Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 89
Cập nhật lúc: 2026-02-19 08:09:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bà đại ma họ Triệu:
“Bà xem, bà xem như thế ?"
Lý Trường Xuyên:
“Oẹ, oẹ oẹ!
, đúng đúng đúng, buồn nôn ch-ết mất..."
Những khác , ai nấy đều nhăn mặt nhíu mày, may mà vẫn bắt đầu ăn sáng, nếu cái nhà ăn coi như xong đời, chắc chắn sẽ nôn thốc nôn tháo cả lượt.
Hóa bà Triệu chẳng hề quá chút nào?
Mọi vốn còn ngờ vực bà Triệu là kẻ mồm năm miệng mười khoác lác ?
Lý Trường Xuyên chứng thực, thôi xong, bằng chứng thép .
Vừa thấy kinh tởm, .
Cả gian bếp nhà ăn náo nhiệt như thể đang đón Tết.
Bà Tôn đảo mắt một vòng:
“Ấy ch-ết, vệ sinh một chuyến."
“Ơ, cũng , từ sáng giờ cứ thấy khỏe trong ..."
“ chút việc qua phân xưởng một chuyến..."
“ kho lấy ít rau..."
Mọi khi chuyện bát quái, ai cũng sợ khác nhanh chân hơn , vội vàng chạy ngoài chi-a s-ẻ với hội chị em, bạn già của .
Chuyện náo nhiệt thế , nhất định là đầu tiên lan truyền mới .
Theo chân những , tin đồn ngày càng lan rộng hơn.
, lúc còn là một hai nữa.
Dưới sự dẫn dắt của bà Triệu, cả nhà máy vạn bùng nổ khí hừng hực.
Lần đầu tiên Từ Cao Minh nổi danh trường chính là vì sắp nhảy hố phân.
Chuyện bát quái mà!
Thứ cứ truyền qua truyền là sẽ vài phần biến tướng, Từ Cao Minh nhanh ch.óng từ chỗ “định nhảy" biến thành “ nhảy xuống hố phân".
Còn chuyện bát quái về cha con nhà họ Trương cũng dần trở nên phi lý đến mức khó tin...
Người trong nhà máy họ cũng là đầu gặp chuyện bát quái thế , ai nấy túm năm tụm ba, xì xào bàn tán.
“Này, gì ?"
“Nghe , Từ Cao Minh nhảy xuống hố phân , , bà xem nấm thật sự thể ăn bừa bãi nha.
Nếu thì thật là mất mặt quá thể."
“Không , ông , là Trương Hưng Phát ở phân xưởng năm cơ, hai cha con nhà họ ăn nấm độc phát điên , nhà vệ sinh bốc phân chơi, cố chấp chơi suốt một đêm, sáng sớm nay mới phát hiện đưa bệnh viện đấy."
“Hả?
Thật thế ?
Dũng mãnh luôn?"
“ sai , là Trương Hưng Phát và bố ông đều tưởng là con rắn, cứ cuộn tròn trong nhà vệ sinh, kết quả là ngã tọt xuống hố, nên mới viện."
“Không đúng mà, là vợ của Từ Cao Minh tưởng là rắn..."
“ vợ Từ Cao Minh tưởng là ch.ó hoang ăn phân..."
Những lời đồn đại ngày càng trở nên lệch lạc cứ thế nảy sinh.
Thế nhưng, một buổi sáng sớm, mỗi một chuyện bát quái đều mang theo “mùi vị" nồng nặc, dường như đều dứt nổi chuyện .
“Mấy cái của là gì , còn , lúc vợ chồng Từ Cao Minh xảy chuyện, ba thằng con trai nhà ông chẳng đứa nào mặt cả..."
“Suỵt!
Thế thì bất hiếu quá nhỉ?"
“Đám con nhà ông gì ?"
“Ấy đúng, quen con trai cả của Từ Cao Minh mà, ở phân xưởng tám, nhớ công tác , phân xưởng tám của bọn họ chẳng là điều động mấy Thiên Tân giúp đỡ nhà máy cơ khí ?
Đi nửa tháng , nhà !"
“Anh công tác, thế còn hai đứa em trai thì ?"
“ thế, thằng út nhà ông cũng ở nhà máy mà?"
“Nó ở đây, ôi thật là..."
“Chắc là chịu nổi cảnh bố đẻ nhảy xuống hố phân nên cố ý trốn ?
Chứ bà nghĩ xem, kinh tởm thế cơ mà."
“Nhảy hố phân á?
Làm gì ?
Sao ông tưởng là một bông hoa, cứ uốn éo phát điên cơ?"
“ là nhảy chum nước."
“Cái đó thể nào, bà thấy ai nhảy chum nước mà đưa bệnh viện bao giờ ?"
“Cũng đúng, lý, lý đấy."...
Nhà máy sôi sùng sục, con trai thứ ba của Từ Cao Minh là Tiểu Tam T.ử ít, ngẩn hồi lâu cuối cùng mới phản ứng :
“Mẹ kiếp, đang bố đấy ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-89.html.]
liều mạng với các !"
“Này cái gì đấy!
Chúng sự thật mà!"
“ thế!
Không tin tự mà hỏi , trong đại viện đều cả.
Cậu còn giả vờ cái gì!"
“ đúng, hung hăng với chúng gì..."
Tiểu Tam Tử:
“Á!
Á á á!
Nói láo, láo!"
Không thể nào, thể nào, nhảy hố phân đó thể là bố đẻ !
Cậu tin!
Á á, tin tin!
Một ngàn một vạn cái tin!
“Mọi láo, liều mạng với các ..."
“Á gì đấy?"
“Định đ-ánh nh-au đấy ?
Chính còn chẳng hiếu thuận mà chăm sóc bố đẻ, còn ở đây hung dữ cái thá gì!"
“Nhào vô !"
“Á á á!"
Hiện trường lập tức trở nên hỗn loạn...
Bà Triệu:
“Hê hê cái hê hê!”
Chương 24 Tám hộp đồ hộp
Ánh hoàng hôn buông xuống, Trần Thanh Dư dắt mỗi tay một đứa nhỏ, bước với dáng vẻ ngang tàng thèm nể mặt ai.
Khụ, khoác thôi!
Cô vốn chú trọng thiết lập nhân vật, ở bên ngoài luôn là hình ảnh một góa phụ trẻ yếu đuối, mong manh và si tình, đây là chiêu bài quen thuộc của Trần Thanh Dư.
Cô đeo gùi lưng về tới đại viện, còn sân thấy trong sân vô cùng náo nhiệt.
Hóa là vợ chồng Từ Cao Minh và cha con nhà họ Trương đều xuất viện.
Ba con Trần Thanh Dư trở về, chẳng ai để ý cả, họ là cái thá gì chứ, chẳng đáng để nhắc tới.
Trần Thanh Dư dẫn hai đứa con cửa.
Tuy nhiên, lúc Sử Trân Hương đang đối đầu với Triệu lão thái, đúng , hai đối đầu .
Sử Trân Hương hôm qua còn dáng vẻ trúng độc sâu sắc, hôm nay mặt mày vẫn tái nhợt, lạnh lùng với Triệu lão thái:
“Triệu Đại Nha, bà đúng là gì, chúng là hàng xóm láng giềng bao nhiêu năm nay, cho dù bà coi trọng chúng thì cũng một câu ' em xa bằng láng giềng gần' chứ?
Bà mà rêu rao bên ngoài, bà thật là thất đức quá nhỉ?
Bà như thì bảo gia đình chúng thế nào?
Cái đồ lòng lang thú , con trai bà mất, nhà còn giúp đỡ nữa đấy?
Bà đối xử với chúng như ?
Bà đồ vong ơn phụ nghĩa!"
Triệu lão thái cũng chẳng , gào to lên:
“Nhổ !
Bà bớt thả rắm .
Bà đừng tưởng bà định gì, chẳng qua bà thấy nhà chúng cô nhi quả phụ dễ bắt nạt nên giẫm lên đầu lên cổ chúng để lấy uy chứ gì?
cho bà , mơ !
Lão nương đây sớm thấu cái tâm địa xa của bà !
Đều là hồ ly ngàn năm cả, bà còn bày đặt diễn trò liêu trai với gì!
Còn vong ơn phụ nghĩa ?
Nhà bà ơn huệ gì với nhà ?
Cái ơn lừa gạt công việc đấy ?
Còn mặt mũi nhắc đến con trai ?
Thế mà gọi là giúp đỡ ?
Đó là do Mã Chính Nghĩa chủ trì, nhà bà chỉ theo hóng hớt mà cũng tính là giúp đỡ ?
Ôi trời ơi!
Bà xem cái mặt bà mà dày thế, thật là vơ công trạng mà!
Còn láng giềng gần, nếu bà mấy chữ đó thế nào thì lúc đầu hãm hại nhà .
Bây giờ giả vờ gì chứ?"