Nắng tháng Ba ở thành phố A gắt, nó chỉ âm ỉ như một lớp men sứ phủ lên những bức tường vôi vữa tróc lở của trường Trung học 7.
Lâm Tuệ bước dãy hành lang dài, tiếng giày vải cọ xát sàn đá mài tạo những âm thanh khô khốc.
Mỗi bước chân của cô hôm nay dường như nặng hơn thường lệ.
Trong túi áo đồng phục, chiếc điện thoại như một khối đá nóng hổi.
Dòng tin nhắn "Gọi bố " vẫn im lìm trong đó, nhưng nó sức công phá khiến Lâm Tuệ chẳng thể ngẩng cao đầu. Cô , trong cái vòng tròn xã hội bé tí của lớp 12A1, chuyện đêm qua chắc chắn "tam thất bản" thành một vở kịch hài kịch tính.
Lâm Tuệ dừng cửa lớp, hít một thật sâu. Mùi của trường học ùa l.ồ.ng n.g.ự.c: mùi nước tẩy sàn nồng nặc, mùi sách vở cũ và cả mùi bụi phấn lơ lửng trong trung khi bác lao công quét dọn xong.
"Tuệ Tuệ! Con gái ngoan của bố Ngụy đến ?"
Tiếng rộ lên ngay khi cô đặt chân lớp.
Thằng béo Lý Đào – chuyên gia hóng hớt của lớp – đang bục giảng, tay cầm cái khăn lau bảng giả micro, cô nháy mắt trêu chọc.
Lâm Tuệ đáp, cô nặn một bộ mặt "vô tri" tiêu chuẩn, lách qua đám đông để về phía chỗ ở dãy bàn thứ ba từ lên.
Hứa Ngụy đó tự bao giờ.
Anh mặc chiếc áo sơ mi đồng phục trắng tinh khôi, cổ áo bẻ ngay ngắn một nếp nhăn. Ánh nắng từ cửa sổ hắt , dát một lớp vàng mỏng lên sống mũi cao thẳng và đôi lông mày nhíu của .
Hứa Ngụy đang cúi đầu, ngón tay dài và gầy của kẹp lấy một cây b.út chì gỗ, xoay nhẹ một vòng hạ xuống mặt giấy nháp. Tiếng ngòi chì sột soạt giấy là âm thanh duy nhất phát từ phía , tách biệt với sự ồn ào xung quanh.
Lâm Tuệ kéo ghế, cố ý tạo một tiếng động nhỏ để gây sự chú ý. Hứa Ngụy ngẩng đầu, chỉ khẽ dịch xấp tài liệu sang bên cạnh để nhường chỗ cho cô, như thể tin nhắn đêm qua từng tồn tại.
Sự im lặng của khiến Lâm Tuệ cảm thấy như một kẻ độc diễn trong vở hài kịch của chính . Cô xuống, lén ngăn bàn.
Bên trong ngăn bàn gỗ sờn cạnh, ngoài những cuốn sách giáo khoa Toán Giải tích nặng trịch, còn một chồng giấy vẽ nguệch ngoạc.
Lâm Tuệ thò tay , những đầu ngón tay cô chạm lớp bụi mỏng tích tụ lâu ngày. Cô thích cảm giác – cảm giác của sự cũ kỹ và bí mật. Trong cái ngăn bàn chật hẹp , cô từng giấu đủ thứ: từ mẩu kẹo cao su vị bạc hà mua vội bên cổng trường, cho đến những bức chân dung vẽ lén một bằng những nét chì mờ nhạt.
"Đến muộn 3 phút." – Giọng Hứa Ngụy vang lên, trầm và khô khốc như lá khô mùa thu.
Lâm Tuệ giật , rụt tay . Cô lầm bầm:
"Chỉ là 3 phút thôi mà, Hứa đại thần cần khắt khe ?"
Hứa Ngụy lúc mới buông b.út, xoay mặt sang cô.
Đôi mắt đen sâu thẳm, phản chiếu hình ảnh Lâm Tuệ đang rối bời. Anh nhắc đến tin nhắn, cũng trêu chọc cô như đám Lý Đào. Anh chỉ đẩy một cuốn sổ ghi chép bìa xanh sang mặt cô.
"Toán giải tích, phần tích phân sai hết . Sửa , tiết hai xong thì đừng mong ký tên sổ trực nhật cho ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goi-bo-di/chuong-2-nhung-ngan-ban-giau-kin.html.]
Lâm Tuệ những dòng chữ ngay ngắn, sắc sảo trong sổ của , xuống mu bàn tay – nơi cô vẫn thường vẽ những vòng tròn đồng tâm khi lo lắng. Cô cảm thấy một luồng điện nhẹ chạy qua tim.
Hứa Ngụy vẫn luôn , dùng những bài tập và kỷ luật để che giấu sự quan tâm, hoặc lẽ, đó là cách duy nhất để giao tiếp với cô mà cả hai thấy lúng túng.
Cô bỗng nhớ về mùa hè năm lớp 10, cái năm mà họ bắt đầu chung bàn. Khi đó, trường đang sửa chữa, bụi xây dựng bay mù mịt.
Một buổi trưa, cô ngủ quên bàn, khi tỉnh dậy thấy một tờ giấy nháp đậy lên mặt để chắn bụi. Trên tờ giấy đó công thức toán học nào, chỉ một dòng chữ bằng b.út chì nhạt màu:
"Ngủ như lợn".
Lúc cô tức đến xì khói đầu, nhưng đó mới phát hiện, gầm bàn của lúc nào cũng sạch bóng bụi bẩn, dù cả lớp ai nấy đều than phiền vì bàn ghế bám đầy vôi trắng.
Hóa , mỗi sáng sớm khi cô đến, dùng chiếc khăn mặt cũ của lau dọn hết thảy.
"Hứa Ngụy..." – Cô khẽ gọi, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu.
"Gì?" – Anh bắt đầu xoay b.út, mắt lên bảng đen.
"Tin nhắn đêm qua... tớ là thua trò chơi thôi."
Cánh tay đang xoay b.út của Hứa Ngụy khựng trong một giây ngắn ngủi. Chỉ một giây thôi, nhưng Lâm Tuệ kịp thấy đốt ngón tay trắng bệch vì dùng lực.
"Biết ." – Anh lạnh nhạt đáp – "Nên mới bảo gọi bố. Đỡ thiệt cho ."
Lâm Tuệ mím môi, cảm giác hụt hẫng dâng lên. Cô nên nhẹ nhõm vì hiểu lầm, nhưng tại l.ồ.ng n.g.ự.c thấy nhói đau?
Cô hỏi : Thế nếu là trò chơi, sẽ trả lời thế nào? câu hỏi đó mãi mãi chặn bởi tiếng chuông báo giờ lớp vang lên ch.ói tai.
Tiếng chuông trường Trung học 7 một âm điệu đặc biệt, nó khàn khàn và kéo dài, như một lời nhắc nhở về thực tế phũ phàng của kỳ thi đại học đang cận kề.
Thầy giáo dạy Toán bước , mang theo một làn gió của sự nghiêm túc và mùi t.h.u.ố.c lá cũ.
Cả lớp im phăng phắc.
Lâm Tuệ cúi đầu cuốn sổ của Hứa Ngụy. Ở trang cuối cùng, nơi thường ghi chú những công thức quan trọng, cô bỗng thấy một vết mực nhỏ nhòe , hình như là do một giọt nước rơi trúng.
Hứa Ngụy bao giờ nhòe mực. Anh là hảo đến từng dấu phẩy.
Lâm Tuệ bỗng thấy tai nóng lên.
Cô đeo một bên tai (dù bật nhạc), tiếng tích tắc trong đầu cô bắt đầu vang lên: tích-tắc, tích-tắc. Cô nghiêng khuôn mặt của Hứa Ngụy, thấy đang đăm chiêu lên bảng, nhưng tay trái của đang âm thầm vân vê góc áo đồng phục – một hành động mà cô rõ, chỉ xảy khi đang cực kỳ bình tĩnh.
Nắng vẫn đổ vàng xuống ngăn bàn đầy bụi. Trong bóng tối của hộc bàn, Lâm Tuệ khẽ dùng ngón chân chạm chân ghế của Hứa Ngụy, một cái chạm nhẹ như cánh bướm lướt qua. Anh tránh , cũng phản ứng, nhưng cô thấy sống mũi đỏ lên.
Giữa những bài giảng về tích phân và đạo hàm, giữa mùi phấn trắng bay trong gian, một thứ tình cảm tên đang nảy mầm, vụng về và đầy gai nhọn như chính cái tuổi mười tám của họ.