua tiên cũng .”

 

:

 

“Chậc, thật là, ai nấy đều chằm chằm đại viện nhà gì, nếu nhòm ngó thì ngày mai mua .

 

Đốt chút tiền giấy sớm, yên sớm nha.”

 

“Thì ai bảo chứ.”

 

Từ Cao Minh thở dài một tiếng, tiếp tục :

 

“Dù chúng đừng trêu nhà bọn họ, nếu rắc rối một đống, bà Lý Đại Sơn xem, Xa Vĩnh Phong xem, Trần Dịch Quân xem, ai yên ?

 

Chẳng câu tục ngữ ?

 

Diêm Vương dễ gặp, tiểu quỷ khó chơi, bà xem, trong tục ngữ tiểu quỷ đều khó đối phó cả, thể thấy thực tế khó nhằn đến mức nào.

 

Chúng chắc chắn đắc tội nổi Lâm Tuấn Văn , nhất định khách sáo, cẩn thận, t.ử tế mà .”

 

Sử Trân Hương:

 

hiểu mà!”

 

Hai bệnh nhân mê tín dị đoan nặng lầm bầm bàn tán, tóm ngủ.

 

Không ngủ thì thôi, họ còn chịu tắt đèn.

 

Thím Mai nửa đêm dậy vệ sinh, xót tiền đến mức run bần bật, lẩm bẩm:

 

“Cứ mở đèn hết đêm sang đêm khác, thế thì tốn bao nhiêu tiền điện cơ chứ!

 

Thật là phá của mà, lương cao là thể tiêu xài hoang phí như thế ?

 

Thật là càn!

 

tiền đó gì chẳng !

 

Cứ hoang phí thế , tiền điện rẻ !

 

Thật là cách sống.”

 

Thím Mai nửa đêm lầm bầm, chị Phạm cũng nửa đêm lầm bầm, chị dụi mắt bên cửa sổ :

 

“Bố nó , ông xem, kìa, bảo nhà Từ Cao Minh buổi tối ngủ mà?

 

Ông xem, nhà họ đêm nay mở đèn, liên tục ba đêm , ngày nào cũng tắt đèn, ông bảo là vì nhỉ?

 

Nhà họ cũng ai học bài buổi tối !”

 

Thạch Sơn đang ngủ ngon thì lay tỉnh.

 

Ông bực bội :

 

“Bà câm miệng , ngủ thì ngủ, ngủ thì biến, đêm hôm khuya khoắt lấy lắm chuyện thế, bà ngủ còn ngủ đây.”

 

 

Loading...