Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 75
Cập nhật lúc: 2026-02-19 07:46:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sử Trân Hương lóc:
“Ông nó ơi, ông nó ơi ông thế?”
Từ Cao Minh một chân gãy, mà bằng một chân, nhảy lò cò từ trong nhà ngoài.
Bà Triệu:
“Đệch!”
Những khác:
“Cái gì thế ?”
Trần Thanh Dư cũng là đầu tiên thấy bộ dạng của ăn nhầm nấm độc, lập tức cũng tiến gần.
Từ Cao Minh tìm một chỗ xổm xuống.
Bà Triệu:
“Đệch, ông định bậy ngay tại chỗ đấy chứ?”
“Cái ...”
Trần Thanh Dư:
“Hả?
Không thể nào chứ?”
Cái giả vờ, thực sự là ngạc nhiên.
Từ Cao Minh xổm mặt đất, hai tay đan chéo đặt cằm, nghiêng đầu, chớp chớp mắt, chu môi :
“ là một bông hoa, là một bông hoa mẫu đơn xinh , trồng trong đất...”
Ông bắt đầu đào đất, bới đất hất lên , giọng trở nên eo éo, :
“ là một bông hoa, là một bông hoa xinh , hoa thì thể rời xa đất.
Ai đào lên thế !
Gux láo!
Phóng tứ!
La la la~ tự chôn đất, lớn lên khỏe mạnh...”
Từ Cao Minh lắc lư cái đầu, mái tóc húi cua lắc qua lắc .
Trần Thanh Dư:
“...
Oẹ!”
Cái còn nghiêm trọng hơn nhiều so với việc ả giả vờ não yêu đương những lời tỏ tình sến súa!
Muốn mạng mà!
Trần Thanh Dư ấn bụng, trời ạ, ả đang ăn thịt gà đấy, thể lãng phí !
Trần Thanh Dư cảm thấy màn thực sự nổi, chị Phạm bên cạnh bắt đầu nôn khan.
Chị Phạm tính tình khá nóng nảy, mấy dịu dàng, là kiểu phụ nữ lao động điển hình, bản chị còn bộ dạng dịu dàng đó, giờ thấy Từ Cao Minh như , chỉ cảm thấy buồn nôn đến mức sắp nôn ngoài.
“Cái ... cái chắc là ăn nhầm nấm độc chứ?”
“Á, nãy còn nhắc nhở bà mà!”
“Cái đúng là...”
Mọi đang bàn tán, Từ Cao Minh hất đầy đất lên , ông giọng eo éo:
“Hoa mẫu đơn hoa mẫu đơn, là quốc sắc thiên hương hoa mẫu đơn.”
Chu môi.
Chớp mắt.
Ngoáy mặt.
“Oẹ...”
Bà Triệu cũng nhịn nữa, lùi một bước, thể tin sức sát thương của thứ lớn đến thế!
Cái cái cái ...
Lần Vương Đại Chùy chẳng là đào kép ?
Lần triệu chứng giống !
Lúc đều tập trung ở viện thứ hai, chị Phạm:
“Lão Từ , ông mau dậy , ông...”
Chị đưa tay định kéo Từ Cao Minh, Từ Cao Minh lập tức tát một cái, rít giọng:
“Gux láo!
Cái tên hái hoa tặc , dám ý đồ với mẫu đơn , hức hức hức!
Ta là mẫu đơn thượng hạng, cần đất, trồng trong đất.
Các ngươi đào lên, các ngươi là lũ hái hoa tặc!”
“Không , ông...”
“Ngoạm!”
Từ Cao Minh há miệng định c.ắ.n , chị Phạm:
“Đệch!”
Chị vội vàng lùi mấy bước, tức tối:
“Ông ông ông, ông còn c.ắ.n ?”
“Đồ hái hoa tặc!
Sao dám động mẫu đơn , hu hu hu, là bông mẫu đơn đáng thương, các ngươi đào lên, lớn nữa , các ngươi chôn xuống ...”
Ông lắc đầu quầy quậy, :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-75.html.]
“ cần đất, cần đất...”
Ông bắt đầu đào hố ngay tại chỗ.
Viện viện đều mặt đông đủ, vây quanh thành ba tầng trong ba tầng ngoài.
Trần Thanh Dư chen giữa đám đông, dám tiến lên nữa, hu hu hu, ả thực sự chịu nổi!
ả khâm phục những ở hàng đầu tiên, thế mà cũng nhịn ?
Trần Thanh Dư lúc cảm thấy da đầu tê dại luôn !
Lúc Mã Chính Nghĩa cũng ngẩn , nhưng khi ngẩn thì vội vàng thu xếp, ai bảo ông là đại gia quản sự chứ.
Mã Chính Nghĩa:
“Tránh , tránh cho nào.”
Ông xoa xoa huyệt thái dương, :
“Bà Sử ?
Bà Sử, bà Sử!
Bà mau đây, giúp đỡ ...
Mẹ ơi!”
Ông đang gào gọi , thì thấy bà Sử từ trong phòng uốn éo bò ...
!
Bò!
Bà già , mà uốn thành hình chữ S bò ngoài... miệng còn “xì xì xì” thè lưỡi .
Xong , cần nữa, cái là ngay, đây là một con rắn?
“Xì xì xì!”
Sử Trân Hương uốn éo bò , nhe răng trợn mắt.
Mọi sợ bà c.ắ.n một cái, tuy rằng đây là rắn thật, nhưng nếu c.ắ.n một cái thì thật chẳng đáng chút nào.
Ai nấy đều né tránh, chị Phạm vội vàng lùi mấy bước, chị nên ở hàng đầu tiên mới .
Lý Trường Xuyên ở viện xem náo nhiệt, Viên Hạo Vân ở viện xem náo nhiệt và những khác cũng đều vội vàng lùi .
Sử Trân Hương uốn qua uốn , xì xì xì, lao về phía đám đông, mặt đầy vẻ “cắn ”.
Bà Triệu:
“Mẹ kiếp, cái thứ cái gì thế!
Trời ơi, bà là rắn ?
Ôi trời, đáng sợ quá.”
Mọi liên tục lùi né tránh, bà Hoàng đột nhiên vỗ đùi một cái, :
“Bà chắc chắn là ghen tị với hôm nay bắt con rắn, cho nên trúng độc liền biến thành con rắn.
ngay mà, ngay bà ghen tị với ...
A a a!”
Sử Trân Hương uốn éo cũng nhanh, một phát c.ắ.n cổ chân bà Hoàng, bà Hoàng hét t.h.ả.m:
“A a a!
rắn c.ắ.n , rắn độc c.ắ.n !”
Trần Thanh Dư:
“???”
Tuy rằng bà ăn nấm trúng độc, nhưng cũng rắn thật mà.
Bà Triệu nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Bà còn điên hơn cả con dâu .”
mà, bà Triệu vội vàng lùi thêm mấy bước, bà c.ắ.n một cái , trời ạ, bà Triệu né né, né.
Những khác cũng kém cạnh.
Con trai nhỏ mười một tuổi của chị Phạm nắm c.h.ặ.t áo , :
“Cái là điên chứ?
Mẹ, chúng lùi thêm mấy bước nữa .”
Sợ sợ !
Cái ai mà chẳng sợ!
“Xì xì xì!”
Sử Trân Hương c.ắ.n một cái, đắc ý thè lưỡi, bà Hoàng:
“A a a!
Cái đồ thất đức nhà bà!”
—— Chát!
Túm lấy bà tát cho một cái nảy lửa, Sử Trân Hương:
“Xì xì xì!”
Há miệng định c.ắ.n ngón tay bà Hoàng, bà Hoàng tránh kịp, lập tức ngậm lấy.
Bà Hoàng hét t.h.ả.m một tiếng, dùng sức đẩy , điên cuồng vẩy tay , sụp đổ kêu gào:
“A a a!
Cái chuyện quái gì thế !
bẩn , bẩn bẩn !
nó... a a a!”