Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 518
Cập nhật lúc: 2026-02-19 19:39:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cái thật sự chuyện, hèn chi chẳng lòng ai.”
Cô hừ một tiếng.
Cô mím môi :
“Chúng đều giống cả thôi, cô xem thể rời khỏi nhà , cô nhu nhược vô dụng thế?”
Trần Thanh Dư nghiêm túc Viên Tiểu Thúy một cái :
“ lấy chồng từ lâu , cũng rời khỏi nhà từ lâu .”
Viên Tiểu Thúy:
“...”
Cô cảm thấy thái độ của Trần Thanh Dư hôm nay cho lắm.
mà cũng chẳng cả.
Cô :
“Vậy còn chồng cô thì , chồng cô đối xử với cô cũng chẳng gì.”
Trần Thanh Dư:
“Ồ.”
Cô thắc mắc Viên Tiểu Thúy, xem Viên Tiểu Thúy đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi , cô :
“Cô thời gian đó thì chi bằng nghĩ xem nên xuống nông thôn ở vùng nào, khí hậu giống , cần chuẩn đồ đạc gì , lẽ nào cô còn định xuống đó mới mua hết ?
Nếu cô đến mấy vùng hẻo lánh nhỏ bé, thì cho dù cô phiếu, chắc mua món đồ gì t.ử tế .
Tứ Cửu Thành dù cũng là thủ đô, đồ đạc đầy đủ.”
Viên Tiểu Thúy:
“ nhỉ.”
Trần Thanh Dư:
“...”
Cái đúng là cạn lời.
Cái đầu óc rốt cuộc dùng để gì .
Viên Tiểu Thúy:
“Cô đúng đấy, mua ít đồ.”
Cô còn đến mức hớ hênh cái gì cũng hết, nên lập tức dậy bảo:
“ chuẩn chút đây.”
Cô :
“Vậy nhé.”
Cô đúng là đến nhanh cũng nhanh, đến cửa còn đầu :
“Trần Thanh Dư , chúng đều giống cả, bố ruột đều dựa dẫm , là thể kiên cường kháng tranh đến cùng, cô cũng quá hèn nhát đấy nhé.
Cô mà hèn quá là coi thường cô đấy.”
Trần Thanh Dư xua tay, hiệu bảo cô mau .
Viên Tiểu Thúy:
“Hừ, thật là điều.”
Cô hăm hở khỏi cửa, Trần Thanh Dư cảm thấy quả nhiên cái khí chất của mỗi thật khó , rõ ràng Viên Tiểu Thúy cũng chẳng hạng con gái tâm địa xa gì, nhưng tính cách của bọn họ vẫn thể nào hợp .
Làn sóng thanh niên trí thức xuống nông thôn coi là một trào lưu lớn, kéo dài mười mấy năm trời, xuống nông thôn thực sự quá nhiều quá nhiều.
Thế nhưng đầu tiên xuống nông thôn mà Trần Thanh Dư thực sự quen chính là Viên Tiểu Thúy.
Mặc dù Viên Tiểu Thúy đặc biệt ở thành phố, nhưng thành phố dễ dàng ở như .
Có một chuyện, tóm là chẳng cách nào khác.
cảm giác Viên Tiểu Thúy cũng sẽ chịu thiệt thòi quá nhiều, tính cách Viên Tiểu Thúy xông xáo, thuộc kiểu chuyện gì là trực tiếp luôn.
Hơn nữa qua mấy sự việc , cảm thấy cô cũng chút vận may, cho nên Trần Thanh Dư nghĩ rằng cho dù xuống nông thôn chăng nữa, ngày tháng của cô chừng vẫn thể sống .
So với Viên Tiểu Thúy hăm hở bắt đầu chuẩn cho việc xuống nông thôn của , mấy thanh niên khác trong đại viện vẫn còn đang ôn tập.
Từng một hằng ngày đều ôn tập đến ch-ết sống , mấy chuyện náo nhiệt gần đây, ngay cả chăm chỉ như Hạo Tuyết cũng chẳng buồn xem nhiều.
Cô , Thạch Hiểu Vĩ và Lý Linh Linh đương nhiên cũng học theo thôi.
Học hành mà, cũng là một sự ganh đua.
“A!
Aaa!”
Thạch Hiểu Vĩ đang học bỗng nhiên hét toáng lên, kêu gào ầm ĩ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-518.html.]
Một đám trẻ con như Tiểu Giai, Tiểu Viên đang chơi ngoài sân đều sợ hãi về phía nhà họ Thạch, Thạch Hiểu Vĩ vẫn còn đang gào thét, trút bỏ sự bực bội của , Tiểu Giai gãi đầu:
“Chuyện gì thế nhỉ?”
Tiểu Viên mềm mỏng tiếp lời:
“Học hành khổ quá mà!”
Tiểu Giai và Tiểu Viên một cái, hai đứa nhỏ đồng loạt mím cái miệng nhỏ .
“Tiểu Giai Tiểu Viên ơi~”
Trần Thanh Dư gọi với , hai đứa nhỏ lập tức chạy những bước ngắn nhà, “Mẹ ơi~”
Trần Thanh Dư:
“Hai con tiền viện hỏi xem nhà ai hạt óc ch.ó và vừng, đổi một ít.”
Tiểu Giai và Tiểu Viên thích chạy việc vặt cho , hai đứa nhỏ lập tức chạy tiền viện, cái miệng nhỏ liến thoắng, Bạch Phượng Tiên:
“Nhà bà đây, để bà hỏi cháu xem đổi thế nào.”
“Chà, bà Bạch đấy nhỉ, nhà bà ngay cả mấy thứ cũng .”
Bạch đại mụ mang theo vài phần đắc ý :
“Đây là do thằng lớn nhà lúc từ nông thôn về mang cho đấy.
Đứa trẻ tuy nhiều năm, nhưng vẫn hiếu thảo, lúc nào cũng nhớ đến già chúng .”
Bà nhân cơ hội khoe khoang về con trai .
“Thế thì quá .”
“Vật tư ở nông thôn phong phú hơn ở đây nhỉ.”
Thế nhưng cũng thích , Vương đại mụ là thích mấy lời khoe khoang như nhất, con trai bà mới là nhất.
Hoàng đại mụ cũng chẳng thích , bà còn thấy con trai nhất cơ.
Bạch Phượng Tiên chẳng thèm đợi bọn họ mấy lời chua ngoa, bản dậy , nhanh đến chỗ Trần Thanh Dư hỏi:
“Tiểu Trần, cô đổi bao nhiêu?”
Trần Thanh Dư:
“Cháu ít bột dầu, cần cũng khá nhiều, nhưng vẫn tùy bác thôi, bác bằng lòng đổi bao nhiêu?”
Dừng một chút hỏi:
“Bác đổi thế nào ạ?”
Bạch Phượng Tiên:
“Cô đổi cho vài tờ phiếu nhé, cô xem ?”
Trần Thanh Dư:
“Thế chứ?”
Bây giờ cô chỉ mong tống hết đống phiếu , tại nhà cô mạo hiểm giao dịch với Viên Tiểu Thúy như ?
Vẽ chuyện gì cho thêm rắc rối?
Chẳng là vì để “giấu” bớt một phần phiếu ?
Phần còn thể xé lẻ để giảm bớt rủi ro cho bản .
Đôi khi nhà nghèo bỗng nhiên giàu sụp, trái chẳng là chuyện lành gì để yên cả.
Cũng may thời buổi cảm giác cách, một đại viện đều náo nhiệt lắm, nhà nào nhà nấy đều quen , nếu thì ước chừng ngày đầu tiên chiêu mời kẻ trộm .
Bây giờ đại viện ngày nào cũng , náo náo nhiệt nhiệt, nhà bọn họ là một đại viện năm tầng, cực kỳ đông, chỉ cần chút động tĩnh gì là thể kinh động đến .
Cho nên thế mới an .
Ước chừng, cho dù kẻ trộm chuyện chăng nữa, chắc cũng sẽ đợi sóng gió qua một chút.
Đây chính là thời gian để Trần Thanh Dư bọn họ nhanh ch.óng xử lý đống đồ .
Mẹ nó chứ!
Thật là rắc rối!
Được lợi lộc cũng là một sự phiền phức.
Trần Thanh Dư:
“Bác đổi phiếu gì ạ?
Cháu xem , trong hầu như phiếu lương thực, phiếu đường thì hôm qua cháu dùng hết , chỉ phiếu công nghiệp là nhiều, còn một tờ phiếu máy may nữa.”
Bạch đại mụ:
“Máy may thì nhà kham nổi , đổi mấy tờ phiếu công nghiệp, con dâu sắp thành phố .
Cũng sắm sửa thêm cái chậu rửa mặt, bình giữ nhiệt gì đó.”