GỌI BỐ ĐI - CHƯƠNG 6: KHOẢNG CÁCH CỦA NHỮNG GIẤC MƠ

Cập nhật lúc: 2026-05-01 17:31:03
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tháng Tư ở thành phố A bắt đầu bằng những cơn gió nồm ẩm ướt, khiến những bức tường hành lang trường Trung học 7 rịn những giọt nước li ti như đang đổ mồ hôi hột. Áp lực của kỳ thi đại học lúc còn là một khái niệm xa xôi đếm ngược bảng tin, mà nó hóa thành một thực thể hiện hữu, bám lấy từng thở, từng bước chân của đám học sinh lớp 12.

Lâm Tuệ ở góc cầu thang, tay ôm xấp đề cương Văn học dày cộm.

Tiếng tích-tắc... tích-tắc trong đầu cô hôm nay bỗng như tiếng trống trận.

Cô đang đợi Hứa Ngụy cùng lấy mẫu đơn đăng ký nguyện vọng đại học, nhưng quá mười phút mà bóng dáng cao gầy vẫn xuất hiện.

Bỗng nhiên, một chiếc xe đen sang trọng đỗ xịch cổng văn phòng hiệu bộ — một hình ảnh hiếm hoi và lạc quẻ giữa cái gian sư phạm cũ kỹ . Lâm Tuệ tò mò qua khe cửa sổ hành lang. Bước xuống xe là một đàn ông trung niên với bộ vest phẳng phiu và một phụ nữ gương mặt thanh tú nhưng toát vẻ lạnh lùng đến đáng sợ.

Đó là bố của Hứa Ngụy.

Lâm Tuệ vô thức lùi , nép bức tường. Cô thấy tiếng bước chân nện đều sàn gạch, tiếng giọng trầm thấp nhưng đầy uy lực vang lên trong phòng hội trường trống vắng ngay cạnh đó.

"Ngụy, bố . Kết quả kiểm tra sức khỏe của con là một vấn đề. quan trọng hơn, con đường bố vạch sẵn cho con ở Anh Quốc là lựa chọn duy nhất để che giấu nó."

"Con ." — Giọng Hứa Ngụy vang lên, nhỏ nhưng cứng cỏi như thép nguội.

"Con ?" — Người phụ nữ lên tiếng, giọng bà run rẩy vì kìm nén — "Con định ở đây để gì? Để thi một trường kiến trúc nghệ thuật mà ngay cả bảng phối màu con cũng phân biệt nổi ? Con định lừa dối cả thế giới đến bao giờ?"

Lâm Tuệ nín thở. Trái tim cô như ai đó bóp nát. Cô nhớ những ngăn bàn đầy bụi của hai , nơi từng âm thầm sửa bài cho cô, nơi từng dùng chiếc khăn mặt cũ lau sạch chỗ cho cô mỗi sáng. Hóa , đằng cái vẻ học bá vạn năng, đằng sự kiêu ngạo "bố láo" , đang gánh vác một bí mật nặng nề đến thế. Anh chỉ chiến đấu với những con , mà còn chiến đấu với sự kỳ vọng tàn nhẫn của chính gia đình .

Hồi tưởng về năm lớp 11, một Hứa Ngụy nghỉ học một tuần. Khi trở , Lâm Tuệ thấy ngón tay một vết sẹo nhỏ. Anh là do nghịch b.út, nhưng giờ cô mới hiểu, đó lẽ là kết quả của một bùng nổ nào đó trong căn nhà ngột ngạt . Anh du học vì lười biếng, mà vì giữ chút quyền tự chủ cuối cùng đối với cuộc đời — và lẽ, vì một lời hứa nhỏ nhoi với cô gái chuyên vẽ vòng tròn đồng tâm tay.

Tiếng cửa phòng hội trường mở sầm một cái. Hứa Ngụy bước , gương mặt trắng bệch, đôi môi mím c.h.ặ.t thành một đường thẳng tắp. Anh thấy Lâm Tuệ đang ở góc tối. Anh thẳng về phía sân , bước chân dồn dập và hỗn loạn.

Lâm Tuệ im lặng bám theo.

Hứa Ngụy dừng gốc cây ngô đồng già, nơi họ cùng ngày hôm . Anh đột ngột đ.ấ.m mạnh cây. Những chiếc lá non rung rinh, một vài cánh hoa rụng rơi mái tóc .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goi-bo-di/chuong-6-khoang-cach-cua-nhung-giac-mo.html.]

"Hứa Ngụy..." — Lâm Tuệ khẽ gọi, giọng cô run run.

Anh phắt . Ánh mắt lúc còn sự lạnh lùng thường thấy, mà chỉ còn là một hố đen của sự tuyệt vọng và giận dữ.

"Cậu thấy hết đúng ?" — Anh nhạt, một nụ khiến Lâm Tuệ thấy đau lòng hơn cả tiếng — " đấy, là kẻ dối trá. thể thấy màu sắc, và cũng chẳng thể tự quyết định sẽ . Cái tin nhắn 'Gọi bố ' hôm đó... lẽ nên gửi cho chính mới đúng. Vì chẳng là cái gì cả nếu sự sắp đặt của họ."

Lâm Tuệ bước gần, bỏ mặc xấp đề cương rơi xuống t.h.ả.m cỏ. Cô nắm lấy bàn tay đang rỉ m.á.u vì đ.ấ.m cây của . Đôi bàn tay vốn luôn cầm b.út chì vạch những sơ đồ toán học hảo, giờ đây run rẩy trong tay cô.

"Cậu kẻ dối trá." — Cô , từng chữ một vô cùng kiên định — "Cậu là dạy tớ cách thế giới qua những con . Cậu là che bụi cho ngăn bàn của tớ suốt ba năm. Hứa Ngụy, màu sắc ở đôi mắt, nó ở cách đối xử với thế giới ."

Hứa Ngụy cô trân trân. Gió thổi tạt mái tóc Lâm Tuệ che lấp một phần gương mặt, nhưng đôi mắt cô vẫn sáng rực, rạng rỡ hơn bất kỳ màu sắc nào mà từng bỏ lỡ.

Anh bỗng nhiên kéo cô lòng, một cái ôm c.h.ặ.t đến mức khiến cô thấy ngạt thở. Mùi bạc hà áo quyện lẫn với mùi gỗ mục và mùi m.á.u tươi từ vết thương tay. Lâm Tuệ thấy nhịp tim đập dồn dập, trùng khớp với tiếng tích tắc trong đầu cô.

"Lâm Tuệ, nếu thực sự ..." — Anh thì thầm tóc cô — "Cậu chờ ?"

Câu hỏi lơ lửng trong trung, tiếng chuông báo giờ lớp cắt ngang. Tiếng chuông hôm nay thật ch.ói tai, như một lời cảnh báo rằng mùa hè đang đến thật gần, và mùa hè thường mang theo những cuộc chia ly mà ai sẵn sàng đối mặt.

Lâm Tuệ trả lời bằng lời. Cô chỉ siết c.h.ặ.t vòng tay hơn, như thể nếu cô buông , sẽ tan biến đám mây màu chì đang che phủ bầu trời thành phố A.

Chiều hôm đó, bảng thông báo của lớp, tên của Hứa Ngụy vẫn ở vị trí 1 trong danh sách thi thử. trong ngăn bàn của , Lâm Tuệ thấy một tờ đơn xin nghỉ học dài hạn đang soạn dở.

Những giấc mơ về thành phố Bắc, về những buổi chiều cùng dạo trời tuyết, bỗng chốc trở nên xa xôi như một hành tinh khác.

Lâm Tuệ trở về chỗ , lôi cuốn sổ vẽ . Lần , cô vẽ đồng hồ cát nữa.

Cô vẽ hai bóng một cái cây, nhưng giữa họ là một vực thẳm ngăn cách bởi những dòng chữ: "Anh Quốc""Thành phố A".

Tiếng đồng hồ trong đầu cô vang lên một nhịp buồn bã: Tích... tắc... dừng ...

Loading...