Cô :
“Sao vui thế?"
Tiểu Viên mím đôi môi nhỏ, :
“Con nhớ bố ..."
Một giây nhịn , liền .
Tiểu Giai lập tức nắm lấy bàn tay nhỏ bé của em gái, thấp thỏm về phía .
Trần Thanh Dư im lặng một lúc, đó khẽ giọng :
“Nếu các con nhớ bố, thì hãy ảnh của bố.
Bố yêu Tiểu Giai và Tiểu Viên nhất, bố chắc chắn cũng nhớ các con, nên bố sẽ phù hộ cho Tiểu Giai và Tiểu Viên bình an lớn khôn."
Mẹ của các con cũng !
Họ đều sẽ như thế.
Tiểu Giai tha thiết Trần Thanh Dư, Trần Thanh Dư:
“Bố chắc chắn thấy Tiểu Giai và Tiểu Viên ăn uống thật khỏe, lớn khôn thật ."
Mắt Tiểu Giai sáng lên mấy phần, :
“Con sẽ ăn cơm thật ngoan ạ."
Tiểu Viên:
“Con cũng thế ạ."
Trần Thanh Dư:
“Thế mới đúng chứ."
Cô hỏi:
“No ?
Để múc thêm cho một ít nhé?
Có ăn thêm ?"
Tiểu Giai xoa xoa cái bụng tròn vo của , tuy vẫn ăn nhưng ngoan ngoãn lắc đầu:
“Con ăn nổi nữa ."
Trần Thanh Dư:
“Ừm, ăn nổi thì ăn nữa."
Triệu lão thái:
“ , no."
Trong nồi vẫn còn mà.
Trần Thanh Dư:
“Thế thì ăn ."
Triệu lão thái hớn hở:
“Được , quá ."
Bà :
“Để dọn bàn, cứ ăn ngay cạnh bếp là ."
Bà tất bật một hồi, chẳng mấy chốc dọn dẹp xong, Trần Thanh Dư gian ngoài, :
“Lát nữa con ngoài một chuyến."
Triệu lão thái tò mò:
“Con định...?"
Trần Thanh Dư:
“Con chợ đen một chuyến, mua thêm ít lương thực nọ."
Triệu lão thái nhíu mày, cái nơi nguy hiểm đó, theo bản năng bà vẫn chút sợ hãi.
“Trong nhà vẫn còn lương thực..."
Trần Thanh Dư:
“Ai mà chê lương thực nhiều chứ?
Vả con cũng xem món gì khác , Tiểu Giai và Tiểu Viên cũng cần tẩm bổ một chút."
Triệu lão thái định thôi, nhưng thấy Trần Thanh Dư đòi tiền bà, bà cũng yên tâm mấy phần.
Có điều bà chẳng thể ngờ rằng, Trần Thanh Dư đòi tiền bà, nhưng mua đồ ngon về cũng chẳng cho bà .
Phao câu gà cũng đừng hòng!
Trần Thanh Dư:
“Ngoài con cũng ngoài tung tin đồn một chút, Sử Trân Hương hôm qua thương bà Hoàng, Lý Trường Xuyên và Viên Hạo Dân mà, bồi thường chút ?
Còn Mã Chính Nghĩa, Vương Đại Chùy nọ nữa, họ đưa bệnh viện, cảm ơn chút ?
Đại viện hôm qua bận rộn vì vợ chồng họ, nên mời một bữa ?
Tối nay con ở bên ngoài tung tin đồn để ép họ thế bí, ngày mai cũng đến nhà ăn..."
“ đến nhà ăn rêu rao chuyện nhà bà bắt nạt !"
Trần Thanh Dư lắc đầu:
“Mẹ ngốc , nên cho nhà bà , về chuyện nhà bà đưa tám hộp đồ hộp , cứ lời ý , nhà bà hào phóng, cách đối nhân xử thế."
Triệu lão thái vui:
“Tại cho nhà họ, nhà họ xứng , nhà họ..."
Trần Thanh Dư:
“Mẹ cứ con."
Triệu lão thái nhíu mày suy nghĩ một hồi, hồi lâu , vỗ mặt bếp :
“Mẹ hiểu , đúng đúng đúng, con là tâng bốc nhà họ lên, đó khiến nhà họ tốn một khoản tiền lớn, hi hi, tin đồn mà tung , nhà họ vì giữ thể diện cũng sẽ chủ động bỏ tiền đãi tiệc thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-95.html.]
Trần Thanh Dư gật đầu:
“Chính là như , nhà họ chẳng tiền ?
Thì cứ tiêu , để xem nhà họ xót của .
Đến lúc đó con tin họ còn thời gian để tính kế chúng ."
Triệu lão thái Trần Thanh Dư đầy ẩn ý, :
“Cái đầu óc của con nhanh thật đấy."
Bà mà, bà con dâu đầy một bụng mưu kế, nó còn giả vờ yếu đuối!
Còn!
Giả!
Vờ!
Yếu!
Đuối!
Bây giờ thì lộ đuôi chứ?
là khỉ cũng tinh bằng nó, tính kế từng li từng tí một.
Bà đây chịu thiệt tay Từ Cao Minh, nhưng Từ Cao Minh bây giờ rõ ràng là đối thủ của con dâu bà mà.
là...
Nghĩ những khác trong đại viện vẫn bộ mặt thật của nó, chỉ , Triệu lão thái mím môi, vô duyên vô cớ thấy vui vẻ.
Bởi vì, bà cảm thấy đôi mắt tinh tường nha.
Người khác đều tưởng Trần Thanh Dư là con cừu nhỏ, chỉ bà ngay từ đầu thấy đàn bà gì đó .
Vẫn là mắt bà tinh tường.
Hơn nữa , chỉ bà , những khác đều là lũ đần độn lừa phỉnh thôi.
Hi hi!
Triệu lão thái nghĩ đến việc những khác đều bằng , liền cảm thấy cao hơn khác một bậc.
Vẫn là bà!
Trần Thanh Dư chẳng thèm quan tâm đang nghĩ gì, cô nhanh ch.óng lấy hai cái túi, nhét trong áo, bộ quần áo của Triệu lão thái , Triệu lão thái:
“..."
Khóe miệng bà giật giật, chân thành :
“Hay là con mặc quần áo của Tuấn Văn ?"
Cứ mặc quần áo của bà mãi, nhỡ nhận nhầm thành bà thì !
Bà thật sự một chút cũng gánh tội !
Bà e dè :
“Thanh Dư , chúng thương lượng chút ?
Con coi như nể mặt , chúng đổi một bộ ?"
Trần Thanh Dư:
“...?"
Cô nhanh ch.óng phản ứng , như :
“Mẹ lo con bắt ?"
Triệu lão thái:
“Không , tin tưởng thực lực của con, nhưng cái ...
ôi cái ..."
Trần Thanh Dư chớp mắt:
“Một tháng, quét nhà."
Triệu lão thái ngẩn , Trần Thanh Dư :
“Đổi ?"
Triệu lão thái:
“Hả?"
Trần Thanh Dư:
“Chỉ buổi tối thôi."
Triệu lão thái chỉ do dự ngắn ngủi liền gật đầu:
“Thành giao, con hết!"
Trần Thanh Dư:
“Thế thì , chẳng chỉ là đổi bộ quần áo thôi ?
Cái gì khó ?"
Khóe miệng Triệu lão thái giật giật:
“..."
Mẹ kiếp!
Cô đúng là giỏi giả vờ!
Chỉ lời ý , nếu đồng ý, cô chắc chắn sẽ đổi, còn giả vờ!
Bà đây con tiểu tiện nhân giỏi giả vờ nhất, ngờ cô còn giỏi hơn bà tưởng nhiều.
Tức quá mất!
nhẫn nhịn!
Triệu lão thái là một ích kỷ, càng ích kỷ càng điều gì là nhất cho .
Tuy rằng con trai mất bao lâu, nhưng Triệu lão thái cũng , hiện giờ bà vẫn dựa dẫm Trần Thanh Dư, ít nhất thì Trần Thanh Dư mưu kế nhiều, tính kế từng li từng tí một.