Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 592

Cập nhật lúc: 2026-02-19 20:17:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Triệu lão thái:

 

“Con đừng thấy họ tặng đồ khá mà tưởng, vẫn sẽ tha thứ cho họ .”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Vâng.”

 

Cô cũng sẽ .

 

Nếu chỉ tặng chút đồ mà thể bù đắp chuyện năm xưa thì đúng là quá với những khó khăn mà Lâm Tuấn Văn chịu đựng trong suốt thời gian qua.

 

Trần Thanh Dư bỗng thấy tâm trạng , cô day day thái dương, :

 

“Con đau đầu.”

 

Triệu lão thái:

 

“Sao ?”

 

nghĩ , bà lẽ là vì con trai , bà :

 

“Vậy con nghỉ ngơi , cơm tối để lo.”

 

Trần Thanh Dư gật đầu.

 

nấu cơm vội, sang trung viện một chuyến, cho lẽ chuyện tiền nong .”

 

Trần Thanh Dư bật , :

 

“Mẹ .”

 

Triệu lão thái phong phong hỏa hỏa xông khỏi cửa, Sử Trân Hương thò đầu :

 

“Lại nữa đây?”

 

Triệu lão thái:

 

sang nhà họ Viên một chuyến, bàn chuyện nợ nần trả tiền.”

 

Sử Trân Hương:

 

“...”

 

Lúc bỗng thấy lạ, điều kiện nhà họ Viên cũng mà, Viên Tiểu Thúy mượn tiền nhà họ nhỉ.

 

Tuy nhiên bà cứ cảm thấy chuyện mượn tiền gì đó sai sai, ngay cả bà Hà bủn xỉn thế mà cũng sẵn lòng cho mượn tiền, chuyện đúng là lạ lùng.

 

Bà Hà còn nghĩ nguyên do thì thấy của văn phòng đường phố tới.

 

Sử Trân Hương vội vàng tiến lên:

 

“Chủ nhiệm, ngài đến đây?

 

Có chuyện gì cần thông báo ạ?”

 

, cấp thông báo, là ngày mai hoặc ngày mấy ngày khả năng sẽ bão, chúng thông báo cho các đại viện, chú ý thu dọn đồ đạc, đừng để xảy thiệt hại.”

 

Người của văn phòng đường phố bắt đầu thông báo khắp nơi vì chuyện , ngay cả bà cũng đích mặt.

 

Sử Trân Hương:

 

“Hả?

 

Vâng , , lát nữa sẽ thông báo cho từng nhà một.”

 

Trần Thanh Dư thò đầu , Sử Trân Hương:

 

“Tiểu Trần, cháu thấy chứ?”

 

Trần Thanh Dư gật đầu:

 

“Thế bão thì ạ?”

 

Chủ nhiệm đường phố:

 

“...

 

Cái tất nhiên là vẫn , đạo lý bão mà chứ.”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Ồ.”

 

Vì còn thông báo cho nhiều nên vị cũng nán thêm gì, nhanh ch.óng rời để sang đại viện tiếp theo.

 

Sử Trân Hương:

 

“Mọi mau đây, đây , văn phòng đường phố thông báo ...”

 

Sử Trân Hương bắt đầu lo liệu trong sân, gặp nhà nào thì vội vàng thông báo.

 

Bạch Phụng Tiên tới liền lườm một cái, vui khi thấy bà vượt quyền!

 

Việc vốn là của quản sự đại viện bọn họ, Sử Trân Hương đúng là ham tranh giành.

 

Bạch Phụng Tiên vui, lộ vài phần, nhưng ai thèm quan tâm chuyện đó chứ.

 

Mọi nhanh ch.óng bận rộn cả lên.

 

Đừng thấy đó là chuyện của ngày mai, nhưng tối nay bão bắt đầu , Trần Thanh Dư cũng bắt đầu thu dọn đồ đạc của .

 

Rau xanh nhỏ và gà mái già của cô, mấy thứ để ở ngoài là mất sạch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-592.html.]

 

Trần Thanh Dư nhanh ch.óng bận rộn.

 

Vì tin tức về bão, Triệu lão thái cũng nhanh ch.óng vọt về, đúng là trì hoãn nửa giây, bà :

 

“Đồ đạc bên ngoài nhà thu hết trong .”

 

Lại :

 

“Mẹ xem rau cỏ gì , mua một ít.

 

Mấy ngày tới chắc chắn là khó mua .”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Mẹ .”

 

Đừng thấy khi chỉ là cơn bão nhỏ, nhưng nào cũng chuẩn như bão lớn.

 

Những lớn tuổi kinh nghiệm, xử lý mấy việc bài bản.

 

Hai đứa nhỏ Tiểu Giai, Tiểu Viên cũng lạch bạch chạy về nhà, hỏi:

 

“Mẹ ơi, bọn con gì ạ?”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Các con cần gì cả, đừng phá phách là , phòng .”

 

“Vâng!”

 

Hai đứa nhỏ nắm tay cùng phòng.

 

Những như Trần Thanh Dư thu dọn thì đơn giản, nhưng lúc nhà họ Viên mới thật sự là cuống cuồng!

 

Họ vốn ôm một bụng lửa giận vì chuyện của Viên Tiểu Thúy, dọn dẹp xong chẳng gì nữa, chỉ nghỉ ngơi một chút, thế nhưng ai mà ngờ , cái quái gì mà sắp bão cơ chứ, mùa hè nóng nực thì , nhưng mà lương thực nhà họ Viên Tiểu Thúy cuỗm sạch .

 

Ngay cả d.a.o thái rau cũng lấy mất, giờ họ đây?

 

Triệu Dung nhịn nữa, hằn học mắng:

 

“Cái con khốn nhỏ , sớm muộn gì cũng ngày tao cho nó một trận trò.”

 

ôm hận ngàn thu.

 

Viên Hạo Phong:

 

“Mẹ, đừng chuyện đó nữa, mau xem xem cần sắm sửa thêm gì , chỗ con còn ít tiền, cứ dùng tạm .”

 

Triệu Dung:

 

“Được, con đưa .”

 

hít sâu một , :

 

“Mẹ ngoài xem còn mua , sắm sửa một chút, các con cũng đừng nhàn rỗi.”

 

Viên Hạo Mân tinh thần, Triệu Dung cuối cùng cũng lộ vài phần nhịn nổi, :

 

“Ông chỉ đó thôi, lúc đàn ông trong nhà càng gánh vác chứ, ông cái gì thế !”

 

Viên Hạo Mân vẻ mặt sống bằng ch-ết, :

 

đúng là hiểu nổi, Tiểu Thúy trở nên như , nó con gái , kể từ hôm nay, nó còn là con gái nữa.”

 

Triệu Dung mấy lời vô nghĩa đó nữa, :

 

“Nó ở đây, ông nhiều thế thì ích gì, nhanh lên, mau dậy mua ít lương thực .”

 

“Lương thực tháng mua hết , nhà còn định lượng nữa.”

 

“Thế thì ông mượn một ít.”

 

“Không !”

 

Viên Hạo Mân:

 

“Thế , là đàn ông mà mượn đồ , thì mất mặt quá, chịu nổi cái nhục đó , , tuyệt đối .”

 

“Nhà cũng trả, chẳng qua chỉ là chuyện mấy ngày thôi, nhà nào chẳng lúc qua giúp đỡ .”

 

Triệu Dung chau mày, càng đàn ông càng thấy chán ghét, bà tự hỏi ham hố cái gì ở ông cơ chứ, năm đó ở cái thời đại của bà mà thi đỗ đại học thì đều là giỏi giang.

 

Rất nhiều đều tài giỏi, bà chọn chọn , cuối cùng chọn Viên Hạo Mân, thậm chí còn chê chuyện ông từng kết hôn ở nông thôn.

 

ham cái gì, chẳng trúng tài hoa của ông ?

 

Nghĩ rằng ông thể phát đạt lên ?

 

Kết quả là bao nhiêu năm qua đúng là chẳng chút tiền đồ nào, uổng công cả một bụng tài hoa!

 

Giờ chút việc cũng xong, nếu vì đứa con gái riêng của ông thì mấy chuyện ?

 

Triệu Dung bực ch-ết , :

 

“Thôi , ông thì .”

 

Rất nhiều bạn học của bà đều phát đạt, mà bà chọn một kẻ chí tiến thủ.

 

Triệu Dung cố gắng tự nhủ với bản , cả, cả, bà còn nhiều bạn học tuy cũng từng xuất sắc nhưng cũng ít hạ phóng.

 

Họ bây giờ như coi là khá .

 

Đừng so bì, tuyệt đối đừng so bì, nếu đau lòng sẽ chỉ là chính mà thôi.

 

Loading...