Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 586
Cập nhật lúc: 2026-02-19 20:17:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Không những khác , nhưng những khác đều là công nhân bình thường, họ thì .”
Chị Phạm tuy học vấn gì cao, nhưng gặp thời thế và cơ hội , nên là công nhân bình thường, chị việc trong văn phòng, thuộc biên chế cán bộ.
Hôm nay Triệu Dung bêu lớn như , chị sướng đến phát điên.
Thậm chí con trai hôm nay xuống nông thôn, chị cũng còn thấy hụt hẫng nữa, mồm mép liến thoắng ngừng.
“Chuyện mà truyền đến nhà máy thì buồn ch-ết mất, trong xưởng chúng bao nhiêu coi Triệu Dung là kế nhất đấy, đều bảo Triệu Dung là rộng lượng.
Kết quả thì , hừ hừ.”
Chị Phạm kích động vô cùng:
“Quả nhiên con là diễn kịch nhất.
Biết mặt lòng.”
“Bà câm miệng cho !”
Viên Hạo Dân nổi giận, quát:
“ nể mặt bà quá , bà dám cửa nhà bôi nhọ vợ như thế, bà luôn ghen tị với cô , nhưng bà đừng quá đáng.”
“ quá đáng chỗ nào?
sự thật, các thì đừng mấy chuyện đó!”
Chị Phạm chịu thua kém.
Tuy nhiên hai chỉ đấu khẩu, hành động tấn công lẫn xa hơn.
Trần Thanh Dư:
“...”
Nói thật thì, mấy kiềm chế mà cãi đúng là chán ngắt.
Chuyện mà rơi tay chồng cô là Triệu lão thái, chắc động thủ lâu .
Có giỏi thì đại chiến ba trăm hiệp chứ!
Cãi thì tài cán gì.
cũng đừng , lời bàn tán của chẳng sai tí nào.
Chuyện của Viên Hạo Dân và Triệu Dung truyền xa .
Dù hôm nay nhà ga thực sự quá đông.
Loại tin tức sốt dẻo thế chẳng mấy khi .
Đừng thấy đều cảm thấy Viên Tiểu Thúy khá đáng thương, nhưng chung quy vẫn nhiều cho rằng “thiên hạ cha nào sai”, Viên Tiểu Thúy đột nhiên phát tác như , hỏng danh tiếng của cha đẻ, cũng là đúng, đúng , nghĩ như thế đấy.
cũng cảm thấy ghét ác như thù là sai!
Tóm , mỗi một ý kiến, chính vì tranh luận nên sự việc càng bàn tán nhiều hơn.
Tin tức giống như gió, vù vù thổi !
là truyền cực nhanh, đến buổi chiều mà ai nấy đều .
Đặc biệt là khu vực của họ, ai bảo Viên Hạo Dân và Triệu Dung là của xưởng cơ khí cơ chứ.
Truyền , cứ truyền , cái giống như hoa liễu mùa xuân , chủ yếu là phát tán điên cuồng.
Chuyện hồi sáng cho nổ hố phân giờ chẳng còn là gì nữa, lập tức hết sạch nhiệt độ.
Ai bảo chuyện đó dính lên ai, bẩn thỉu khắp nơi chứ.
Dù là một chuyện lạ lẫm, nhưng gây ảnh hưởng gì lớn, nên sức nóng, nhiệt độ tản nhanh, bì kịp với chuyện .
Viên Hạo Dân cãi với chị Phạm, Triệu Dung kéo ông , :
“Thôi , để họ , quan tâm nữa.
đối với Tiểu Thúy như thế, kết quả thành thế , thật sự mệt mỏi .
Nhà đến cái chăn lớn cũng chẳng còn, mùa đông đây.
Chúng vẫn nên lo cho những khó khăn hiện tại .”
Đừng mùa đông chăn, nhà họ đến cả d.a.o thái rau và chậu cũng còn nữa, Viên Tiểu Thúy đúng là cái gì cũng vơ lấy.
Trần Thanh Dư hai kiểm kê đồ đạc, nén .
Cho các chuyện thất đức, đáng đời!
Trần Thanh Dư xem náo nhiệt, cũng chẳng vội về nhà, hai đứa nhỏ nhà cô cũng đám đông nghé mắt , đúng là những đứa trẻ ham hóng chuyện.
Trần Thanh Dư cũng ngăn cản chúng, trẻ con năng động một chút cũng chẳng .
Những đứa trẻ khác cũng đang ở đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-586.html.]
Mấy đứa nhóc tì đều lén .
So với những đang hóng hớt ở nhà, Triệu lão thái hôm nay thực sự việc chính sự.
Dư Mỹ Quyên thư về bán đặc sản núi rừng, Triệu lão thái trực tiếp cầm bức thư tìm lãnh đạo hậu cần.
Có mua thì tùy, dù bà cũng cầu nối .
Tốt nhất là mua, nhà bà cũng thể chia một ít.
Nhà máy nhất là nên khen thưởng một chút.
Tâm nguyện của Triệu lão thái đơn giản như đấy.
Bà với Dư Mỹ Quyên chẳng tình nghĩa gì, nhưng nếu nhà máy thể chia đặc sản núi rừng thì nhất.
Một nhà máy lớn như , chẳng lẽ hổ mà chỉ chia một tí tẹo thôi ?
Lãnh đạo phụ trách hậu cần phó chủ nhiệm Mã Chính Nghĩa, Mã Chính Nghĩa khóe miệng giật giật, :
“Chuyện chúng thấy , nhưng còn báo cáo lên .”
Triệu lão thái lập tức chớp thời cơ:
“Vậy cung cấp thông tin cho nhà máy, nhà máy thưởng cho chút gì ?”
Xoa xoa tay.
Hai vị lãnh đạo hậu cần:
“...”
Được thôi, bà già vẫn cái tính đó, gì lạ.
“Chúng vẫn xem lãnh đạo cấp quyết định thế nào, chuyện chúng sẽ tiếp tục liên lạc.”
Triệu lão thái gật đầu:
“Thành giao, nhưng lúc các liên lạc với Dư Mỹ Quyên thì cẩn thận một chút đấy nhé, đừng để lừa, với cô , nhưng cũng đây cô còn định lừa hôn, cũng chẳng loại lành gì.”
Chủ nhiệm hậu cần:
“...”
Mã Chính Nghĩa:
“...”
Triệu lão thái:
“Cái loại đó là kiểu lợi là vênh váo, các cũng thể quá nể mặt cô .
Tốt nhất là tìm đến thôn của họ mà bàn bạc.”
Chủ nhiệm hậu cần và Mã Chính Nghĩa:
“...”
Triệu lão thái:
“ vốn thể mặc kệ chuyện , coi như thấy bức thư , dù cô với con dâu cũng chẳng ưa gì , nhưng chẳng đang nghĩ, nhà máy mua đồ thì cũng chia cho chúng một ít chứ.
cung cấp tin tức như , dù cũng chút khen thưởng, nhà máy chúng loại keo kiệt đúng ?”
Hai đàn ông:
“...”
Bà cần nữa , chúng hiểu ý bà .
mà bà thế thật sự cần thiết .
Mã Chính Nghĩa:
“Bà Triệu, bà cứ về việc , chuyện do chúng quyết định, mà là lãnh đạo nhà máy định đoạt, chờ lãnh đạo quyết định xong cũng xem giá cả và hàng hóa thế nào, nhưng những việc bà cần lo nữa , cứ yên tâm .”
Triệu lão thái:
“Vậy thì quên đấy nhé.”
“Không quên, quên , bà cứ yên tâm, chắc chắn là .”
Nói thế, Triệu lão thái mỉm một cái, bảo:
“Thế mới đúng chứ!”
Bà hớn hở cửa.
Triệu lão thái khỏi cửa vài bước thì thấy Lý Trường Xuyên.
Lý Trường Xuyên thấy Triệu lão thái, ông nhanh, rẽ qua góc tường, hướng về phía kho hàng nhỏ đằng .