Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 67

Cập nhật lúc: 2026-02-19 07:46:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Dạ!"

 

Tiểu Giai và Tiểu Viên theo Trần Thanh Dư, bao xa, đột nhiên thấy một cây đào rừng.

 

Quả đào lông nhỏ tuy lớn nhưng cho trẻ con ăn vặt thì tuyệt, Trần Thanh Dư liếc chúng, hỏi:

 

“Có ăn ?"

 

Bọn trẻ vội vàng gật đầu.

 

Tiểu Giai:

 

“Mẹ ơi, ạ, Tiểu Giai ăn."

 

Trần Thanh Dư sang con gái, Tiểu Viên cũng vội :

 

“Tiểu Viên cũng ."

 

Trước đây con bé chỉ cần gật đầu là xong, nhưng từ Trần Thanh Dư hỏi riêng, bây giờ Tiểu Viên mở miệng chuyện.

 

Hai đứa nhỏ đều khá lanh lợi.

 

Trần Thanh Dư:

 

“Để nghĩ cách."

 

Cô lẩm bẩm:

 

“Chẳng ngon nữa."

 

Tự nếm thử mấy quả, ừm, khá ngọt, thường thì đào dại ngọt đến mức .

 

Trần Thanh Dư ngó một lát, dùng sức nhảy lên, tóm lấy một cành cây, đó kéo thấp xuống.

 

Cô tháo sợi dây chun buộc tóc đầu , buộc cành cây một cái chạc thấp của một cái cây nhỏ bên cạnh.

 

Làm xong, Trần Thanh Dư phủi phủi tay:

 

“Xong , hai đứa tự hái mà ăn , chú ý cẩn thận kẻo gai đ-âm tay đấy nhé."

 

Hai đứa nhỏ rối rít gật đầu, vô cùng ngoan ngoãn.

 

Tuy là hai đứa nhóc lùn tịt nhưng Trần Thanh Dư thế , chúng thể tự hái , hai đứa nhỏ hớn hở.

 

Trần Thanh Dư cũng ăn vài quả, đó mới tiếp tục hái nấm.

 

“vô tư giúp đỡ", nấm ở khu vực của cô khá nhiều .

 

đến đây thì chẳng ai chê đồ nhiều cả, Trần Thanh Dư hái thêm một ít, đó mới đổi địa điểm.

 

Lúc bà Hoàng mới dậy , khoảnh khắc ngã xuống, đầu óc bà cũng choáng váng.

 

!

 

ngất!

 

!

 

Sở dĩ bà phát tiếng động là vì thật sự sợ Trần Thanh Dư phát hiện!

 

, bà sợ hãi!

 

Không vì cái gì khác, chỉ vì con rắn thôi.

 

Bà già ngã xuống nặng lắm, ngọn núi chỗ nào đặc biệt dốc, ngã cũng đến mức nghiêm trọng.

 

Đây chính là lý do vì thấy tiếng động mà vội vàng chạy xem.

 

Bất cứ ai từng đến ngọn núi đều hiểu rõ, vả những ngày hái nấm thế , ít thanh niên nam nữ thành phố cùng , kéo kéo đẩy đẩy, dọa dẫm trêu chọc cũng thường xuyên la hét chí t.ử.

 

Mọi quen !

 

Sau vài “sói đến" thì đa đều chẳng thèm quản nữa.

 

Bà Hoàng bọn họ tuy đến thường xuyên nhưng cũng điều đó.

 

thấy Trần Thanh Dư dường như , lúc mới thở phào một cái dậy.

 

Vừa ngã xuống bà thấy con rắn ch-ết , nó rơi xuống cùng với bà , im bất động, tám phần là ngã ch-ết.

 

Bà Hoàng hề nghĩ rằng cái hất tay của Trần Thanh Dư thể đ-ánh ch-ết một con rắn.

 

cũng sợ Trần Thanh Dư sẽ tranh giành con rắn với , đây là đồ đấy.

 

Nên bà nhất quyết dậy, nén nhịn cho đến khi khuất mới lặng lẽ chộp lấy con rắn, hớn hở:

 

“Phát tài , phát tài , đúng là quá !

 

Hôm nay uổng công một chuyến.

 

Thật là quá may mắn.

 

Tuyệt quá mất."

 

lảo đảo dậy, mặc kệ bộ dạng nhếch nhác của , vội vàng tìm cái giỏ nấm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-67.html.]

Bà Hoàng:

 

“...

 

Mẹ kiếp."

 

Nấm mất sạch .

 

c.h.ử.i bới om sòm, nhưng nghĩ thì một con rắn b-éo mầm vẫn giá trị hơn nhiều, liền vội vàng bỏ giỏ chuồn lẹ, thể để con mụ đê tiện thấy, đây là của bà !

 

Ch-ết tiệt, nấm của bà chắc chắn là con mụ đê tiện nhặt mất .

 

Cũng may là bà kiếm nhiều hơn!

 

Nấm mà!

 

Trong núi đầy đấy!

 

hái cái khác là .

 

Bà Hoàng lảo đảo vội vàng rời , dù thì bà cũng hời , còn về chuyện ngã một cú... nhắc đến!

 

Nếu bà mà nhắc đến thì con rắn sẽ khó mà .

 

vốn sợ con rùa rụt cổ Trần Thanh Dư , nhưng bà thật sự chịu nổi sự quấy rối vô liêm sỉ của Triệu lão thái!

 

Đó chính là một mụ già xảo quyệt hổ là gì!

 

Bà Hoàng ngã một cú thấy chân đau, nhưng vẫn kiên trì sang phía bên , bà tránh xa con mụ đê tiện .

 

Trần Thanh Dư bà Hoàng đang nghĩ gì, tóm là cô cảm thấy bà Hoàng ngã một cú “cống hiến" cho nấm đầu khỉ là cô lời .

 

Cái giỏ nhỏ của cô bây giờ sắp đầy đến nơi , tất cả là nhờ bà Hoàng cả.

 

Trần Thanh Dư thêm một lát cũng xuống nghỉ ngơi.

 

Cô tìm một tảng đ-á, :

 

“Tiểu Giai, Tiểu Viên, ăn cơm thôi."

 

Hai đứa nhỏ bàn tay đỏ lựng vì hái đào dại, miệng cũng ăn đến đỏ tươi.

 

Tiểu Viên cúi đầu cái tay của , Trần Thanh Dư:

 

“Lại đây, mang khăn tay, để lau cho."

 

“Dạ!"

 

Gió xuân hây hẩy, Trần Thanh Dư tảng đ-á, gặm bánh bao, cảm thán chẳng con thỏ nào chạy qua đây nhỉ?

 

Cô cũng từng chuyện ôm cây đợi thỏ mà!

 

Nếu một con thỏ, tối nay thể món thỏ cay . □□ cũng , nhưng thỏ cay vẫn ngon hơn.

 

Xì xụp~

 

Trần Thanh Dư cúi đầu gặm bánh bao, tưởng tượng về món thỏ cay, ừm, !

 

Hoàn !

 

Ba con nhàn nhã, so với Trần Thanh Dư ăn nhanh thì hai đứa nhỏ chia một miếng bánh bao nhỏ, chúng vốn dĩ ăn nửa cái , ăn thêm bao nhiêu đào nên tự nhiên là đói lắm.

 

Hai đứa nhỏ ăn chậm, Tiểu Giai cầm một cành cây nhỏ, chọc chọc mấy con kiến mặt đất.

 

Tiểu Giai:

 

“Mẹ ơi, ơi, kiến bò lên tảng đ-á kìa, c.ắ.n m-ông đó."

 

Trần Thanh Dư xem, ôi trời ơi, cô mới lơ đễnh một lát mà nhóc con nhà cô dụ cả một đàn kiến tới .

 

Xung quanh họ kiến khá nhiều, đều là do hạt đào dại thu hút tới, bọn trẻ ăn xong nhả hạt xuống đất, chẳng là dẫn kiến tới ?

 

Trần Thanh Dư:

 

“Mẹ đổi chỗ khác."

 

Cô bê tảng đ-á lên, dời sang một vị trí xa hơn một chút xuống.

 

Tảng đ-á nặng ba bốn mươi cân, thành vấn đề.

 

Đừng tảng đ-á to mà lầm, cô là lực sĩ đấy nhé!

 

Hê hê!

 

Thật đấy, tuy ăn nhiều nhưng sức khỏe lớn đúng là tiện lợi trong cuộc sống.

 

Trần Thanh Dư tự đắc suy nghĩ.

 

“Mẹ ơi, ơi..."

 

Tiểu Giai gọi, Trần Thanh Dư:

 

“Chuyện gì ?"

 

Đừng thấy cô thích trẻ con cho lắm, nhưng hễ chúng gọi là cô nhất định sẽ đáp lời, cô cũng từng trải qua thời thơ ấu mà, cô hề thờ ơ với trẻ nhỏ.

 

 

Loading...