Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 74

Cập nhật lúc: 2026-02-19 07:46:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trần Thanh Dư rắc xong liền lập tức tránh , nán đây lâu, lúc ở phía bên , :

 

“Mẹ ơi~”

 

Ánh mắt đầy vẻ cầu khẩn.

 

Mọi đều xem náo nhiệt, lúc cũng khuyên nhủ:

 

“Bà Triệu, chỉ vì chút chuyện nhỏ mà bà đừng loạn nữa, cô cũng cố ý.”

 

!

 

Phát hiện thì nhặt bỏ , hà tất ?”

 

“Phải đấy!

 

Bỏ qua .”...

 

Mọi khuyên nhủ mấy tâm huyết, thực chất là xem náo nhiệt sợ chuyện lớn.

 

Chỉ là ngờ , bà Triệu khuyên, bà hậm hực :

 

“Hừ, nể mặt khuyên bảo, bỏ qua, còn để cô ngu ngốc như , xem thu dọn cô .”

 

Mọi :

 

“Hả?”

 

Từng một ngẩn , lời của họ trọng lượng đến ?

 

Bà Triệu:

 

“Phiền ch-ết , đốt hết chỗ nấm , ngộ nhỡ ăn nhầm thì xong.”

 

thấy nhà bà Vương ở viện giữa đang xào rau ở cửa, nhà xây bếp ở ngoài cửa, dựng một cái lán nhỏ.

 

Bà Triệu tới nhét hết nấm đáy lò:

 

“Lửa nhà tắt , đốt nhờ chỗ bà nhé.”

 

“Được thôi!”

 

Cái thì ai cũng phản đối.

 

Bà Triệu đốt đống nấm độc mặt , lườm Trần Thanh Dư một cái, :

 

“Cái đồ vô dụng.”

 

Trần Thanh Dư c.ắ.n môi, cúi đầu thấp xuống, nhưng vẫn “ bụng” với những khác:

 

“Mọi cũng cẩn thận kiểm tra nấm nhà xem ?

 

Loại nấm rừng sơ sẩy một chút là lẫn nấm độc ngay, phiền phức lắm.”

 

Giọng ả nhẹ nhàng, nhưng đầy chân thành.

 

Sử Trân Hương:

 

“Nhà thì thể xảy vấn đề , là tay lão luyện , còn thể trúng chiêu ?

 

Không thể nào, tuyệt đối thể nào.”

 

“Nhà cũng thể nào.”

 

về nhặt một lượt , .”

 

“Ê, nhà ai đang nấu gì mà thơm thế!”

 

“Hình như là mùi từ viện bay tới.”

 

“Là viện thứ tư, nhà bà Hoàng đang hầm thịt rắn đấy, bà già đúng là chút vận may .”

 

“Bà già may mắn thật đấy.”

 

Bà Triệu tặc lưỡi :

 

“Tiếc là ăn cơm , nếu bưng bát cơm sang cửa sổ nhà bà mà ăn, ngửi mùi thôi cũng coi như món thức ăn .”

 

“Có lý đấy!”

 

“Cái lý thật nha!

 

Ngửi mùi thơm mà đưa cơm, tiết kiệm thức ăn.”

 

Mọi bàn tán xôn xao, nhanh chuyện nấm độc trôi qua.

 

Trần Thanh Dư nhướn mày, mỉm với bà Triệu một cái, bà Triệu mím môi, cảm thấy màn biểu diễn của thể đạt điểm tuyệt đối .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-74.html.]

Bà Triệu bà đây cũng hạng bình thường.

 

mà, động tác của con mụ điên nhanh thật đấy, bà còn chẳng thấy ả gì, ả hiệu cho bà là xong .

 

Bà Triệu nghĩ đến việc thể xem kịch của Từ Cao Minh, cũng thành tiếng.

 

Mùi canh rắn quả thực nồng, trong viện cũng là mùi thịt, đều ngưỡng mộ về phía viện thứ tư đằng .

 

Không ít đứa trẻ háu ăn đều chạy sang viện thứ tư, lượn lờ cửa nhà họ Trương.

 

Từ Cao Minh thương ở chân, hằng ngày về chậm, lúc viện thì trời sẩm tối.

 

Trong viện phảng phất một mùi hương, ông nhíu mày, ngẫm nghĩ xem là nhà ai.

 

Bà vợ già nhà ông nếu hỏi qua ông thì chắc chắn sẽ mua .

 

Thật là, vô duyên vô cớ ăn đồ ngon, chỉ tổ khoe khoang.

 

“Bác Từ về ạ?”

 

“Chân bác chứ?”

 

Từ Cao Minh trong viện nhân duyên vẫn , :

 

vẫn , cần lo lắng.”

 

Ông thẳng nhà, Trần Thanh Dư khẽ một cái đầy ẩn ý, thầm tính toán xem ăn xong bao lâu thì phát tác.

 

Nói cũng , ả cũng khá nể tình , ả bỏ hết , còn cắt vụn , chừng hiệu quả rõ rệt lắm .

 

Bởi vì hôm nay bà Hoàng bắt rắn, nên chủ đề hôm nay đều là chuyện ăn thịt, cũng vội về nhà, trong sân thảo luận xem ăn thế nào mới thơm hơn.

 

Lúc Sử Trân Hương và Từ Cao Minh sắc mặt lắm.

 

Sử Trân Hương hôm nay tính kế thất bại, đương nhiên báo cáo với ông già nhà .

 

Từ Cao Minh càng thêm bực bội, họ đúng là tiền mất tật mang, nhưng bên ngoài đang ồn ào náo nhiệt, ông cũng thể hiện quá rõ ràng, :

 

“Ăn cơm .”

 

Hai vợ chồng lầm lũi ăn cơm, Sử Trân Hương chế giễu :

 

“Con góa phụ nhỏ còn giả vờ nhắc nhở chú ý nấm, hừ, đúng là chỉ giả vờ , đây Lâm Tuấn Văn cũng thích giả vờ , vợ cũng y hệt , là diễn kịch.”

 

Sử Trân Hương :

 

“Tuy rằng hôm nay sơ suất, nhưng nấm hái cái nào cả, thơm bao nhiêu, ông xem, nhai một miếng là như ăn thịt , cực kỳ luôn.”

 

mà, thứ là quý ở chất lượng chứ lượng.”

 

Từ Cao Minh nãy giờ lời nào, Sử Trân Hương cũng ông nhà vui, ỉu xìu mở miệng nữa, cúi đầu ăn cơm.

 

“Ông nó ơi, còn thừa một ít rau, xới hết bát ông nhé.”

 

Sử Trân Hương mang theo vài phần lấy lòng.

 

Từ Cao Minh khẽ gật đầu một cái, Sử Trân Hương:

 

“Canh rắn chẳng là gì cả, ai mà chẳng ăn nổi thịt, trứng gà mới là thứ .

 

Sáng mai rán cho ông hai quả trứng, ông tẩm bổ cho khỏe.

 

Cái loại thấp hèn như nhà bà Triệu đó, chúng vội, ngày tháng còn dài, sớm muộn gì cũng thu dọn bọn họ, cùng lắm thì mai chúng một chuyến nữa, khó .

 

thấy con góa phụ nhỏ cũng chẳng nghi ngờ gì , ngu ngốc để cho hết.”

 

Từ Cao Minh:

 

“Được .”

 

Hai ăn nhanh, Sử Trân Hương nhanh ch.óng rửa nồi, chỉ điều, tại , bà cứ cảm thấy chút thoải mái, cái nồi mắt biến thành hai cái thế ?

 

vội vàng tìm một cái ghế xuống.

 

Sao khó chịu thế ?

 

Chẳng lẽ hôm nay mệt quá ?

 

Lúc Từ Cao Minh cũng khỏe...

 

“A!!!”

 

Mọi đang trong viện ngửi mùi thơm mà ăn cơm, đột nhiên thấy một tiếng thét ch.ói tai, bà Triệu xung phong lao đầu tiên:

 

“Chuyện gì, chuyện gì thế?”

 

Những khác cũng tò mò về phía nhà Từ Cao Minh.

 

 

Loading...