Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 563

Cập nhật lúc: 2026-02-19 20:17:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thím Mai ngẩn , đó gật đầu, vui vẻ:

 

“Được, bác thấy đấy.”

 

Bà cũng cần tìm khác để đổi đồ nữa, đừng chút đồ như , nhưng sẵn lòng bỏ tiền đổi cũng nhiều .

 

Chuyện nếu là ngày xưa, thím Mai tuyệt đối bao giờ tìm đến Trần Thanh Dư.

 

cũng thật, Lâm Tuấn Văn mất , gánh nặng của nhà họ thực nhỏ .

 

Trước đây là ba lớn hai đứa nhỏ, một .

 

Bây giờ là hai lớn hai đứa nhỏ, cũng là một , còn tiết kiệm hai bữa cơm.

 

Cho nên mất là một đàn ông to khỏe ăn khỏe, tính toán như , mặc dù lời nên , nhưng nhà bà thực sống hơn đây .

 

Ăn uống cũng hơn đây.

 

Cho nên thím Mai mới dám đổi.

 

thím Mai cũng cảm thấy, bác gái Triệu đúng là chút vận may.

 

bao lâu mà lấy ít đồ từ xưởng về .

 

Một là cứu mạng trưởng phòng Vương của phòng nhân sự, xưởng thưởng cho một tấm phiếu xe đạp.

 

Còn chuyện đám Lý Đại Sơn hành hạ khác, xưởng thưởng cho bao nhiêu là phiếu, cũng đều là những thứ cực kỳ đáng tiền.

 

Nghĩ thì, nhà bà mặc dù mất , nhưng điều kiện gia đình họ trái lên.

 

Thím Mai còn nghĩ, nhiều chuyện ông trời đều định , đang bù đắp cho nhà họ .

 

những lời phong kiến mê tín thì đúng là thật sự .

 

Trần Thanh Dư thím Mai đang thầm lẩm bẩm trong lòng, cô đổi lấy thỏ, dứt khoát bắt tay việc, hai đứa nhỏ Tiểu Giai Tiểu Viên vốn sân chơi , giờ vèo vèo chạy đến bên cạnh Trần Thanh Dư, nuốt nước miếng:

 

“Thỏ thỏ thật đáng yêu.”

 

Trần Thanh Dư ngước mắt.

 

“Đáng yêu thế , chắc chắn là ngon lắm.”

 

Cậu nhóc lẩm bẩm một câu.

 

Trần Thanh Dư:

 

“...”

 

Quả nhiên, thời đại câu “ em nỡ ăn thỏ thỏ”.

 

Thời đại , thịt ăn là nhất .

 

Trần Thanh Dư:

 

“Tối nay chúng ăn.”

 

“Dạ!”

 

Tiểu Giai vui mừng vỗ tay, Tiểu Viên cũng lúc lắc hai cái b.í.m tóc nhỏ của .

 

Thím Mai ngoài đổ nước, liếc một cái, bảo:

 

“Tiểu Trần, bộ lông thỏ cháu đừng hỏng nhé, gom góp cái mũ là cực đấy.”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Vâng!”

 

Cô đương nhiên lãng phí, dứt khoát cùng thím Mai tán gẫu tiếp:

 

“Đối diện sáng sớm cãi , thế nào ạ?”

 

Thím Mai bĩu môi, :

 

“Còn thế nào nữa, thì cứ thế thôi, Thạch Hiểu Vĩ nghĩ thì lắm, nhường công việc của nó là thể cần xuống nông thôn.

 

chuyện thế, những khác sống nữa ?

 

Không đời nào .”

 

Bà hạ thấp giọng:

 

“Chị Phạm ngoài đăng ký cho Thạch Hiểu Vĩ , bảo là nhất thể cùng một chỗ với Viên Tiểu Thúy, để Viên Tiểu Thúy chăm sóc con trai chị một chút.”

 

Trần Thanh Dư:

 

“???”

 

Đây là phát ngôn gây lú gì .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-563.html.]

 

Chưa đến chuyện là một cô gái chăm sóc một gã thanh niên to xác nhà bà, chỉ đến cái mối quan hệ thôi, hai nhà các cũng chẳng quan hệ gì mà!

 

Bà dựa cái gì mà yêu cầu chứ!

 

Cái đúng là nghĩ thật đấy, hạng gì cũng .

 

Trần Thanh Dư biểu thị kỳ quặc!

 

Thím Mai cũng nghĩ như , lẩm bẩm:

 

“Cháu bảo mệt cơ chứ, chị nghĩ thì lắm, sang viện giữa tìm Viên Tiểu Thúy, để Viên Tiểu Thúy mắng cho một trận .

 

Người Viên Tiểu Thúy khóa cửa ở nhà ngủ đấy, chị bô bô đến tận cửa, cái vẻ mặt đương nhiên thế, gì cho chị sắc mặt .”

 

Cửa sổ nhà thím Mai khéo thể thấy viện giữa, đúng là xem một màn kịch .

 

Trần Thanh Dư vô cùng cạn lời, nhưng quả nhiên thể lưng khác, nhắc đến Thạch Hiểu Vĩ thì Thạch Hiểu Vĩ từ trong nhà , mắt nghiêng, hất cằm, trực tiếp sang viện giữa, thím Mai vèo một cái chạy biến:

 

“Bác xem xem!

 

nó sang tìm Viên Tiểu Thúy gây rắc rối !

 

Bác xem mới .”

 

Xem náo nhiệt thì thiếu bà.

 

Ngay cả Trần Thanh Dư cũng hỏa tốc dọn dẹp đồ đạc, theo qua đó, đằng còn hai cái đuôi nhỏ nữa.

 

Tiểu Giai Tiểu Viên cũng là hai đứa nhỏ tính tò mò mạnh, đôi chân ngắn thoăn thoắt ở tuyến đầu hóng hớt, Trần Thanh Dư đến viện giữa thấy Thạch Hiểu Vĩ cửa nhà họ Viên, đối diện là Viên Hạo Tuyết, Viên Hạo Tuyết thấy tới, lông mày nhíu c.h.ặ.t .

 

chuyện, nhưng Thạch Hiểu Vĩ lôi kéo cô buông.

 

Cô khẽ c.ắ.n môi, :

 

“Hiểu Vĩ, trong lòng em luôn coi trai, nếu chuyện gì, chỉ cần em thể giúp , em sẽ xông pha lên phía từ nan.

 

duy chỉ tình yêu, em thể trao cho , tình yêu là thuần khiết, chúng hợp .

 

Chuyện tình cảm đều là nửa điểm theo ý , em cách nào yêu , nhưng trong lòng em, thực sự chiếm một vị trí quan trọng nhất, của em, yêu giống .

 

đều quan trọng như .”

 

Hạo Tuyết từng cân nhắc đến Thạch Hiểu Vĩ.

 

Điều kiện của cô, dù thế nào cũng đến mức tìm Thạch Hiểu Vĩ, càng đừng đến chuyện Thạch Hiểu Vĩ ngay cả một công việc cũng , cái gì cũng , gì đến tình yêu?

 

Hạo Tuyết:

 

“Anh sắp xuống nông thôn , bây giờ nên là lúc thu dọn đồ đạc cho t.ử tế, vẫn thu dọn ?

 

Để em giúp .”

 

Thạch Hiểu Vĩ:

 

“Anh xuống nông thôn, Hạo Tuyết, em tâm ý của mà, thích em như thế...”

 

“Xin , xin xin , em thực sự thể đáp .

 

Nếu , cứ coi em là một phụ nữ tồi tệ , như sẽ cảm thấy dễ chịu hơn một chút, nhưng trong lòng em, thực sự là trai của em.

 

Hiểu Vĩ, sắp xuống nông thôn , chỉ còn nửa ngày thôi, quá nhiều thứ cần chuẩn .

 

Bây giờ chuẩn kỹ một chút thì xuống nông thôn mới chịu khổ!

 

Thay vì lãng phí thời gian oán trời trách đất, thì nên chuẩn cho kỹ .

 

Thời gian cấp bách như , nên lãng phí những chuyện .

 

Anh em , mau về thu dọn .”

 

Thạch Hiểu Vĩ:

 

“Em vẫn quan tâm đến .”

 

“Em đương nhiên quan tâm đến , đối với em khác biệt, là trai của em.”

 

Hai tung kẻ hứng, Trần Thanh Dư gãi gãi đầu, thầm nghĩ cứ một câu “ trai”, ây, chút mùi xanh.

 

Thạch Hiểu Vĩ:

 

“Anh, ...”

 

Viên Hạo Phong lúc từ trong phòng , :

 

“Hiểu Vĩ, chúng đều cùng một đại viện, đừng trách lời khó , Hạo Tuyết coi trai, cũng coi là em trai, coi thường , nhưng bây giờ lôi kéo Hạo Tuyết buông, là coi thường đấy.

 

Cậu như màng đến danh tiếng của Hạo Tuyết, thế thực sự khiến đau lòng.”

 

 

Loading...