Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 554
Cập nhật lúc: 2026-02-19 20:07:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ờ, đó là chuyện nên mà."
“ thế!"
“Vợ mấy ngày nữa là đến ?
À mà chứ, cái nhà ở nông thôn của về nữa ?"
“Thực với điều kiện của tìm vợ thành phố cũng mà, nếu áp lực cuộc sống của nhà lớn lắm..."
Chủ đề của chuyển từ tên trộm sang vợ nông thôn của Mã Kiện.
Trần Thanh Dư cảm nhận rõ ràng rằng, đều mấy coi trọng vợ của Mã Kiện, nghĩ cũng , cho dù vợ là con gái nhà cán bộ thôn thì cũng là hộ khẩu nông thôn.
Thời đại cách giữa nông thôn và thành phố thực sự lớn.
Trần Thanh Dư một bên hóng chuyện.
Mã Kiện chẳng hề cảm thấy ngại ngùng, trái còn :
“Vợ đặc biệt , thạo việc lắm, trong nhà ngoài ngõ đều một tay cáng đáng hết, cực kỳ thu vén cuộc sống.
thì đấy, việc gì cũng bốc đồng, chân tay lóng ngóng chẳng gì, nhiều việc thực sự xong, nhưng vợ thì như .
Vợ một thể mười điểm công.
Cánh đàn ông cũng chỉ mười điểm công là kịch trần thôi."
Anh còn :
“Nhà còn nuôi lợn nhiệm vụ, năm nào cũng thành vượt mức, còn dư ít.
Nhà khác nuôi như nhà , đều là công lao của vợ cả.
Cô đối xử với lắm, ở nhà chẳng động tay việc gì."
Anh tiếp tục:
“Nhà bố vợ đối xử với cũng tệ, lễ tết sang nhà họ ăn uống, bố vợ bảo , cần mang quà cáp gì , cứ coi như nhà , tay đến mà bố vợ vẫn hớn hở.
Cái em cột chèo của thì bằng , bố vợ chẳng bao giờ nể mặt .
Anh bảo chỉ cái mồm, ngoài việc dỗ dành khác thì chẳng tích sự gì, nhưng mà hừ, xem thế nào, bố vợ và vợ cứ đối với đấy, ghen tị cũng vô dụng thôi!
Ai bảo lòng chứ.
Đàn ông mà, cũng cái miệng khéo léo một chút."
Mọi thấy rôm rả, nhưng cũng cạn lời vô cùng.
Cậu đây rõ ràng là ăn cơm mềm mà!
Cậu còn đắc ý thế ?
Nếu mà em cột chèo với thì đúng là phiền ch-ết .
Mã Kiện:
“Nhà ngoài lợn thì còn cây nữa.
Mỗi nhà đều phần cả.
Đến lúc cây lớn là thể đóng thành đồ nội thất, đều là đồ thực sự đấy, và vợ về thành phố , chung quy cũng xử lý hết những thứ đó."
Mã Kiện vẫn đang lải nhải, Trần Thanh Dư bỗng nhiên nghĩ tới nhà .
Trước mộ của ông bà ngoại cô cũng trồng cây.
Nhắc tới đây, cô c.h.ử.i thằng bố tồi .
Lúc cô mất, tang lễ đều do ông bà ngoại lo liệu, thằng bố tồi đó của cô gần như chẳng thèm quan tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-554.html.]
Cho nên chỗ mộ của cô cũng là do ông bà ngoại chọn, ở trong một khu rừng núi ngoại ô, vị trí khá hẻo lánh.
Sau qua đời, hai cụ cũng quyết định chôn cất ở đây, là để hai em nơi nương tựa .
Những chuyện Trần Dịch Quân đều quản, ngoài lúc hạ huyệt , những lúc khác ông từng đến mộ một nào.
Thậm chí sớm coi cô là một nhà nữa , đúng là ch-ết như đèn tắt, chẳng còn gì cả.
Ông quan tâm.
Trần Thanh Dư từng nhiều , từ nhỏ cô theo ông bà ngoại viếng mộ , thêm cả nữa.
Cô nhớ mang máng, ông bà ngoại trồng nhiều cây ở đó, chỗ đó vốn dĩ là rừng núi già, cây cối ít, nhưng các cụ vẫn trồng thêm ít cây.
Các cụ cũng từng , đợi cô và đều trưởng thành, lập gia đình, những cái cây sẽ để đóng tủ cho hai đứa.
ai mà ngờ , mất sớm như .
Sau cô lấy chồng, ông bà ngoại cũng còn nữa.
Ông bà ngoại cô cũng chôn cất ở đó, thực lúc đó là do Trần Dịch Quân lo liệu tang lễ, dù lúc đó cũng còn ai khác nữa, theo ý của Trần Dịch Quân thì định tìm bừa chỗ nào đó chôn đại cho xong, vẫn là do Trần Thanh Dư kiên trì, nên mới chôn cạnh và .
Trần Dịch Quân còn chẳng tìm mộ nữa cơ, vẫn là Trần Thanh Dư chỉ đường.
Đó là một trong ít những Trần Thanh Dư loạn đến mức lóc t.h.ả.m thiết, may mà Trần Dịch Quân dây dưa thêm nên mới đồng ý.
Hai cụ an táng rầm rộ, nhưng cuối cùng cũng chọn nơi thích hợp để ở bên cạnh con cái.
Nếu Mã Kiện nhắc đến chuyện trồng cây, cô thực sự nhớ nổi.
lúc nghĩ đến những cái cây đó, Trần Thanh Dư cảm thấy gì đó .
Cô mím môi, bắt đầu suy ngẫm, cô nhớ là, cây mà ông bà ngoại trồng giống cây quý hiếm gì, chính là loại cây thường thấy trong núi, nếu ông bà với Trần Thanh Dư rằng đó là do các cụ trồng, cô sẽ nghĩ đó là cây vốn sẵn trong núi, điểm gì đặc biệt cả.
Đã điểm gì đặc biệt, tại trồng cây?
Đây là trồng cây theo định lượng trong thôn , cho dù trồng cũng chẳng ai chứng minh là của nhà !
Nếu cây quý hiếm đặc biệt thì đúng là vẽ chuyện.
Hay là trong đó bí mật gì?
Trần Thanh Dư cúi đầu, băn khoăn mãi hiểu nổi.
Trần Thanh Dư rùng một cái, nghĩ tới bức thư đó, bức thư đó khi nhắc đến gia sản nhắc tới Trần Dịch Quân, còn nhắc tới việc viếng mộ cho họ.
Lời dặn dò liên quan đến Trần Dịch Quân đó trong mắt khác thì bình thường, nhưng cô , dù ông bà ngoại thể nào để Trần Dịch Quân hưởng lợi , nhắc tới Trần Dịch Quân là vì cái gì...
Theo lẽ thường mà , nếu họ gặp chuyện may, lo liệu tang lễ sẽ là Trần Dịch Quân.
Vì chỉ còn ông thôi.
Nhắc tới Trần Dịch Quân, nhắc tới việc viếng mộ cho họ, lẽ nào, là ám chỉ khu mộ của họ?
Lẽ nào... gốc cây chôn đồ vật gì?
Có khả năng!
Chương 92 Đêm náo nhiệt
Trần Thanh Dư một suy đoán!
cô cũng tay hành động ngay, tuy rằng tính cô thực nóng nảy, nhưng cũng hiện tại thời điểm để lo liệu những thứ .
Lúc ngay cả “tiền sinh hoạt" mà ông bà ngoại để cho cô, cô vẫn còn bảy cái hộp tìm thấy, tuy nhiên cô vội tìm, chính là vì đây thời cơ thích hợp.
Bất kể là đoán đúng đoán sai, đều từ từ tính .
mà, Trần Thanh Dư thực sự cạn lời với trí nhớ của chính , cô ấn tượng mờ nhạt về nhiều chuyện, nếu nhắc tới, chính cô cũng chẳng nhớ .
Tuy rằng cô ký ức của nguyên chủ, nhưng đối với những chuyện lúc nhỏ trái gần như chẳng ấn tượng gì, càng nhỏ càng mờ nhạt.