Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 520
Cập nhật lúc: 2026-02-19 19:39:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ngày thi tuyển dụng nhanh đến.”
Nếu còn đến, ước chừng bầu khí trong đại viện sẽ càng thêm căng thẳng, tóm là dạo gia đình nào trông cũng điên điên khùng khùng, trông chẳng vẻ gì là bình thường cả.
Giống như Thạch Hiểu Vĩ , hở một tí là nổ trận khẩu chiến với trong đại viện.
Còn Lý Linh Linh nữa, hằng ngày cứ như một bóng ma vật vờ, mặt mũi hốc hác, dường như chỉ một giây là thể ngã gục.
Ngay cả Viên Hạo Tuyết, triển vọng nhất đại viện, trông cũng chẳng lấy gì tinh thần cho lắm.
Khó khăn lắm cuối cùng cũng đến thời điểm , thật chẳng những là càng thêm căng thẳng, là sắp đến lúc nên mới thở phào nhẹ nhõm nữa.
Sáng sớm tinh mơ, mấy hẹn cùng .
Đây là vì tình cảm của họ gì cho cam, mà là gặp chuyện .
, chính là những cũng đăng ký dự thi như họ, học giỏi, khả năng đỗ cao, tối hôm ngoài vệ sinh đ-ánh gãy tay.
Chỗ đó cũng ngay khu thôi, cách đây ba con phố.
Đây rõ ràng là để cho thi, đây chẳng là trường hợp đầu tiên .
Đoạn thời gian ở khu nhà ống của nhà máy cũng một ngã từ lầu xuống, gãy xương, cũng là học khá giỏi, cơ hội đỗ cao.
Có những kẻ chính là như , bản chắc thi đỗ, nhưng nghĩ đến việc nỗ lực hơn, trái chỉ khiến khác cũng gặp xui xẻo như .
Cực kỳ âm hiểm xảo trá.
Chính vì hai chuyện mà đồn cảnh sát điều động vài tuần tra quanh khu vực , mỗi đêm đều vài vòng ở nửa đêm đầu và nửa đêm .
Nhờ những chuyện mà nhà Trần Thanh Dư trái càng thêm an vài phần, coi như là cũng hưởng ké chút lợi lộc .
Dù các đồng chí công an từ đồn cảnh sát tuần tra, thì cho dù kẻ trộm cũng dám manh động.
Trần Thanh Dư và Triệu lão thái đều cảm thấy bọn họ coi như cũng chút vận may .
Ngoài Trần Thanh Dư hưởng lợi từ chuyện , thì cũng , Viên Tiểu Thúy cũng hưởng ké.
Bởi vì Triệu Dung đưa Viên Hạo Tuyết ngoài ở , thời gian Viên Tiểu Thúy ở nhà một nhiều hơn, chẳng còn ai chằm chằm cô nữa, cô cũng thể mưu tính nhiều hơn cho bản .
Nói thật lòng, chuyện đúng là dọa Triệu Dung sợ ch-ết khiếp.
Con gái bà cũng là học giỏi hơn nhiều khác, bà thể sợ ?
Bà cũng cực kỳ sợ khác cũng cố tình giở trò tiểu nhân hại con gái trong chuyện .
Điểm mấu chốt:
“Viên Tiểu Thúy.”
Người ngoài thì bà lo lắng lắm, cứ cẩn thận là , chỉ sợ nhà tính kế nhà thôi.
Bà sợ Viên Tiểu Thúy bản thi đỗ, đang mâu thuẫn cực lớn với bọn họ, đến lúc đó sẽ tính kế Hạo Tuyết, để cô bé cũng xuống nông thôn chịu khổ.
Cho nên đoạn thời gian bà chẳng màng đến việc tính kế Viên Tiểu Thúy nữa, mà là chăm sóc Viên Hạo Tuyết tỉ mỉ đến từng li từng tí.
Bà cân nhắc, một là tạm thời tránh mặt Viên Tiểu Thúy, hai là đại viện quá ồn ào, suốt ngày gà bay ch.ó sủa, lợi cho việc ôn tập, cho nên Triệu Dung sắp xếp cho con gái sang nhà một bạn học cũ của để ôn tập.
Đoạn thời gian bà cũng tạm thời ở bên đó luôn.
Hai con nhà hơn một tuần nay .
Họ mới về tối hôm qua, thế là sáng sớm hôm nay càng gọi thêm Thạch Hiểu Vĩ, Lý Linh Linh và mấy đứa trẻ ở đại viện bên cạnh cùng , đều yên tâm, cùng cho bạn cũng an tâm hơn nhiều.
Viên Tiểu Thúy thực cũng đăng ký , nhưng cô chẳng hề ôn tập, cũng thi qua nổi, nên dứt khoát luôn.
Có điều lúc Triệu Dung thực sự chẳng tâm trí mà để ý đến cô , cả đám bọn họ rầm rộ kéo .
Hôm nay là một ngày Chủ nhật, các gia đình quan tâm đến con cái đều theo cả, trông cái dáng vẻ đó là định đợi trực tiếp ở cổng nhà máy luôn.
Trần Thanh Dư cảm giác như đang thi đại học .
Chuyện hôm nay chẳng liên quan gì đến nhà bọn họ cả, nhà cô cũng chẳng thèm chen gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-520.html.]
Triệu lão thái nghỉ , cửa nhà lườm nguýt, mỉa mai chua ngoa:
“Hừ, từng một đều bệnh, đầu óc bọn họ vấn đề , còn tưởng thật sự ai cũng giống như họ chắc.
Bản tâm địa đen tối thì đừng nghĩ khác cũng giống , ai mà thèm quản nhà họ thi đỗ chứ.
Đến mức đề phòng chúng như thế ?
là cái thứ gì , còn tránh mặt chúng cứ như thể chúng thể giở trò tiểu nhân gì , đúng là lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân t.ử mà.”
Triệu lão thái lời chẳng sai chút nào, hiếm khi thấy Sử Trân Hương và Hoàng đại mụ cùng một chiến tuyến như .
Gần đây liên tiếp hai thành tích học tập khá kẻ hãm hại, cả hai đều bắt .
Một là hàng xóm, con cái nhà họ cũng tham gia kỳ thi .
Đây là để bớt đối thủ cạnh tranh.
Còn một kẻ hãm hại khác là bạn học, đó là vì bản cơ hội đăng ký nên xuống nông thôn, sợ bạn học sống hơn nên mới nảy sinh ý đồ mà tay độc ác.
Cả hai đều bắt.
Người thứ nhất tù bóc lịch , con cái nhà họ cũng trực tiếp hủy bỏ tư cách đăng ký dự thi; thứ hai cũng , thì đúng là cần xuống nông thôn nữa, bởi vì xử nặng, đày vùng núi sâu ở Tây Bắc để trồng rừng .
Cả hai xử lý đều cực kỳ nhanh ch.óng, cũng là để răn đe những kẻ khác đang ý đồ .
dù thế nào chăng nữa, cả hai kẻ tâm địa đó đều quan hệ với nạn nhân, vả đó thực sự là những học hành giỏi.
Đại viện nhà bọn họ thì đúng là nực thật.
Bọn Triệu Dung mấy đó thực sự đề phòng tất cả .
Triệu Dung chỉ đề phòng Viên Tiểu Thúy, mà còn đề phòng cả mấy bà già nữa, sợ họ sẽ ghen tị với con gái , cái vẻ thận trọng đó thật là.
Người còn chẳng thèm về nhà luôn.
Có lẽ do Triệu Dung thể hiện quá rõ ràng, nên Lâm Tam Hạnh cũng hoảng , chị Phạm cũng hoảng .
Hay thật đấy, suốt ngày chằm chằm hàng xóm láng giềng cứ như kẻ trộm .
Cứ như thể sẽ vì ghen tị với họ mà tay với họ bằng.
Hoàn cân nhắc xem, bọn họ chẳng chút quan hệ nào cả, ai rảnh rỗi mà nhắm bà chứ.
Lại , con cái nhà các học hành cũng chẳng cả, bảo Viên Hạo Tuyết còn chút học hành khá khẩm, chứ hai đứa thì thực sự chút nào!
Chẳng lấy cái sự tự tin đó, cứ cảm thấy khác thể sẽ ghen tị với họ, sẽ phá hỏng kỳ thi của họ, ai cũng thấy u ám.
Chuyện khiến Triệu lão thái bọn họ đều cực kỳ vui.
Thế nên sáng nay khỏi là Triệu lão thái nhịn nổi nữa.
“ đây đúng là nhịn mấy ngày nay đấy, suốt ngày chằm chằm chúng cứ như kẻ trộm, cũng may là còn , nếu ngày nào cũng thấy cái ánh mắt kẻ trộm đó của bọn họ, tát bọn họ .
Thật sự đấy, nếu sợ bọn họ ăn vạ nhà , bảo là ầm ĩ ảnh hưởng đến việc thi cử của bọn họ, thì tay từ lâu , cái thứ gì .”
Triệu lão thái cảm thấy đủ nghĩa khí , ít nhất là c.h.ử.i bới kỳ thi, bà đều nhẫn nhịn cả đấy thôi.
Sử Trân Hương:
“Ai bảo chứ, bà còn , bà , bà cứ hỏi con dâu nhà bà xem, chúng ngày nào cũng ở đại viện, thấy bực bao nhiêu, thật sự đấy, mấy , đều nhảy dựng lên tát Lâm Tam Hạnh một cái.
Con gái bà mới nghiệp cấp hai, thi đỗ mới là lạ, cái vẻ nghi thần nghi quỷ của bà thật là.
Cứ như thể chúng thể gì nhà bà bằng.
Ba đứa con trai nhà đều công việc cả đấy!
Công việc chính thức!
mà ghen tị với bà ?
phá hoại bà ?
Đầu óc bà chứa cái thứ gì .”