Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 78

Cập nhật lúc: 2026-02-19 07:46:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

, kể chút .”

 

Trần Thanh Dư mỉm bẽn lẽn, :

 

là loại thích lưng , chỉ là hàng xóm láng giềng, đính chính giúp bác một chút, thực bác chẳng gặp chuyện gì cả, chỉ đơn giản là cảm thấy thiếu phân bón thôi.”

 

“Cái gì cơ?”

 

“Sao chẳng hiểu gì thế?”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Bà vợ bác hôm nay xào nấm cho bác ăn, ăn xong liền thế đây, bác là một bông hoa, bón phân cho .”

 

Bất kể Từ Cao Minh thực sự định nhảy hố phân để bón phân cho , thì ở chỗ Trần Thanh Dư đều thành như , ả bẽn lẽn :

 

“Bác nhắm trúng nhà vệ sinh công cộng, nên định nhảy để bón phân cho đó, kìa, đang cản bác kìa.”

 

“Mẹ ơi!”

 

“Cái kịch tính quá mất?”

 

“Cái ... nhà quản bác ?

 

Nhốn nháo thế thì bác ...”

 

Trần Thanh Dư nhẹ nhàng bồi thêm:

 

“Bà vợ già nhà bác thì tưởng là rắn, còn c.ắ.n nữa cơ.

 

Giờ đều trói .”

 

“Cái đệch ...”

 

“Ái chà ơi...”

 

Trần Thanh Dư giọng mềm mỏng :

 

“Đáng sợ lắm, đáng sợ vô cùng, bác Sử Trân Hương , bác Sử Trân Hương chính là vợ bác , còn gặm cả cổ chân bà Hoàng nữa cơ.”

 

“Ái chà ơi, ghê ch-ết ...”

 

“Bà Hoàng là nào?”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Chính là đó.”

 

Ngón tay ả chỉ một cái, liền thấy xung quanh một tiếng hít hà.

 

Mọi ngước mắt , một bà già lếch thếch đang xa nháo nhác quanh, bẩn thỉu đầy vết dầu mỡ, áo quần nhăn nhúm dính đầy đất, chủ đạo là một vẻ bẩn thỉu.

 

“Gặm bàn chân bà á?”

 

“Oẹ!”

 

Không chịu đựng kém, mà là bà già thực sự bẩn quá , mái tóc bóng mỡ đến mức thể dùng xào rau luôn, đầu thế, chẳng dám tưởng tượng bàn chân thế nào nữa.

 

Từng một sang Từ Cao Minh, tràn đầy sự kính trọng!

 

, Từ Cao Minh.

 

Ai bảo thấy Sử Trân Hương chứ, thì đương nhiên chỉ thể Từ Cao Minh thôi.

 

Vả , Từ Cao Minh cũng sai mà!

 

Vợ ông , cái gặm bàn chân khác chính là vợ ông , gặm bàn chân chắc chắn còn hôn ông ...

 

Oẹ!

 

“Nghĩ gì trời?

 

Đó là bàn chân đấy!”

 

Trần Thanh Dư mở to mắt, chứng kiến tin đồn tạo như thế nào, ả thề, tuy ả thích hóng hớt, nhưng ả là hóng hớt thực tế!

 

là cổ chân mà.

 

Cổ chân và bàn chân chỉ khác một chữ, nhưng cách cả ngàn dặm đó!

 

Trần Thanh Dư:

 

“!!!”

 

Ngay mặt ả mà tam thất bản !

 

Lợi hại, lợi hại thật!

 

Trần Thanh Dư vẫn giữ một trái tim đính chính, :

 

“Là cổ chân.”

 

“Cổ chân với bàn chân thì khác gì ?”

 

“Ơ kìa chẳng chúng dính liền với ?”

 

!”

 

Trần Thanh Dư khóe miệng giật giật, đúng là còn gì để nữa .

 

“Nhìn thế quả thực chẳng sạch sẽ gì.”

 

“Sạch gì nổi?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-78.html.]

 

Ai cũng đừng chê ai!

 

Vị còn định nhảy hố phân cơ mà!”

 

“Cũng đúng.”

 

Trần Thanh Dư nỗ lực truyền bá tin hóng hớt, lúc Từ Cao Minh vẫn như lừa kéo cối xay, chạy vòng quanh đại viện, kêu gào:

 

“Buông buông , , là một bông mẫu đơn héo úa.

 

Phải bón phân!

 

Phân tự nhiên!”

 

Mã Chính Nghĩa và mấy khác khống chế Từ Cao Minh, trói ông như trói lợn, Từ Cao Minh vươn cổ , đầu cố gắng ngẩng lên cao, giọng eo éo gào thét:

 

“Cứu mạng!

 

Cứu mạng!

 

Lạt thủ tồi hoa !”

 

“Phụt!”

 

“Ái chà ơi~”

 

Những xung quanh xem náo nhiệt phát tiếng dữ dội, Mã Chính Nghĩa mặt cảm xúc , ông chẳng dính dáng gì đến chuyện chút nào, nhưng với tư cách quản viện thì thể quản, cái đại viện chẳng lúc nào yên thế .

 

Mất mặt hổ như ... khuôn mặt chữ điền của Mã Chính Nghĩa thêm vài phần ngơ ngác.

 

Ông cũng thấy chút mất mặt , cái việc cứ để ông xử lý chứ!

 

“MAU TRÓI LẠI ĐƯA ĐI BỆNH VIỆN!

 

NHANH LÊN!”

 

“Ông chịu yên !”

 

cũng chịu , cái chuyện quái gì thế ...”

 

Mấy đàn ông trong viện từng một xúm giúp đỡ, theo lý mà mấy đàn ông trói một chẳng là dễ như trở bàn tay ?

 

Từ Cao Minh thực sự chịu yên, vùng vẫy điên cuồng, ông chỉ vùng vẫy, mà còn tấn công khác!

 

Từ Cao Minh thấy Vương Đại Chùy sắp trói , đưa tay định móc...

 

Vương Đại Chùy huỵch một phát bệt xuống đất, nhanh ch.óng lùi mấy bước, suýt chút nữa, suýt chút nữa thôi là tóm trúng !

 

Anh còn kết hôn mà!

 

Cái kiếp ai còn dám gần nữa chứ!

 

Anh tức tối quát:

 

“Bác Từ bác !

 

Sao bác thể thế, cháu bụng giúp bác, bác tay với cháu?”

 

Bà Triệu chen ở phía xem đến say sưa, bà gào lên:

 

“Vương Đại Chùy, ông chắc là thấy dùng tới, nên phế luôn của đó.”

 

“Bà im miệng !”

 

Vương Đại Chùy gầm lên một tiếng, xung quanh phát những tiếng khành khạch.

 

Mặt Mã Chính Nghĩa càng đen hơn, danh tiếng, danh tiếng của đại viện họ đấy!

 

Mã Chính Nghĩa gầm lên:

 

“Mọi đừng quan tâm những cái đó, trực tiếp trói !”

 

Từ Cao Minh đột nhiên bật dậy, húc đổ Mã Chính Nghĩa, gào lên:

 

“Ai cũng đừng hòng ngăn cản !”

 

Ông lao thẳng về phía nhà vệ sinh:

 

“Ta thể ch-ết, bón phân là sẽ sống thôi!”

 

Bộp!

 

Ngã chổng vó!

 

Cảm ơn cái chân gãy của ông !

 

Mã Chính Nghĩa xoa bụng, húc một phát khiến buồn nôn luôn.

 

vẫn tận tâm tận lực, thực hiện chức trách quản viện, điều ông quản nhiều nữa, tiến lên đ-ấm cho hai phát, Từ Cao Minh:

 

“A a a!”

 

Mã Chính Nghĩa:

 

“Dây thừng!”

 

Với vẻ mặt nghiêm nghị, Vương Đại Chùy và mấy khác vội vàng tiến lên, nhưng ai nấy đều che chắn chỗ hiểm, sợ Từ Cao Minh đ-ánh lén.

 

Cái thứ ăn nhầm nấm độc, đầu óc đúng là vấn đề !

 

Mã Chính Nghĩa dẫn đầu mấy phái Võ Đang khống chế Từ Cao Minh, trói ông nhanh thoăn thoắt!

 

 

Loading...