Sáng thứ Hai, khí tại trường Trung học 7 mang một vẻ căng thẳng dị thường.
Tin tức về việc Lâm Tuệ - một học sinh thành tích định - đột ngột bỏ ngang buổi thi thử để chạy khỏi trường lan truyền khắp các tổ bộ môn. điều khiến xôn xao hơn cả là sự trở của Hứa Ngụy. Anh cùng chiếc xe đen sang trọng của gia đình, mà đạp chiếc xe đạp cũ cọc cạch, phía chở một Lâm Tuệ với đôi mắt sưng nhưng ánh vô cùng kiên định.
Họ qua cổng chính, nơi những ánh mắt soi mói đang chực chờ.
Hứa Ngụy dắt xe qua cổng , lối tắt đầy những nhành hoa giấy đang kỳ nở rộ, đỏ rực một góc trời mà trong mắt , chúng chỉ là những mảng xám trầm đục.
“Cậu thật sự định thế ?” – Lâm Tuệ khẽ hỏi, tay nắm c.h.ặ.t gấu áo của .
Hứa Ngụy dừng , đầu cô. Dưới ánh nắng ban mai rực rỡ, gương mặt vẫn thanh tú nhưng bớt vẻ xa cách thường ngày. Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng gạt một cánh hoa giấy vương vai áo Lâm Tuệ, ngón tay nán một giây lớp vải thô ráp.
“Lâm Tuệ, dạy rằng thế giới thiếu lối thoát. Đây là lối thoát của .”
Buổi chiều hôm đó, bầu khí trong phòng hội trường lớn đặc quánh sự ngột ngạt. Ánh nắng chiều xiên khoai qua những ô cửa sổ cao v.út, rọi thẳng dãy bàn nơi Ban giám hiệu và bố Hứa Ngụy đang . Tiếng quạt trần đều đều vù vù càng tăng thêm sự căng thẳng.
Hứa Ngụy giữa phòng, cô độc nhưng thẳng tắp như một cây tùng giữa bão tuyết. Anh đặt một xấp hồ sơ lên mặt bàn gỗ bóng loáng.
"Thưa bố, thưa . Đây là kết quả chẩn đoán y khoa về thị lực của con. Con mù màu với sắc đỏ và xanh lá."
Mẹ , bà Thẩm, khẽ rùng . Bà xấp giấy, mà đôi bàn tay đang đan c.h.ặ.t của con trai. "Bố chuyện đó từ lâu. Đó là lý do bố sắp xếp cho con sang Anh, ở đó những chuyên gia hàng đầu, những công nghệ hỗ trợ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goi-bo-di/chuong-8-khi-mau-trang-khong-con-tinh-khoi.html.]
" công nghệ thể đổi cách con cảm nhận về thế giới," Hứa Ngụy ngắt lời, giọng thấp nhưng vang vọng. "Bố con theo ngành Kiến trúc, con vẽ nên những tòa nhà đồ sộ cho tập đoàn. bố ? Mỗi khi con một bản vẽ phối cảnh, con chỉ thấy một đống bùn lầy xám xịt. Con học thuộc lòng các mã màu như một cái máy. Con đang sống cuộc đời của một thợ chép tranh mù lòa trong chính giấc mơ của bố."
Bố , ông Hứa, đập mạnh tay xuống bàn. Tiếng động khiến các thầy cô giáo cạnh giật . "Hỗn xược! Tất cả những gì bố là vì tương lai của con. Ngành Tâm lý học mà con tự ý đổi nguyện vọng... nó thể mang cái gì? Con định than vãn cả ngày để kiếm sống ?"
Hứa Ngụy im lặng một giây, lấy từ trong cặp một cuốn sổ tay nhỏ màu xanh nhạt – cuốn sổ mà Lâm Tuệ tặng . Anh lật mở một trang giấy vẽ nguệch ngoạc những sơ đồ tâm lý mà tự nghiên cứu.
"Con chỉ than vãn. Con hiểu tại những đứa trẻ như con tìm đến cái c.h.ế.t hoặc sự nổi loạn chỉ vì thể đáp ứng bảng màu mà bố vẽ sẵn. Bố, ... nếu bố ép con Anh ngay lúc , con sẽ . con sẽ chỉ là một cái xác hồn."
Hứa Ngụy tiến gần, đặt tay lên mặt bàn, thẳng mắt bố – ánh của một đàn ông trưởng thành đang đòi quyền tự quyết.
"Con xin bố một cơ hội cuối cùng. Hãy để con tham gia kỳ thi đại học năm nay tại thành phố A với nguyện vọng ngành Tâm lý học của Đại học Sư phạm trọng điểm. Nếu con lọt top 10 thí sinh điểm cao nhất khối, hoặc nếu con đỗ đúng nguyện vọng 1 ... con sẽ chấp nhận sự sắp xếp của bố . Con sẽ sang Anh, học Kiến trúc, và trở thành thừa kế mà bố mong mà một lời oán thán."
Cả căn phòng rơi im lặng. Đây là một ván bài ngửa. Ông Hứa nheo mắt con trai. Ông là một thương nhân, ông hiểu giá trị của những cam kết dựa năng lực.
"Top 10?" Ông Hứa lặp , giọng đầy nghi hoặc. "Con tỷ lệ chọi của ngành đó ở trường Sư phạm trọng điểm năm nay cao thế nào ?"
"Con . Và con cũng khả năng của ." Hứa Ngụy đáp, sự tự tin lạnh lùng của một học bá vạn năng trở . "Nếu con thể chiến thắng bằng chính đam mê của , thì con xứng đáng để đòi hỏi sự tự do."
Bà Thẩm chồng, con trai. Bà thấy sự bướng bỉnh giống hệt ông Hứa thời trẻ trong mắt Hứa Ngụy. Cuối cùng, bà thở dài, đặt bàn tay lên vai chồng. "Ông ... hãy để nó thử một . Dù thì việc chuẩn hồ sơ du học cũng cần thêm thời gian để thiện các thủ tục sức khỏe đặc biệt."
Ông Hứa im lặng hồi lâu, ông dậy, chỉnh cổ áo vest. "Được. Một lời định. Nếu con thất bại, hãy nhớ lấy lời hứa hôm nay. Đừng để dùng đến biện pháp mạnh hơn."