Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 531
Cập nhật lúc: 2026-02-19 19:55:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Trần Thanh Dư cảm thấy, may mà đại viện bọn họ hạng như , nếu cho dù liên quan đến cô, cô thấy cũng thấy ngứa nắm đ-ấm .”
Ồ, cũng hẳn là , thực trong đại viện bọn họ Lâm Tam Hạnh cũng là hạng như , điều nghiêm trọng như của Viên Tiểu Thúy thôi.
Trần Thanh Dư :
“Cô đúng là chẳng giống cô chút nào."
Viên Tiểu Thúy:
“Đó là điều chắc chắn , là theo ông bà nội.
Thực cũng bọn họ thích đến thế.
Bọn họ thích nhất là con trai và cháu trai, nhưng cha mỗi năm chỉ về một , ông bà nội còn trông cậy phụng dưỡng tuổi già, cho nên đối với chúng vẫn khá .
Mặc dù bọn họ yêu cháu trai nhất, nhưng Hạo Phong cũng chẳng qua là mỗi năm một , ngày thường ở bên cạnh họ chỉ , cho nên cho dù là họ thích nhất thì cũng nhận nhiều thứ nhất, hì hì.
Chúng sống cùng bao nhiêu năm trời, đó là thứ mà cha trai thể so bì , tuy bọn họ thích nhất con trai cháu trai, nhưng con ở bên lâu ngày chung quy vẫn tình cảm, lúc mất vẫn để đồ đạc cho chúng , còn những thứ đáng tiền thì đều đưa cho cha .
Nhà ngoài căn nhà thì chỉ còn mấy thứ đồ đồng nát vò mẻ bát sứt, cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền.
Đáng tiếc chung tình với cha đến ch-ết.
Cuối cùng vẫn là khổ ."
Viên Tiểu Thúy thời gian cũng thật sự là nghẹn đến phát hoảng .
Hồi cô chuyện gì còn thể với Viên Hạo Tuyết, nhưng từ khi Triệu Dung tính kế là để tìm việc cho Viên Hạo Tuyết, cô còn nghĩ như nữa.
Hạo Tuyết đến mấy thì cũng còn là chị em của cô nữa .
Hơn nữa, Hạo Tuyết thực sự gì ?
Tiểu Thúy cảm thấy chắc, hôm qua cô suy nghĩ kỹ cuộc đối thoại giữa Triệu Dung và bọn họ ngày hôm qua, chuyện ...
Hạo Tuyết rõ ràng là Triệu Dung ngoài cái gì mà.
Hạo Tuyết hưởng lợi từ chuyện đó.
Vì để hưởng lợi mà cô giấu nhẹm chuyện .
Viên Tiểu Thúy suy nghĩ cả đêm, càng lúc càng khẳng định, Hạo Tuyết vì để ở thành phố mà ngay cả sự trong sạch của ruột cũng màng, thì càng thể màng đến cô .
Lần phát hiện bộ mặt thật của Triệu Dung, cô đơn phương tuyên bố cắt đứt quan hệ với Hạo Tuyết, càng kiên định hơn.
Viên Tiểu Thúy thật sự ai để trò chuyện, đành tìm đến Trần Thanh Dư.
Trần Thanh Dư yên tĩnh thật thà, cảnh gia đình tương đồng với cô , là thích hợp nhất để cùng than vãn .
Viên Tiểu Thúy cũng chẳng màng đến việc và , cứ liến thoắng mãi thôi.
Cô :
“Cô xem phụ nữ khi gặp tình yêu mà ngu ngốc thế ."
Trần Thanh Dư:
“Vậy thì cô đừng vội vàng tìm kết hôn ở nông thôn nhé."
Viên Tiểu Thúy la toáng lên:
“ chắc chắn là kết hôn , nếu gả ở nông thôn thì về thành phố thế nào!
cả đời ở nông thôn .
Cái Mã Kiện còn thể về thành phố , cũng thể."
Viên Tiểu Thúy đúng là một sự tự tin mù quáng đến kỳ lạ.
“Biết còn đề cử đại học Công Nông Binh chứ."
Trần Thanh Dư:
“..."
Cái thì cô đang mơ .
Cô :
“Tóm bản cô tự tính toán là , nếu ở nông thôn thì đừng kết hôn, cũng đừng trêu ghẹo mấy thanh niên nam giới ở đó, nếu đều là địa phương, trị cô thì dễ như trở bàn tay."
Viên Tiểu Thúy gật đầu:
“Những gì cô nhắc nhở đều ghi nhớ cả , cô cứ yên tâm , chắc chắn là sẽ chịu thiệt .
Cô đừng nhé.
Nhìn cái như cô , đạo lý đúng là cũng nhiều thật đấy, hình như ít chuyện, nhưng bản cô sống thành thế ."
Khóe miệng Trần Thanh Dư giật giật, chỉ đuổi cái đồ dở ngoài cho rảnh nợ.
Viên Tiểu Thúy:
“Cô miệng khác thì bản cũng tự lên chứ, nếu cô xem ai thể giúp cô đây."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-531.html.]
Trần Thanh Dư:
“Hì hì."
Viên Tiểu Thúy:
“Cô đừng thích , những gì đều là lời thật lòng, thu-ốc đắng dã tật.
Cô thật sự đấy, , cô hãy cứng rắn với chồng cô lên.
Mặc dù chồng cô đúng là hạng dễ chọc , nhưng cô càng nhu nhược thì bà càng lấn tới thôi.
Đời mà, chính là ngừng phản kháng!
Chúng phản kháng đến cùng!
Cái xã hội cũ còn thể lật đổ ba ngọn núi lớn cơ mà, chúng lật đổ sự áp bức trong gia đình thì là cái gì!"
Trần Thanh Dư:
“Ồ."
Viên Tiểu Thúy:
“Nhìn cái điệu bộ nhát ch-ết của cô kìa."
Ngừng một lát, cô hỏi:
“Này.
Cha cô đ-ánh, tẩn cho một trận thôi ?
Hoàn đến gây sự nữa?"
Trần Thanh Dư:
“Chẳng cô thấy ?
Không đến, chắc là ông cảm thấy là ngôi chổi ."
Viên Tiểu Thúy:
“..."
Cô Trần Thanh Dư từ xuống một lượt, chợt thấy lời quả thật chút đạo lý.
Cô gượng gạo, đủ mới dậy:
“Cái đó, chợt nhớ trong nhà còn việc, về đây."
Trần Thanh Dư gật đầu:
“Được."
Viên Tiểu Thúy suy nghĩ kỹ càng, thật sự cảm thấy dính líu đến Trần Thanh Dư là chẳng gì cả, đúng thật là vài phần giống ngôi chổi.
Không , cô hiện giờ đang lúc cần vận may, thể để lây nhiễm cái vận rủi .
Viên Tiểu Thúy hỏa tốc rời .
Trần Thanh Dư nhịn mà bật thành tiếng.
Cái thói mê tín dị đoan đôi khi thật sự hữu dụng đấy chứ.
Bây giờ cô chẳng cần gì cả, chỉ dùng cái danh thôi cũng đủ để hù dọa khác .
Có điều cha cô đến gây sự cũng là chuyện bình thường thôi, cuộc sống của Trần Dịch Quân cũng đến nỗi sống nổi, tính thì so bằng nhưng so vẫn dư dả, đến mức sống , đến tìm cô gì chứ.
Nếu mà... thương nữa thì ?
Trần Thanh Dư vẫn đôi chút hiểu về cha đẻ , hạng ích kỷ đến cực điểm.
Cho nên nếu đến mức sống nổi thì chắc chắn ông sẽ mạo hiểm đến tìm cô .
Không đáng.
cho dù đến thì Trần Thanh Dư cũng chẳng quan tâm, cùng lắm thì cho cha đẻ cảm nhận uy lực của ngôi chổi một nữa thôi.
Trần Thanh Dư chẳng hề bận tâm đến việc mang cái danh tiếng như , nếu mang cái danh mà thể giải quyết Trần Dịch Quân, thỉnh thoảng còn thể hành hạ ông một chút, chẳng là quá ?
Trần Thanh Dư cảm thấy còn hời to đấy chứ.
Cô mỉm .
Nhắc đến cha cô, Trần Thanh Dư nghĩ đến bức thư tìm thấy, ông bà ngoại cô trong thư nhắc đến cha cô, còn nếu cha cô tìm thấy vân vân mây mây.
Trần Thanh Dư thật sự tin ông bà ngoại cô sẽ để Trần Dịch Quân lấy gia sản của nhà họ.
Nếu hai cụ mà tin tưởng Trần Dịch Quân đến thế thì sắp xếp cho Dư Mỹ Quyên gián điệp nhỏ từ khi còn bé .
Họ thể nào tin tưởng nổi Trần Dịch Quân, nhưng vẫn nhắc đến ông , khi nào việc nhắc đến cha cô thực chất là dùng ông để ám thị cho cô điều gì đó ?
Vậy là ám thị cái gì đây?
Ám thị rằng nơi họ giấu đồ thực chất liên quan đôi chút đến Trần Dịch Quân.