Thật nực , các cô gái khác ngốc nghếch, cảnh nhà một cái là ngay đang nhảy hố lửa, ai tự tìm khổ , đến trần gian để chịu tội.
Đặc biệt là khi Diêu Lệ liệt, đừng đến việc viện dưỡng lão trở về nhà , ngay cả việc để Lâm Phong thuê bảo mẫu, bà cũng đồng ý, còn hy vọng Lâm Phong và Lâm Tuyết sẽ đích chăm sóc .
Sau khi ly hôn với , Lâm Phong Diêu Lệ hành hạ đến mức khổ sở, cuối cùng vẫn thuê bảo mẫu.
bảo mẫu chỉ đến nửa tháng Diêu Lệ c.h.ử.i cho đến bỏ việc.
Người bảo mẫu đó tình cờ quen , còn kể lể với đủ chuyện về Diêu Lệ.
Bà Diêu Lệ suốt ngày c.h.ử.i bới ở nhà, ngay cả khi bình dầu đổ xuống đất cũng thể lấy cớ mà mắng c.h.ử.i bảo mẫu.
Cuối cùng, bảo mẫu chịu nổi nữa, đành xin nghỉ việc.
Bà bảo mẫu nhận xét: “Con gái bà ly hôn với con trai bà là đúng đắn. Ai mà gặp cái bà già ngu thì thể nào cũng hành hạ đến phát điên.”
Kết thúc
14
[Lâm Phong]
Mười năm .
Đây là thứ hai mươi bảy xem mắt.
Cô gái mặt, khi về cảnh của , đặt thực đơn xuống.
Cô tức giận và : "Không nên đến trung tâm giúp việc mà tìm bảo mẫu ? Anh xem mắt gì? Lãng phí thời gian của ! Đồ điên!"
Nói xong, cô bỏ ngay.
Vừa , gọi điện mắng mai mối: "Chị , gì mà chị giới thiệu cho một gã đàn ông như thế để trả thù ? Nếu chị sống yên thì cứ thẳng, chúng cắt đứt quan hệ luôn cho nhanh!"
: "……"
Kết quả đoán , dù thì hơn hai mươi cũng từ chối khác gì.
Trong ba , tình hình còn tệ hơn nhiều.
Bởi vì trong ba đó, giấu nhẹm chuyện của .
Khi các cô gái phát hiện sự thật khi hẹn hò một thời gian, họ càng giận dữ hơn.
Có một cô thậm chí còn tát hai cái, c.h.ử.i thẳng mặt: "Anh là đồ lừa dối hôn nhân!"
Sau ba như , quyết định thẳng thắn kể hết cảnh của khi xem mắt, tránh việc đổ công sức mà nhận về đau khổ.
Kết quả là, đến giờ vẫn tìm ai.
Về nhà, hỏi buổi xem mắt thế nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hai-bo-mat-cua-me-chong/chuong-10.html.]
thẳng thắn đáp: "Người ghét bà, cái đồ chịu c.h.ế.t."
Mẹ : "……"
Giống như suốt mười năm qua, bà bắt đầu lóc, than thở, đòi c.h.ế.t đòi sống.
bà mà chút xúc động, chỉ thấy chán ghét.
Hôm nay mắng thẳng mặt, tâm trạng càng tệ hơn, nên buột miệng : "Mẹ đừng giả vờ nữa, nếu thực sự c.h.ế.t thì c.h.ế.t từ lâu ."
Mẹ : "……"
Đến tận bây giờ, thừa nhận rằng những gì Tống Nguyệt đây là đúng. Những ích kỷ như , nếu suy nghĩ vẩn vơ thì cũng chỉ là nghĩ xem thế nào để khiến khác khổ sở hơn.
Mười năm qua, mỗi khi công tác, luôn lo lắng rằng sẽ bỏ rơi bà. Chỉ cần về nhà trong một ngày, bà sẽ gọi điện liên tục, bảo rằng bà sắp c.h.ế.t và yêu cầu về ngay lập tức.
Vì thế, dù việc ở công ty hơn mười năm, chỉ thăng chức mà ngay cả những khách hàng tiềm năng cũng thuộc về .
Nếu ông chủ thấy là nhân viên lâu năm và cảnh gia đình đáng thương, lẽ sa thải.
Thu nhập của giảm sút, gần như gánh bộ chi phí thuê bảo mẫu và sinh hoạt của .
Vì thế, thể chi trả tiền trợ cấp nuôi dưỡng Tiểu Bảo.
Mẹ thì : "Nhà họ Tống chẳng nuôi nổi một đứa trẻ ? Dù con trả trợ cấp, Tiểu Bảo vẫn là con trai của con, nó vẫn mang họ Lâm. Sau , khi con già, nó vẫn chịu trách nhiệm chăm sóc con."
Tháng tiếp theo lời đó, Tống Nguyệt kiện tòa.
Tống Nguyệt thẳng thắn rằng cô cần tiền trợ cấp, cô chỉ bằng chứng cho thấy nuôi dưỡng Tiểu Bảo, để ngăn mặt dày đòi con trai chăm sóc tuổi già.
Sau khi trả trợ cấp, cô đổi họ cho Tiểu Bảo.
khi kể những chuyện cho , bà vẫn tin rằng Tiểu Bảo chịu trách nhiệm nuôi dưỡng , thậm chí còn hả hê : "Sau , bộ tài sản của nhà họ Tống sẽ là của Tiểu Bảo, mà Tiểu Bảo là con trai con, nên chúng cũng là của con."
: "……"
thể chuyện lý lẽ với bà, vì chọn cách đ.â.m vết thương của bà, hỏi: "Đừng về chuyện con nuôi Tiểu Bảo, hết lòng hết với chị gái con, nhưng bây giờ chị chăm sóc ?"
Mẹ : "……"
15
Chị gái khi cãi với năm thứ hai bà liệt bao giờ đến thăm nữa.
Nguyên nhân là cảm thấy chăm sóc con cái cho chị bao nhiêu năm, mà rể hiếm khi đến thăm bà, quá vô trách nhiệm.
Vì , bà ngày nào cũng gọi điện cho chị , bắt rể đến chăm sóc bà vài ngày.
Anh rể quả thật đến, nhưng cố tình hành hạ . Có bảo mẫu nhưng bà gọi, bắt rể mặc quần áo cho bà, lau cho bà, nửa đêm bà ngủ, bắt rể cũng ngủ.