Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 553

Cập nhật lúc: 2026-02-19 20:07:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Không tin tưởng Trần Thanh Dư thật thà bao nhiêu, mà là tin tưởng những sự thật chính thấy suốt bao nhiêu năm qua.”

 

Mã Kiện thì giống họ, từng thấy qua, dù theo góc của , mỗi Trần Thanh Dư chuyện, dường như đều thể đ-âm trúng những điểm mấu chốt nhất.

 

Người yếu đuối thì , nhưng tuyệt đối hạng thỏ đế dễ bắt nạt.

 

Hơn nữa mấy phát hiện , khi bác gái Triệu c.h.ử.i đều liếc Trần Thanh Dư một cái.

 

Nhà họ là bác gái Triệu chủ, riêng điều thôi, Mã Kiện tin lắm .

 

cũng cảm thấy Trần Thanh Dư hề đơn giản như .

 

Cho dù yếu đào tơ chăng nữa, cô tuyệt đối cũng là tâm cơ.

 

Mã Kiện liếc Trần Thanh Dư một cái, vặn thấy Viên Hạo Phong cũng đang Trần Thanh Dư.

 

Mã Kiện:

 

“..."

 

Trần Thanh Dư nhận ánh mắt của hai , coi như thấy, đêm hôm khuya khoắt, đằng nào cũng đều buồn ngủ, dáng vẻ chẳng ai , Trần Thanh Dư dứt khoát nhà lấy con d.a.o phay , ngay cửa mài d.a.o.

 

Xoèn xoẹt... xoèn xoẹt...

 

Đừng lúc nãy tán dóc nhiệt tình, nhưng tiếng mài d.a.o xoèn xoẹt đột ngột vang lên thế , thực sự khiến rùng sởn gai ốc.

 

Từ Cao Minh vội vàng :

 

“Vợ Tuấn Văn , cháu cái gì thế?

 

Sao tự nhiên mài d.a.o phay ?

 

Cái... cái thứ ... cháu vẫn nên mau cất thôi, nguy hiểm quá, đang yên đang lành cầm cái ..."

 

Ông nghi ngờ sâu sắc, Trần Thanh Dư trúng tà .

 

Giữa đêm hôm thế , ông rùng một cái, chút sợ hãi.

 

Trần Thanh Dư ngẩng đầu đầy vô tội, :

 

“Cháu ngủ , dù cũng chẳng việc gì , nên tìm chút việc tay chân thôi ạ.

 

Cái chẳng gì nguy hiểm cả, nhà ai mà chẳng dùng d.a.o phay."

 

Giọng của Trần Thanh Dư nhẹ, mềm, nhưng giữa đêm khuya khiến cảm thấy càng thêm thoải mái.

 

Thực , chủ yếu là vì Từ Cao Minh tin sái cổ chuyện ma quỷ, cứ tự dọa , hỏi sợ cho ?

 

“Cháu... cháu... cháu vẫn là... vẫn là cất cho ."

 

Trần Thanh Dư giơ con d.a.o phay lên, bình thản, :

 

“Thật sự ạ."

 

Cô mỉm một cái, tiếp tục mài d.a.o.

 

Nửa đêm nửa hôm, tiếng xoèn xoẹt mà hãi hùng.

 

“Cái đó, Tiểu Trần , cháu vẫn nên cất thôi, ngày mai ban ngày, chú bảo bác gái cháu giúp cháu mài d.a.o."

 

Từ Cao Minh chân thành khuyên nhủ, Trần Thanh Dư đáp:

 

“Dạ thôi ạ."

 

Cô chỉ là tùy tiện tìm chút việc để , thể , Từ Cao Minh bây giờ nhát gan hơn nhiều .

 

Chẳng còn cái dáng vẻ tâm cơ thâm hiểm tính kế khác như nữa.

 

Gần đây trải qua quá nhiều chuyện , ông việc gì cũng vài phần rụt rè.

 

Cuối cùng Trần Thanh Dư cũng mài d.a.o tiếp nữa, Từ Cao Minh rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm.

 

Mã Kiện liếc Viên Hạo Phong, Viên Hạo Phong cau mày một hồi, dời mắt .

 

Mã Kiện tuy rằng nhiều năm , nhưng ấn tượng về Viên Hạo Phong vẫn còn ít, dù họ đều sống ở viện ba, lúc , Viên Hạo Phong cũng mười mấy tuổi .

 

Người thì khiêm tốn hiền lành, thực chất cực kỳ tự cao tự đại.

 

Từ nhỏ như , mặt thì giả vờ, đối với ai cũng khách sáo lễ phép, là đứa trẻ hiểu chuyện nổi tiếng trong đại viện.

 

trong lòng thì coi thường , mắt .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-553.html.]

Luôn cảm thấy khác não.

 

Cũng chẳng trách nghĩ thế, bố đều là sinh viên đại học từ thời kỳ đầu mà.

 

Mã Kiện thực sự hợp với , cũng hiểu rõ phần nào tính cách của .

 

Cho nên hề nghĩ rằng Viên Hạo Phong thích Trần Thanh Dư, hạng như Viên Hạo Phong, thể thích một cô góa phụ trẻ cho .

 

Anh mà tìm một công nhân thôi chắc trong lòng cũng thấy là đang tự nhục .

 

Cho nên hiểu tại Trần Thanh Dư, nhà mà, từ trong xương tủy đều ích kỷ và tính toán.

 

Từng một đều như , hàng xóm láng giềng cả mà!

 

Thời thiếu niên lỏm ít chuyện, chẳng Viên Hạo Phong đang ý đồ xa tính toán gì .

 

Mã Kiện cân nhắc một chút, định tìm lúc nào đó nhắc nhở Trần Thanh Dư một tiếng.

 

Đừng Mã Kiện và Trần Thanh Dư qua quen , nhưng với Lâm Tuấn Văn.

 

À thì, cũng gần mười năm gặp , nhưng những năm đúng là qua ít.

 

Lâm Tuấn Văn còn nữa, nhắc nhở một chút cũng là đúng đạo nghĩa.

 

Hơn nữa, Mã Kiện một loại trực giác, tự cho là trực giác của chuẩn, cứ thấy Trần Thanh Dư đơn giản như vẻ bề ngoài, cho nên tạo mối quan hệ cũng là điều nên , kết một thiện duyên.

 

Mã Kiện Viên Hạo Phong một cái, Viên Hạo Phong đầu :

 

“Anh Mã Kiện, chuyện gì ?"

 

Mã Kiện:

 

“Không gì, chẳng lâu lắm thấy ?

 

Cảm thấy so với lúc nhỏ chẳng đổi mấy."

 

Viên Hạo Phong mỉm :

 

“Công việc của bận rộn, ít khi về nhà."

 

“Nghe , đến thời gian xem mắt cũng .

 

Sao thế, vội lấy vợ ?

 

Cậu cũng đừng yêu cầu cao quá, bộ còn cưới tiên nữ bằng?"

 

“Công việc là trọng yếu, vấn đề cá nhân luôn xếp thôi, Mã Kiện, khi nào thì vợ đến ?

 

Từ nông thôn lên đây chắc định lượng nhỉ?

 

Thế thì ngày tháng eo hẹp lắm đấy."

 

Hai chuyện, kẻ tung hứng, xem chừng chẳng mấy thiện.

 

Trần Thanh Dư tò mò qua, thầm nghĩ mối quan hệ giữa Mã Kiện và Viên Hạo Phong đúng là .

 

thì, Viên Hạo Phong vốn dĩ giỏi giả vờ, hiếm khi chuyện kiểu mặt khác.

 

Đây gần như là cố ý khích bác một cách lộ liễu .

 

Mã Kiện cũng tức giận, :

 

“Vợ xử lý xong đồ đạc ở nhà mới thể lên đường , dù cũng thành phố mà!

 

Đồ đạc ở nhà đều dùng tới, chúng cũng thể thường xuyên về , bỏ thì phí lắm, xử lý một chút dù cũng đổi ít tiền.

 

mà, tìm đối tượng điều kiện, chỉ thôi, vợ lắm."

 

“Hừ."

 

Đừng Viên Hạo Phong, những khác cũng nhịn mà bật , lời đúng là bốc phét quá đà, ai mà chẳng Mã Kiện là vì để lười biếng nên mới hỏa tốc kết hôn, thứ chính là điều kiện, bố vợ là cán bộ thôn, nếu thể kết hôn sớm thế , thể dạy ở trường tiểu học trong thôn ?

 

Không điều kiện?

 

là ch.ó cũng tin.

 

Mã Kiện chẳng thèm quan tâm khác gì, mặt dày lắm, :

 

“Tình cảm vợ chồng , ước chừng mấy ngày nữa cô sẽ tới thôi.

 

Đến lúc đó mong các bác gái các chị giúp đỡ cho cô với nhé, dẫn cô quen môi trường xung quanh."

 

 

Loading...