Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 70
Cập nhật lúc: 2026-02-19 07:46:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Trần Thanh Dư thu hoạch đầy ắp!”
Dưới sự trợ giúp của hai kẻ đối đầu lớn nhất nhà là bà Hoàng và Sử Trân Hương, cô nhanh ch.óng đầy giỏ đầy bồn, lên chuyến xe buýt lớn về thành phố.
Lúc cô cùng , lúc về cần diễn thiết lập nhân vật, cô dứt khoát chọn xe buýt.
Phải rằng tại thời cơ bản đều chỉ ở yên một chỗ, hiếm khi xa, ngoài việc cũng cần giấy giới thiệu thì giá vé xe cũng chẳng hề rẻ chút nào.
Tất nhiên, Trần Thanh Dư ngoại ô chắc chắn là cần giấy giới thiệu gì cả, cô cũng thiếu tiền.
Mặc dù trong tay cô phiếu, nhưng cô ba ngàn năm trăm đồng đòi từ chỗ bố , còn hơn tám trăm đồng chia chác.
Tuy mua lương thực tiêu mất một ít, nhưng sức mua hiện tại quá mạnh, thật sự là quá mạnh.
Chẳng xa, một cái bánh bao thịt lớn ở tiệm cơm quốc doanh mới chín xu một cái, nên Trần Thanh Dư cảm thấy vẫn .
Cô mua vé lên xe, xe còn đầy khách.
Trần Thanh Dư thẳng xuống hàng ghế cuối cùng, Tiểu Giai và Tiểu Viên tò mò dáo dác.
Khoảng thời gian gần đây, hai đứa nhỏ đúng là mở mang tầm mắt quá nhiều.
Trần Thanh Dư vẫn tinh thần, thật cô từng loại xe buýt kiểu cũ thời thế bao giờ, nên Trần Thanh Dư cũng ngó nghiêng khắp nơi.
Nhân viên bán vé bĩu môi khinh bỉ, đúng là một lũ nhà quê.
Trần Thanh Dư chẳng thèm quan tâm khác nghĩ gì, xe thế tiện hơn nhiều, đầy nửa tiếng về đến nơi .
Hai đứa nhỏ vẫn , luyến tiếc theo Trần Thanh Dư xuống xe.
Tiểu Giai và Tiểu Viên hai đứa bên cạnh Trần Thanh Dư cùng bộ về nhà, Tiểu Giai líu lo:
“Mẹ ơi, xe chạy nhanh thật đấy, nhanh ơi là nhanh luôn!"
Tiểu Viên gật đầu:
“Anh đúng ạ."
Tiểu Giai:
“Con và Tiểu Viên mua vé, thích quá mất."
Tiểu Viên gật đầu:
“Anh đúng ạ."
Tiểu Giai tiếp tục luyên thuyên:
“Hôm nay ngoài chơi vui thật!"
Tiểu Viên:
“Anh đúng ạ."
Tiểu Giai lầm bầm:
“Em cứ học theo thế."
Đôi mắt to vô tội của Tiểu Viên chớp chớp, :
“Em !"
Cái biểu cảm nhỏ nhặt đúng là giống cái điệu bộ Trần Thanh Dư giả vờ yếu đuối lừa gạt khác, Trần Thanh Dư hì hì một tiếng, :
“Ngoại ô vui đúng ?
Hai đứa ngoan ngoãn thể hiện cho , đưa các con tiếp."
Hai đứa nhỏ lập tức lộ vẻ mặt sốt sắng, giọng sữa nồng nặc thi bày tỏ lòng thành.
Tiểu Giai:
“Mẹ ơi, con sẽ ngoan, con và em đều sẽ ngoan mà, nữa nhé.
Con thể việc ."
Tiểu Viên:
“Con cũng ."
Con bé còn vung vẩy cánh tay nhỏ của , :
“Nhìn , con thể mà."
Trần Thanh Dư bật , ba con nhanh ch.óng trở về.
Vừa khu tập thể thấy của Vương Kiến Quốc là Vương lão thái đang trông cháu.
Bà luôn tự đắc là tầng lớp thượng lưu trong khu tập thể, chắc chắn sẽ mấy chuyện như ngoại ô hái nấm .
Nực , ông nhà bà là công nhân, con trai cũng là gia đình song công chức, bà còn bỏ sức việc đó ?
Có điều, ánh mắt bà quét qua cái giỏ nấm của Trần Thanh Dư một lượt.
Làm phận con cháu thì cũng nên hiếu kính bậc trưởng bối một chút, đều là hàng xóm láng giềng trong một khu, cũng chẳng đồ quý giá gì, ít nhiều cũng nên biếu bà một ít để tỏ lòng...
Bà Vương chằm chằm Trần Thanh Dư, mang theo vài phần mong đợi, chờ cô mở miệng.
Trần Thanh Dư quả thực mở miệng, cô nở một nụ thẹn thùng nhu mì, :
“Bác Vương, hôm nay chỉ bác ở nhà thôi ạ.
Bác nhà cháu chơi ."
Bà Vương:
“???"
Sao nhắc đến chuyện cho nấm?
Trần Thanh Dư:
“Bác thích ăn nấm ạ?"
Bà Vương lập tức lộ vẻ hài lòng, nhưng bà thể trực tiếp đòi , tuy đáng tiền nhưng còn mang nợ ân tình, bà bộ cao sang:
“ cũng chẳng thích ăn cái món lắm, cứ cái mùi kỳ kỳ."
Trần Thanh Dư kéo dài giọng “ồ" một tiếng, :
“Vậy thì nhà cháu thích ăn ạ, hồi Tuấn Văn nhà cháu còn sống, mỗi xào nấm đều ăn bao nhiêu là nấm luôn.
Anh Tuấn Văn nhà cháu con thật sự , ..."
Bà Vương:
“!!!"
Dừng, dừng ngay!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-70.html.]
Sao cô lôi Lâm Tuấn Văn đây, cô nên đẩy đưa vài câu mới miễn cưỡng nhận lấy ?
Trần Thanh Dư:
“Anh Tuấn Văn ..."
“Chờ một chút!"
Bà Vương:
“Chỗ nấm của cô..."
Trần Thanh Dư hớn hở:
“Lần cháu thu hoạch khá ạ, khéo ăn một ít còn đem phơi khô, thể để dành ăn dần.
Anh Tuấn Văn nhà cháu , nhà cháu..."
Bà Vương ngắt lời cô, nhưng bà tiện chủ động đòi.
Bà Vương vốn là trọng sĩ diện, bà :
“Sao chỉ cô về?
Những khác ?"
Trần Thanh Dư:
“Cháu về ạ, vẫn thêm một lúc nữa.
Bác Vương, thôi, bác nhà cháu mà chuyện."
Cô thật sự thành khẩn đấy nhé, cực lực mời mọc.
Thấy Trần Thanh Dư ý định cho nấm, bà Vương thật sự trong lòng bực bội, cái thứ đáng tiền mà cũng keo kiệt như thế!
là đáng đời cô chồng ghét bỏ!
Bà Vương thầm oán trách trong lòng, còn Trần Thanh Dư thì định về phía sân thứ hai .
Bà Vương thấy tình hình , đoán chừng con góa phụ nhỏ keo kiệt sẽ cho đồ , liền xị mặt :
“ , lát nữa còn nấu cơm nữa."
bảo nấu cơm mà vẫn nhắc đến chuyện cho nấm ?
Trần Thanh Dư:
“Ồ ồ ồ, cháu mất thời gian của bác nữa ạ."
Cô từ đầu đến cuối đều vô cùng khách sáo, mang theo vài phần tiếc nuối :
“Cháu còn kể cho bác về Tuấn Văn của cháu nữa cơ."
Sắc mặt bà Vương càng thêm khó coi, kiên định :
“ !"
Cứ cái điệu bộ keo kiệt đoàn kết hàng xóm của cô mà xem, bà nhất định sẽ rêu rao cái chuyện cô lụy tình cho mà xem.
Bà Vương hằn học nghĩ.
Càng nghĩ càng thấy tức, bà Vương dắt cháu gái dạo luôn cho khuất mắt.
Trần Thanh Dư mỉm e lệ, lúc mới về nhà.
Hôm nay khu tập thể nhà họ yên tĩnh vô cùng, ngoài những , học và hái nấm thì chẳng còn mấy ai.
Cô về nhà liền đổ hết nấm , nấm nhà họ nén c.h.ặ.t, đổ như một ngọn núi nhỏ .
“Oa!"
Tiểu Giai và Tiểu Viên đều vui mừng hớn hở.
Còn Trần Thanh Dư thì nhanh ch.óng nhặt nấm tùng nhung và nấm đầu khỉ , hai loại cô chắc chắn, đó nhặt vài loại cực kỳ phổ biến.
Những loại nào chắc chắn lắm thì Trần Thanh Dư để riêng , định bụng đợi chồng về xem hộ.
Trần Thanh Dư mắt tinh lắm, dù thì một đứa con hỏa nhãn kim tinh, mắt cô cũng chẳng kém cạnh gì .
Con mụ Sử Trân Hương thất đức lén nhét nấm , cô thấy rõ mồn một .
Lúc đó vạch trần chẳng vì cô nhu nhược, mà là định —— gậy ông đ-ập lưng ông!
Trần Thanh Dư thấy mấy cây nấm mụ lấy từ trong túi trông như thế nào .
Cô đống nấm tìm kiếm, nhặt vài cây, nhưng cô cũng dám khẳng định là bỏ sót cái nào, nên định bụng vẫn đợi Triệu lão thái về kiểm tra một lượt.
Trần Thanh Dư dặn dò:
“Chỗ nấm hai đứa đừng động , sân chơi ."
Nhân lúc khu tập thể vắng vẻ ai, Trần Thanh Dư hỏa tốc lấy con gà rừng sơ chế:
“Tiểu Giai, Tiểu Viên, hai đứa mở hết cửa sổ ."
Để mùi bay bớt, lúc ai cũng sợ thu hút khác.
Đến lúc đó trong sân đều là mùi hương thì vẫn hơn là chỉ nhà tỏa mùi thức ăn.
Trần Thanh Dư đây cảm thấy gì, nhưng giờ sống trong khu tập thể mới thật sự cảm nhận , đúng là ăn cái gì cũng giấu nổi khác.
Cô việc nhanh, chẳng mấy chốc món gà rừng hầm nấm bắc lên bếp, đầy một nồi lớn.
Trần Thanh Dư chọn mấy cái lông gà , :
“Đợi lát nữa cho hai đứa hai cái quả cầu lông gà."
“Dạ thích quá!!!"
Hai đứa nhỏ vui mừng khôn xiết.
Trần Thanh Dư đem những thứ vụn vặt còn nhét hết lò bếp.
Món gà rừng hầm nấm thật sự quá thơm, hai đứa nhỏ cũng chơi nữa, đều xổm bên cạnh Trần Thanh Dư, ba con cùng một biểu cảm, đầy vẻ mong đợi chằm chằm cái nồi.
Trần Thanh Dư:
“Hu hu, cuối cùng cũng ăn thịt gà , mấy ngày nay miệng cô nhạt nhẽo đến mức sắp mọc lông , cuối cùng cũng ăn chút thịt thà.”
Món hầm thì thể xong ngay , Trần Thanh Dư dậy nhào bột, nhà khác vài ngày mới một là xong, nhà cô thì , Trần Thanh Dư ăn quá nhiều, cô một cũng chỉ đủ ăn một ngày, chẳng còn cách nào khác, ai bảo cô ăn khỏe cơ chứ.
Trần Thanh Dư việc tính toán xem nên trả đũa thế nào, trực tiếp đem nấm bỏ chắc chắn là , Sử Trân Hương nấm đó vấn đề, mụ nhất định sẽ nhặt ngay.
Vậy thì nghĩ cách khác, Trần Thanh Dư do dự một lát, quyết định vẫn đợi đến lúc Sử Trân Hương bắt đầu xào rau, thừa cơ rắc nồi nhà mụ .
Đã xào lên trộn lẫn thì chắc nhận .