HẬN GIÁ - 6

Cập nhật lúc: 2025-07-30 12:20:36
Lượt xem: 17,118

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta thản nhiên, vẻ mặt điềm tĩnh, khiến nổi giận.

 

“Vân Tri Niệm, chỉ cần nàng chịu mềm một chút, sẽ cho nàng tất cả.”

 

Ta khẽ lắc đầu, bất ngờ sải bước tới gần.

 

Chiếc trường sam trong tay giật .

 

Ánh mắt Cố Cảnh thoáng lộ vẻ vui mừng:

 

“Là may cho ?”

 

Ta khẽ nhíu mày, ngờ vô tri đến thế.

 

Chưa kịp mở miệng, mặc áo .

 

“Dài .”

 

Ta nhạt giọng đáp:

 

“Tất nhiên là dài, đây vốn đo của ngài.”

 

“Vậy của ai? Giang Trấn Bắc?”

 

Cố Cảnh dám tin, gắt gao chằm chằm .

 

Nhận cái gật đầu xác nhận, như sụp đổ.

 

“Vân Tri Niệm, cô thấy ngươi thật !”

 

Cố Cảnh ném mạnh áo xuống, đầu mà bỏ .

 

A Đệ từ Thái học về, khéo bắt gặp rời khỏi, mặt đầy ngạc nhiên.

 

ánh mắt lập tức dừng vết thương nơi trán nó.

 

“Chuyện gì đây?”

 

“Đánh .”

 

Rồi vội vàng bổ sung:

 

“Đệ thua.”

 

Thấy sắc mặt vẫn chẳng hơn, A Đệ nắm lấy tay áo , lắc lắc:

 

“Đệ thật sự thiệt, tỷ phu , nếu ức h.i.ế.p thì cứ đ.á.n.h thôi.”

 

“Tỷ phu?”

 

Vân Lãng sững , vội :

 

“Trấn Bắc Tướng quân – vị hôn phu của tỷ đó.

 

Từ xảy chuyện, ngày nào ngài cũng dạy một canh giờ, bảo bảo vệ A Tỷ.

 

Ngài còn , trong kinh chỉ cần hoàng quốc thích, đều thể đ.á.n.h.

 

Còn nếu hoàng quốc thích sai, nắm lẽ – cũng thể đ.á.n.h.”

 

21

 

“A Tỷ, tỷ phu hình như .”

 

Vân Lãng tiếc lời khen ngợi Giang Trấn Bắc.

 

Ta giữ nét mặt nghiêm:

 

cũng tùy tiện ức h.i.ế.p khác.”

 

Nó vội xua tay:

 

“Sao thế ? Người khác bắt nạt , tuyệt đối chủ động bắt nạt ai.”

 

Nói xong, nó ríu rít sáp đến đòi đào hoa tô.

 

“Sao tự dưng ăn món ?”

 

“Là tỷ phu ăn, mai mang cho ngài .”

 

“Là ngài gọi đến ?”

 

“Không , tự thôi.

 

Lần đĩa bánh A Tỷ vẫn còn đó, ai dọn .

 

Đệ hỏi Lại tổng quản, ông đồ A Tỷ mang đến, Tướng quân cho ai dẹp.”

 

“…”

 

Gặp ánh mắt chọc ghẹo của Vân Lãng, vội đẩy nó ngoài.

 

chui thẳng xuống phòng bếp.

 

Đào hoa tô và y phục gửi đến phủ Tướng quân.

 

Tối đó, Vân Lãng mang về một cây trâm cài tóc và một chiếc vòng tay.

 

 【Vòng tay là đồ gia truyền cho con dâu, mong nàng giữ gìn cẩn thận.】

 

Trên một tờ tuyên chỉ thật lớn, chỉ vỏn vẹn một câu, chi chít chữ kín hết cả giấy.

 

Ta thậm chí cảm nhận cả nỗi lúng túng của .

 

Người đời đều Trấn Bắc Tướng quân chỉ đ.á.n.h trận, bụng rỗng chữ nghĩa.

 

Xem , lời đồn cũng chẳng căn cứ.

 

***

 

“A Tỷ, !”

 

Vân Lãng ngoài bao lâu, vội vàng chạy về.

 

“Tỷ phu biên quan đ.á.n.h trận .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/han-gia/6.html.]

 

22

 

“Gì cơ?”

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Tờ tuyên chỉ tuột khỏi ngón tay , rơi xuống đất, dám tin mà .

 

“Vừa , địch quốc xâm phạm, triều đình hạ chỉ lệnh cho tỷ phu lập tức xuất quân.”

 

Lời Vân Lãng dứt, bên ngoài vang lên một trận ồn ào.

 

Giang Trấn Bắc tự đến.

 

mặc rõ ràng là…

 

“Chàng!”

 

Ta chỉ kịp thốt một chữ, ngay mắt.

 

“Ta trận.”

 

Ta gật đầu, tim đập dồn dập khống chế .

 

Hôn sự định, nếu một nữa huỷ, về còn lấy gì vững ở kinh thành?

 

Còn Vân Lãng – lấy gì để che chở cho nó?

 

“Ta nghĩ kỹ, chiến trường sinh t.ử khó lường, thể lỡ nàng.

 

Cho nên, nếu nàng …”

 

“Đừng hủy hôn!”

 

Hắn còn hết, ngắt lời.

 

Giang Trấn Bắc sững sờ, vẻ mặt kinh ngạc.

 

Ta chẳng còn để tâm, chỉ nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay .

 

“Bao giờ xuất quân?”

 

“Nửa canh giờ nữa.”

 

Sao… gấp đến thế?

 

Mắt đỏ hoe, lòng luống cuống.

 

phép rối, thật tỉnh táo.

 

“Có thể thể khi , chúng bái đường ?”

 

23

 

Ta dám chờ đợi.

 

Càng chịu nổi thêm một biến cố nào nữa.

 

Ba năm , rõ ràng sắp gả cho Cố Cảnh, Thái t.ử phi.

 

Ngày thành chọn xong.

 

A Nương đột ngột qua đời.

 

Ngay đó, kế mẫu bước chân cửa, mở miệng bảo thủ tang ba năm.

 

Ta thẳng thừng cự tuyệt, chỉ vì A Nương khi mất dặn cần thủ tang.

 

Thế mà về , Cố Cảnh đỏ mắt tìm đến :

 

“Tri Niệm, nàng hãy thủ tang ba năm ?

 

Thế gian coi trọng chữ hiếu, nàng là Thái t.ử phi, càng gương.”

 

Cố Cảnh , chẳng thể .

 

Ba năm , khi trở – Thái t.ử phi biến thành trắc phi.

 

Ta đồng ý.

 

Hôm , trắc phi đổi thành Vân Tri Vận.

 

Còn , trở thành nữ nhi ruồng bỏ, chẳng ai cần.

 

Ta và Cố Cảnh đính hôn khi mười ba tuổi, mười lăm tuổi kịp chờ hôn lễ, mười tám tuổi nhận lấy thư từ hôn.

 

Hiện giờ, dám chờ thêm nữa.

 

“Nàng suy nghĩ kỹ ?”

 

Giọng Giang Trấn Bắc kéo về thực tại.

 

Hắn căng cứng nét mặt, vô cùng nghiêm túc:

 

“Nếu nàng sợ ở kinh thành ức h.i.ế.p, thể nhận nàng nghĩa .

 

Không ở Hầu phủ, nàng thể dọn đến Tướng quân phủ, vẫn trở ngại việc giúp quản gia.

 

Tri Niệm, sợ… lỡ nàng.”

 

24

 

“Chàng cưới ?”

 

Giang Trấn Bắc sững , chậm rãi lắc đầu.

 

“Vậy thì . Lãng nhi, giúp tỷ tỷ mua ít hồng trù về.”

 

Vân Lãng một tiếng, chạy ngay.

 

Lại quản gia phía Giang Trấn Bắc càng thêm kích động, vội vàng sai chuẩn .

 

Thấy kiên quyết đến thế, Giang Trấn Bắc dường như cũng lay động.

 

Hắn đích cung, xin thêm thời gian một ngày.

 

 

Loading...