Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 517
Cập nhật lúc: 2026-02-19 19:39:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hai con họ tuy ở cùng ông bà nội, nhưng trong mắt ngoài thì cũng coi như trụ cột, nên đặc biệt coi thường họ, còn bắt nạt họ nữa.
Mẹ cô là chỉ chịu thiệt là phúc, chẳng chịu đấu tranh bao giờ, lúc nào cũng bảo cô hãy nhẫn nhịn một chút.
Lúc nào cũng với cô rằng chuyện sẽ lên thôi, và lúc nào cũng nghĩ đến việc hơn để cảm động khác, thà bản chịu khổ cũng đem lợi ích cho kẻ khác.
May , ông bà nội cô đều hạng chịu thiệt, nên cô trái cũng thiệt thòi gì.”
Mặc dù cô cũng ông bà nội đều thích Hạo Phong Hạo Tuyết hơn, coi thường cô và cô , nhưng những năm đó trong thời gian hạn, dù cũng chỉ mỗi một đứa cháu gái là cô ở bên cạnh, con nhà cô ruột để so sánh, nên cuộc sống của cô so với thì bằng nhưng so với thì vẫn dư dả.
, ở chỗ ông bà nội, cô thể diện hơn con cái nhà cô ruột nhiều.
Ông bà nội đối xử với cô bình thường, nhưng hơn đối với con cái nhà cô ruột.
Theo lời ông bà nội cô , con cái nhà cô ruột cho dù sinh con trai thì cũng mang họ Viên.
Cô cho dù là con gái thì cũng mang họ Viên, điều quan trọng hơn so với cháu ngoại.
Viên Tiểu Thúy hồi đó chị em họ để so sánh, Hạo Phong Hạo Tuyết thường xuyên về, nên cô vẫn chút thiên vị.
Chính vì chút thiên vị ít ỏi đó, từ nhỏ tính cách cô ganh đua, miệng lưỡi cũng lợi hại.
Bản cô cũng , thể học theo , nếu học theo cá tính của thì ngoài việc chịu thiệt chính là chịu khổ.
Cô học theo ông bà nội, chút ích kỷ, nghĩ cho bản nhiều hơn, như ngày tháng mới thể sống hơn một chút.
Chỉ cần chuyện chịu thiệt, thì cái đầu tiên cô cân nhắc chắc chắn là bản .
Những kẻ với bản thì cũng chẳng cần khách sáo gì.
Những trải nghiệm cô đều ghi tạc trong lòng, cho nên cô bố và Triệu Dung tính kế , lập tức thể nhẫn tâm trở mặt.
Bởi vì cô là đàn bà nhu nhược như , cô giống như ông bà nội .
Phải đặt bản lên vị trí hàng đầu.
Họ với cô , chứ cô với họ.
Lúc ông bà nội qua đời, ngoài ngôi nhà thì đồ đạc trong nhà đều đưa cho bố cô hết.
Ngôi nhà thì đưa cho cô , bảo là để cho cô phòng .
Kết quả là cô đổ bệnh dậy nổi vội vàng rao bán nhà, để tiền cho bố cô , cuối cùng Viên Tiểu Thúy mười mấy tuổi đầu theo bố thành phố, trong tay chẳng gì cả.
Mẹ cô trái để bộ tiền cho bố cô .
Cho dù đàn ông năm xưa bỏ rơi bà .
Viên Tiểu Thúy hồi tưởng những chuyện cũ , vui lườm nguýt một cái.
Cô dựa cái gì mà chịu thiệt chứ, cô thành phố ở, cũng do bố cô nuôi, cô lụng vất vả như trâu ngựa để kiếm tiền, lẽ nào đứa con gái như cô tiêu?
Nuôi con gái chẳng là lẽ đương nhiên ?
Đầu óc Viên Tiểu Thúy chút hỗn loạn, cô cứ nghĩ vẩn vơ mấy chuyện , nhanh ch.óng hạ quyết tâm.
Thực cô đăng ký , còn mười mấy ngày nữa là xuống nông thôn .
Đã xác định , thì chắc chắn khiến bản sống một chút, Triệu lão thái đúng, trong tay chút đồ đạc thì bản mới đến mức sống gian nan.
Hơn nữa cô như khi cũng coi như để cho Triệu Dung bọn họ một đống hỗn độn, hừ!
Xem bọn họ quản !
Bọn họ chẳng luôn tự đắc là thể diện ?
Đã là thể diện, bản là “con gái” của họ, họ lẽ nào dọn dẹp bãi chiến trường cho ?
Nhìn thấy bọn họ gặp vận rủi, Viên Tiểu Thúy thấy vui .
Lúc cô bằng lòng coi họ là một nhà, thì đương nhiên sẽ bảo vệ họ gấp ngàn vạn , nhưng nếu bằng lòng coi họ là một nhà nữa, thì đương nhiên mong họ càng mất mặt càng .
Nghĩ đến đây, bản Viên Tiểu Thúy suy nghĩ m-ông lung một chút.
Hay là khi vay chút tiền nhỉ?
Dù cô cũng bằng lòng giấy nợ, Triệu Dung bọn họ trả thì mất mặt!
nghĩ , cô lạc quan đến thế, cô cho dù bằng lòng giấy nợ, thì ước chừng cũng chẳng ai cũng bằng lòng cho vay tiền .
Thời buổi , vay tiền đúng là khó hơn lên trời.
Nếu mối quan hệ đặc biệt thì quá khó khăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-517.html.]
Viên Tiểu Thúy suy nghĩ một hồi, cảm thấy thể đồng ý với Triệu lão thái.
Chính là đến lúc đó Triệu lão thái còn đòi nợ nữa, hy vọng bà suôn sẻ .
Bà mà suôn sẻ thì bản cũng khỏi trả, hi hi.
Nếu suôn sẻ, kẻ nợ tiền là ông nội mà, dù cô cũng mặt ở đây, Triệu lão thái cũng chẳng tìm thấy cô .
Cô lỗ, từ từ trả .
Thật sự nợ mà trả thì thể nào.
Nói thật lòng, Viên Tiểu Thúy quả thực từng nghĩ đến việc mượn mà trả, cô tự cho rằng vẫn hạng như thế.
Nghĩ như , cô định tông giọng cho , dù cô cũng mưu tính cho bản nhiều hơn một chút, nếu cứ trông chờ bố cô và Triệu Dung ?
Hai đó sẽ để cô yên .
Nghĩ đến đây, Viên Tiểu Thúy chút đau lòng, cảm thấy và Trần Thanh Dư lẽ chuyện để đấy.
Cô thể cứng cỏi hơn Trần Thanh Dư nhiều.
Trần Thanh Dư nhu nhược bao, cứ như cây cải trắng nhỏ trong vở kịch , t.h.ả.m hại vô cùng.
Cô thì cứng cỏi lắm, khi còn cho Triệu Dung và gã bố tồi một vố nữa cơ!
, nhất định cho bọn họ tay.
Viên Tiểu Thúy khi tự cổ vũ bản xong càng cảm thấy nên tìm Trần Thanh Dư để khoe khoang một chút, nghĩ kỹ thì bọn họ mới là giống mà.
Viên Tiểu Thúy lững thững tìm Trần Thanh Dư, lúc Trần Thanh Dư đang dạy bọn trẻ xem đồng hồ, mắt thường thể thấy là đang chút phát hỏa .
Viên Tiểu Thúy:
“...”
Đây là Trần Thanh Dư lúc bình thường.
Cô lắp bắp:
“Ha, ha ha, Trần Thanh Dư, hôm nay tâm trạng cô lắm nhỉ.”
Trần Thanh Dư hít sâu một thở , lộ nụ :
“Hai đứa ngoài chơi , cái thể từ từ học.”
Tiểu Giai và Tiểu Viên một cái, cặp sinh đôi tâm đầu ý hợp, lập tức co giò chạy mất.
Trần Thanh Dư hít sâu một thở .
Cô :
“Cái loại như đúng là thể giáo viên .”
Viên Tiểu Thúy:
“Cô nghĩ cũng đấy, một công việc khó đến mức nào chứ.
mà một công việc thì cũng đến nỗi xuống nông thôn.”
Trần Thanh Dư nhướng mày.
Viên Tiểu Thúy:
“ sắp , tìm cô tán gẫu chút.”
Trần Thanh Dư còn kịp gì.
Viên Tiểu Thúy vội vàng :
“Cô đừng rêu rao ngoài đấy nhé, đ-ánh cho bọn họ một vố bất ngờ mới .”
Trần Thanh Dư ngẩng đầu Viên Tiểu Thúy một cái, chân thành hỏi:
“Cô bạn bè ?
Chúng cũng thiết.”
Viên Tiểu Thúy:
“...”