HẬN GIÁ - 4
Cập nhật lúc: 2025-07-30 12:19:58
Lượt xem: 18,215
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta né tránh, cơn đau buốt lập tức dội đến,
mắt thoáng chốc chỉ còn một mảng m.á.u đỏ mờ mịt.
Phụ hình như cũng doạ sững.
Ông dịu giọng, chẳng mở miệng thế nào.
Đáp , chỉ là tiếng lạnh lẽo của :
“Con sai câu nào, khiến phụ nổi giận?”
“Ngươi! Ba năm nay ngươi rốt cuộc học gì mà dám nghịch lời!”
“Ba năm nay con ở bên mồ khô của A Nương, phụ từng đến xem, chẳng lẽ trong mộng cũng từng thấy bà ?”
Nói dứt lời, lưng bỏ , ngoái đầu.
Sau lưng, ông còn gọi , nhưng dừng .
“A Tỷ!”
Vân Lãng, trốn ở gần đó, vội lao tới, đôi mắt đỏ hoe.
Ta mỉm , kịp mở miệng, của kế mẫu dẫn tới vây quanh.
“Đại tiểu thư dám nghịch lệnh Hầu gia, , áp từ đường!”
Vân Lãng xông , nhưng kéo .
“Đi tìm Giang Trấn Bắc, với ngài – sắp c.h.ế.t .”
13
Một canh giờ , trong từ đường, thấy động tĩnh bên ngoài.
“Trấn Bắc Tướng quân mang binh vây Hầu phủ, ép Hầu gia giao vị hôn thê của ngài .”
Đám nha , tiểu tư đều ùa ngoài xem náo nhiệt.
Ta khẽ , ngẩng bài vị tổ tông.
Chậm rãi, dùng tay x.é to.ạc vết thương trán, ấn mạnh xuống.
Cho đến khi đau đớn khiến rã rời, gục hẳn xuống đất.
Khi Giang Trấn Bắc đến, chỉ thấy một nền đất đẫm m.á.u, thấm đỏ cả váy áo.
Phụ theo sát lưng .
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Trong đám đông, Cố Cảnh cũng ở đó.
“Tri Niệm!”
“Vân Tri Niệm!”
Cố Cảnh và Giang Trấn Bắc đồng thời lao đến bên .
Giang Trấn Bắc liếc Cố Cảnh một cái, bế lên.
Cánh tay Cố Cảnh cứng đờ giữa trung, siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m.
Ta Giang Trấn Bắc bế khỏi Hầu phủ.
Máu thấm đầy váy áo.
Chuyện Hầu phủ ngược đãi , cả kinh thành đều .
“Hầu gia vì đứa biểu điệt xa xôi của kế thất, mà tay với chính con ruột.”
“Các ngươi thấy , đại tiểu thư cả m.á.u, Trấn Bắc Tướng quân mà đến muộn, sợ rằng mạng cũng chẳng còn.”
“Công t.ử Hầu phủ lóc gõ cửa phủ Tướng quân, tỷ tỷ sắp c.h.ế.t , cầu ngài cứu , tận mắt chứng kiến, thôi mà lòng tan nát.”
“Thật tội nghiệp một đôi tỷ !”
“Người kế khó , nhưng thấy, kế thất là dồn con ruột của nguyên phối chỗ c.h.ế.t, để con leo lên.”
“Há chẳng ? Đại tiểu thư vốn đính hôn với Thái t.ử, nếu vì tang kỳ của mẫu trì hoãn, gì đến lượt Nhị tiểu thư?”
“…”
14
Trong phủ Tướng quân, tĩnh lặng một tiếng động, như một thế giới khác hẳn bên ngoài.
Từ ngày trở , Giang Trấn Bắc từng xuất hiện mặt .
Ngược , chính Lại quản gia trong phủ, chuyện gì ngoài chút động tĩnh đều đến kể cho .
Ông đang mặt Tướng quân việc.
Ta lợi dụng chuyện Giang Trấn Bắc, mà để tâm.
“Tướng quân đang ở thư phòng, cửa hành lang bên trái đến cuối là tới.”
Hôm nay, khi xong việc, Lại quản gia nhịn mà nhắc khẽ.
Ánh mắt chạm , ông , chắp tay thi lễ:
“Tướng quân từ nhỏ mồ côi cha , là lão nô trông khôn lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/han-gia/4.html.]
Thực ngài dễ chuyện, mềm lòng, đặc biệt là với nhà.”
Nói xong, ông rời .
Ta khẽ , tìm xuống phòng bếp, món đào hoa tô Giang Trấn Bắc ưa thích.
Hắn ngờ đến là , thoáng ngẩn một chút.
“Ta thích ăn mấy thứ .”
Giọng điệu ngượng ngập vang lên.
Tay khựng , định thu đĩa bánh.
“Những ngày qua còn đặc biệt học , nếu ngài thích ăn, …”
“Cái là nàng ?”
Lời dứt, ngắt ngang.
Ta gật đầu:
“Đã là xin , tất nhiên thành tâm.”
Trên gương mặt Giang Trấn Bắc hiện lên vẻ ngượng nghịu.
Làn da vốn đen, khi đỏ lên càng thêm sẫm.
“Nếu … thì để .”
— Thế là ?
Không khỏi thấy… đúng là dễ dỗ quá.
15
“Cảm ơn ngài.”
Ta câu thật nghiêm túc.
“Đợi ngày gả đây, nhất định sẽ giúp Tướng quân quản cho hậu viện.”
Mặt càng đỏ hơn, ngượng nghịu liếc một cái.
Giang Trấn Bắc vốn thể mặc kệ,
nhưng tay – thì nợ một ân tình.
“Đã sắp thành thê t.ử , chuyện gì… cũng nên báo một tiếng.”
Nói đến đây, giọng chợt mềm mấy phần.
Ánh mắt nóng rực, mang theo tia sáng khiến run sợ, ch.ói lòa mà thẳng thắn.
“Cũng để chút chuẩn trong lòng.”
Sau mới từ miệng Lại tổng quản – hôm đó, Giang Trấn Bắc sợ hãi ít.
“Lão nô hầu bên Tướng quân bao nhiêu năm, từng thấy ngài hoảng hốt đến thế.
Phu nhân trong lòng Tướng quân vị trí … cần cũng rõ.”
16
Để phá tan những lời đồn bên ngoài, phụ đích cầu xin Thái t.ử, chuyện để Vân Lãng Thái học sách.
Cố Cảnh ngay lập tức tìm đến .
“Ba năm gặp, Tri Niệm cũng bắt đầu dùng thủ đoạn .”
Lời mơ hồ, tựa như chẳng còn nhận nữa.
Ta cúi đầu mỉm nhạt:
“Ngày còn A Nương giúp đỡ, nhà ngoại che chở.
Giờ khác xưa, chẳng chính điện hạ cũng hủy bỏ hôn ước của chúng ?”
Nếu A Nương còn sống, nếu nhà ngoại còn, ai dám ức h.i.ế.p như thế.
Kế thất , e cũng chẳng dám bước chân Hầu phủ.
Sắc mặt Cố Cảnh chấn động, giọng trầm xuống:
“Ta cũng là bất đắc dĩ, nhưng buông nàng.
Tri Niệm, chúng thanh mai trúc mã, vốn tình cảm.
Đến cả Giang Trấn Bắc – kẻ thô lỗ – nàng còn chấp nhận, chấp nhận ?”
Ta lạnh lùng :
“Ta chỉ chính thê, .”
“Nàng!”
Hắn giận đến đỏ mặt, hất tay áo :
“Biên quan bất , bất cứ lúc nào Giang Trấn Bắc cũng thể chiến trường, nàng định thủ tiết một nơi kinh thành ?”
“Đường đường là Thái t.ử điện hạ, mà những lời như thế với tướng sĩ nơi biên ải ư?”