Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 600
Cập nhật lúc: 2026-02-19 20:17:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Dùng cái thứ đó, đến sáng cũng chẳng tác dụng gì.”
Trần Thanh Dư khoanh tay, quyết định tới chợ đen xem công cụ nào thuận tay , nếu thì đ-ập tường, thì thôi, để tính tiếp, cô cũng vội.
Cô cảm thấy lẽ là cô gái xuyên may mắn nhất xui xẻo nhất .
May mắn nhất là vì cô lo lắng về sinh kế, trong cái thời đại lương lậu chỉ hai ba mươi đồng , ông bà ngoại chuẩn cho cô nhiều tiền để phòng , thể cho cô một cuộc sống .
Cũng xui xẻo nhất, chồng cay nghiệt, chồng ch-ết sớm, con cái còn nhỏ, che chở cô ở nhà đẻ cũng còn, lão cha tồi tệ thì chẳng .
Thực sự, khởi đầu đúng là t.h.ả.m hại vô cùng.
Trần Thanh Dư suốt quãng đường suy nghĩ lung tung, nhanh nhẹn, đôi mắt cũng đảo liên tục.
Sự cảnh giác cần thiết là thể thiếu.
“Ơ?"
Trần Thanh Dư tuy đang nghĩ ngợi linh tinh, nhưng hề mất tập trung.
Thấy sắp tới chợ đen , Trần Thanh Dư kinh ngạc thấy hai quen.
là quen thật.
Hai em Xa Vĩnh Phong và Xa Vĩnh Cường.
Đừng hai cũng che kín mặt, nhưng Trần Thanh Dư lập tức nhận ngay.
Thật đấy, che kín thế , là bạn bè thì chắc nhận , nhưng nếu là kẻ thù thì dễ nhận .
Ừm, đối với những kẻ ưa , thì mới nhớ kỹ như in nha.
Trần Thanh Dư thấy hai cũng đang hướng tới chợ đen, thầm nghĩ trong lòng cái gã Xa Vĩnh Phong cũng chẳng .
Người như Hương Hương là một mụ dắt mối còn thể sống sung túc, còn thể chuẩn đồ đạc cho Viên Hạo Phong cơ mà.
Đó là nhờ nhân mạch rộng.
Anh là con rể của bí thư xưởng, mà còn tự tới chợ đen ?
Địa vị .
Trần Thanh Dư cũng nghĩ mấy chuyện vớ vẩn đó nữa, trực tiếp rón rén theo hai gã .
Cô ý gì nhé.
Chỉ là... chỉ là chờ thời cơ mà hành động thôi.
Trần Thanh Dư còn theo đuôi khác hơn cả bà đại ma Triệu nhiều, cô phía hai họ, bước chân nhẹ, em nhà họ Xa căn bản phát hiện , vẫn đang mắng c.h.ử.i om sòm, Xa Vĩnh Cường giận dữ :
“Anh , đúng là thật đấy, khác lấy vợ về, đều là nắm thóp vợ c.h.ặ.t chẽ, nhưng thì , chị nắm thóp c.h.ặ.t chẽ, một đàn bà mà còn dám loạn ?
Đến cả cũng chẳng coi gì nữa .
Đàn bà đ-ánh nên .
Anh cứ nện cho vài trận, em tin chị còn dám vểnh râu lên nữa.
Anh Lý Tiểu Dục mà xem, cô kém nhỉ?
Thế mà vẫn em trị cho ngoan ngoãn.
Đàn bà , đ-ánh ."
Xa Vĩnh Phong:
“Chú đừng bậy bạ nữa.
Lý Tiểu Dục so với chị dâu chú chứ?
Cô là cái thá gì, cái đồ đáng giá.
Chị dâu chú là con gái nhà họ Trịnh, chú mà động một đầu ngón tay thôi, nhà họ thể trị chú ch-ết đấy.
Đừng hiến kế bậy bạ."
Xa Vĩnh Cường phục:
“Em là hiến kế bậy bạ chứ, Bí thư Trịnh cũng là điều, ông còn trông chờ dưỡng lão cơ đấy, thế mà lấy lòng cho hẳn hoi.
Ai chẳng con trai nhà ông là một gã bệnh tật, chẳng sống bao lâu , chính là dưỡng lão cho ông thôi, nếu thì nhà ông cứ nhất quyết bắt ở rể, ngày thường việc gì cũng là mặt gánh vác một cách đàng hoàng, thể gánh vác môn hộ, chẳng chỉ thôi ."
Trần Thanh Dư vểnh tai lên bí mật, lúc mới thể thấu hiểu sự chấn kinh khi lén của bà đại ma Triệu .
Hóa Bí thư Trịnh con trai !
Thực sự ít thấy ai nhắc tới.
Tuy nhiên, hình như đây cũng chẳng là bí mật gì lớn lao.
Thấp thoáng cũng qua.
Chỉ điều việc là một gã bệnh tật , thì đúng là truyền ngoài quá rộng.
Trần Thanh Dư vẫn đang lén, Xa Vĩnh Phong trầm giọng quát:
“Câm miệng, chú bậy cái gì đấy, đừng nhắc đến chuyện của nó, lời của chú mà truyền ngoài một chút thôi, họ chắc chắn sẽ tha cho chú .
Chuyện của nó, ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-600.html.]
“Anh cứ yên tâm , em cũng là thằng ngốc, em ngoài gì?
Em chắc chắn là chỉ với thôi."
Xa Vĩnh Cường:
“Anh .
Nhà ông đều dựa cả đấy, giờ cứ lấy thêm một chút, họ cũng chẳng trách .
Anh xem kìa, cứ luôn giữ thể diện, thực chẳng cần thiết chút nào.
Bố còn ăn chút đồ ngon cơ mà."
Gã :
“Hơn nữa, em trai của cũng ăn chút đồ ngon nha."
Xa Vĩnh Phong gì.
Xa Vĩnh Cường:
“Anh , định mặc kệ em đấy chứ?
Em đối với là chí tình chí nghĩa nhất đấy, nếu mà lo cho em trai , em để yên .
Vợ em còn ngủ với đấy!"
Bất thình lình, Xa Vĩnh Cường thốt một câu như .
Trần Thanh Dư suýt chút nữa là lảo đảo, ngã nhào đất!
Cái gì cơ!
Hai cái gì !
Xa Vĩnh Phong trầm giọng quát:
“Chú câm miệng ngay."
Xa Vĩnh Cường thì thản nhiên:
“Có gì , đêm hôm khuya khoắt, chẳng ai.
Em còn chẳng thấy ngại, ngại cái gì.
Anh , em đối với đủ nghĩa khí ?
Anh ở rể .
Dù con cũng mang họ Xa, em đây là nhường vị trí của , để sinh một đứa con trai trưởng đích tôn của nhà , chỉ cần cho vợ em mang thai, vợ em sinh con của , đến lúc đó chính là nối dõi tông đường cho nhà .
Để cũng một đứa con trai mang họ của .
Chẳng lẽ thế hơn là đến lúc đó sinh con còn mang họ Trịnh ?
Chuyện em còn nhịn cơ mà.
Em là một em chứ?
Trên đời chắc chắn ai hơn em ."
“Anh , chú đối xử với nghĩa khí."
“Thế là còn gì."
Xa Vĩnh Cường:
“Vậy thì càng nên giúp đỡ em nhiều hơn chứ, em chỉ một công việc chính thức thôi."
Xa Vĩnh Phong trầm tư một lát, :
“Gần đây sóng gió đang lớn, chuyện nhà đang ầm ĩ huyên náo, ho gì, chú đợi thêm vài ngày nữa , đợi vài ngày nữa sẽ chuyện với nhà vợ, xin xỏ một chút."
Xa Vĩnh Cường mấy hài lòng, nhưng cũng trai cũng quyết định .
Gã bĩu môi :
“Được , chuyện để tâm đấy nhé."
Xa Vĩnh Phong:
“Được."
“Đừng bắt em thi thố cái gì nữa, em thi đỗ , chính là để cái thằng họ Lâm chiếm hời.
Mẹ nó chứ, cái thằng họ Lâm đó đúng là ch-ết lắm, cái thá gì mà cũng đòi tranh với em.
Đáng đời nó ch-ết bất đắc kỳ t.ử!
Cái lão Lý Đại Sơn cũng chẳng , đúng là đồ vô dụng, thế mà tự hù dọa , tự khai hết.
Hèn chi Lý Tiểu Dục ngu xuẩn như thế, đúng là di truyền!
Đồ vô dụng, bố cô sinh con hồn, cô cũng chẳng xong, hai chúng chăm chỉ cày cấy thế mà mãi vẫn chẳng m.a.n.g t.h.a.i , đúng là đồ bỏ .
Nếu cô còn sinh , em sẽ ly hôn!
Cái loại gà mái đẻ trứng , tư cách gì mà ở trong nhà chứ."