Hạng đàn bà đó cũng đòi lên ngôi? Trọng sinh rồi, tôi cho cô ta hết đường ngoi lên - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-03-15 21:36:12
Lượt xem: 173
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng hôm , nắng ch.ói chang.
dậy sớm, trang điểm một cách kỹ lưỡng, bộ đồ công sở gọn gàng.
Bước khỏi phòng thì gặp Triệu Tuấn Kiệt bước từ thang máy. Anh xách đồ ăn sáng trong tay, thấy thì lập tức xịu mặt xuống: "Sao em vẫn còn ở đây? Không bảo xong việc là ?"
vuốt cổ tay áo: "Việc xong, ."
Triệu Tuấn Kiệt sốt ruột phẩy tay: "Mau , đừng ở đây thấy chướng mắt. Lát nữa sếp Vương họp với , Tiểu Dĩnh còn báo cáo, em đừng đến quấy rối."
đáp: "Yên tâm, em quấy rối , em đến học tập thôi."
Nói , lách qua và về phía nhà hàng. Triệu Tuấn Kiệt định kéo nhưng tay đang xách đồ nên kéo .
Trong nhà hàng, các đồng nghiệp của bộ phận Kinh doanh đều mặt.
Trần Tiểu Dĩnh cạnh Vương Đức Phát, cô mặc bộ vest công sở màu trắng, trông vẻ tri thức, thanh lịch. Cô đang cúi đầu gì đó với Vương Đức Phát, hai gần, vai gần như chạm .
Thấy , Trần Tiểu Dĩnh nhướng mày, cố tình cao giọng: "Trời ơi, chị dâu cũng đến ăn sáng ? Anh Tuấn Kiệt mua cho chị ? Lúc nãy còn cố tình ngoài mua bánh bao súp mà em cũng thích ăn ."
Các đồng nghiệp xung quanh đều với ánh mắt cực kỳ chế giễu.
Lúc , Triệu Tuấn Kiệt cũng bước , đặt bữa sáng trong tay xuống mặt Trần Tiểu Dĩnh: "Ăn nóng ."
Anh dịu dàng hết mực với Trần Tiểu Dĩnh, nhưng khi sang thì vẻ mặt cực kỳ lạnh nhạt: "Em tự lấy đồ ăn , bên hết chỗ ."
Bàn rộng, cố ý đấy.
những tức giận mà còn , đến bàn trống bên cạnh xuống và lấy một cốc sữa đậu nành: "Không , thích yên tĩnh. Có mấy bàn chật chội quá, mùi vị nồng nặc, sợ khó tiêu."
Vẻ mặt Trần Tiểu Dĩnh đổi, định nổi khùng thì Vương Đức Phát giữ tay .
Vương Đức Phát ho khan một tiếng, bày cái vẻ lãnh đạo: "Thôi , ăn . Ăn xong thì lên phòng họp, Tiểu Dĩnh sẽ trình bày phương án cho dự án lớn đó."
Trần Tiểu Dĩnh lập tức đổi vẻ mặt, bật chế độ vẻ mặt ngoan ngoãn: "Vâng thưa sếp Vương, em chuẩn xong hết ạ."
uống sữa đậu nành và họ như hai con heo chờ thịt.
Sau bữa sáng, di chuyển lên phòng họp.
cũng theo và ở góc cuối cùng.
Triệu Tuấn Kiệt đến, định đuổi : "Đây là cuộc họp nội bộ công ty, em ."
đáp: " là nhà, một tí thì ? Lỡ hiểu thì ?"
Nói , lấy điện thoại , mở phần mềm phát trực tiếp, tuy bắt đầu phát sóng nhưng camera hướng về phía bàn chủ tọa.
Triệu Tuấn Kiệt thấy đuổi , đành trừng mắt một cái về hàng ghế đầu và xuống.
Cuộc họp bắt đầu. Trần Tiểu Dĩnh bước lên bục, mở PPT. Cô cực kỳ tự tin, năng lưu loát. Phải cô đúng là chút năng lực trong công việc, hoặc đúng hơn, cô cách đóng gói bản .
Vương Đức Phát ở liên tục gật đầu nhưng đôi mắt thì cứ dán đùi Trần Tiểu Dĩnh.
Triệu Tuấn Kiệt thì mê mẩn Trần Tiểu Dĩnh như một tín đồ trung thành.
Ngay lúc Trần Tiểu Dĩnh đang đến phần cao trào, lúc cô sẽ "cúc cung tận tụy" vì công ty thì cửa phòng họp ai đó đạp tung .
"Rầm!" Một tiếng động lớn khiến tất cả đều giật .
Đứng ở cửa là một phụ nữ trung niên hình vạm vỡ mặc áo lông chồn, đó chính là chị Vương - Vương Quế Lan, lưng chị là chị Mạnh với vẻ mặt nghiêm nghị.
Tách trong tay Vương Đức Phát rơi xuống đất.
"V... Vợ? Sao em đến đây?"
Vương Quế Lan chẳng thèm để ý đến Vương Đức Phát, sải bước phòng họp.
Trần Tiểu Dĩnh - đang bục - sững sờ. Rõ ràng là cô quen Vương Quế Lan, trong chốc lát, mặt mày cô trắng bệch, cây b.út điều khiển trong tay cũng cầm chắc.
"Vương... Vương phu nhân..." Cô lắp bắp kêu lên một tiếng.
Vương Quế Lan bước xuống bục, ngước lên Trần Tiểu Dĩnh, khóe miệng nhếch lên thành một nụ lạnh lùng: "Nói đấy, “cúc cung tận tụy”? Ý cô là tận tụy giường đúng ?"
Các đồng nghiệp , tiếng xì xào bàn tán lập tức nổ .
Triệu Tuấn Kiệt phắt dậy, nóng lòng bảo vệ chủ: "Vương phu nhân, bà ý gì ? Đây là cuộc họp công ty, xin bà hãy tôn trọng nhân viên chúng !"
Lúc , vẫn đại nạn đến. Triệu Tuấn Kiệt tưởng rằng đây chỉ là cơn ghen tuông, giận dỗi thường ngày của Vương Quế Lan, thể hiện khí khái nam nhi mặt Trần Tiểu Dĩnh.
Vương Quế Lan đầu Triệu Tuấn Kiệt như thằng ngốc: "Tôn trọng? Mày cũng xứng tôn trọng ? Đầu sắp thành đầu của quái vật nhiều sừng mà còn ở đây bênh vực cho nó."
Mặt Triệu Tuấn Kiệt đỏ bừng lên.
"Em bậy bạ gì đó! Anh và Tiểu Dĩnh trong sạch!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hang-dan-ba-do-cung-doi-len-ngoi-trong-sinh-roi-toi-cho-co-ta-het-duong-ngoi-len/chuong-4.html.]
"Trong sạch?" Vương Quế Lan rút một xấp ảnh từ trong túi, thẳng tay ném nó mặt Triệu Tuấn Kiệt.
Những tấm ảnh bay tung tóe, rơi vãi khắp sàn nhà.
Triệu Tuấn Kiệt vô thức cúi đầu xuống.
Đó là ảnh chụp màn hình từ camera giám sát ở hành lang khách sạn.
Dù ảnh mờ nhưng vẫn thể thấy rõ Vương Đức Phát phòng 808, và cảnh Trần Tiểu Dĩnh tiễn ông cửa trong bộ dạng quần áo xộc xệch.
Còn vài tấm khác chụp cảnh Trần Tiểu Dĩnh và Vương Đức Phát đang hôn nồng nhiệt trong xe.
Triệu Tuấn Kiệt sững sờ, cứng đờ như tượng đá.
Anh run rẩy nhặt một tấm ảnh lên, bàn tay ngừng run cầm cập.
"Chuyện ... Chuyện từ bao giờ?" Anh ngước lên Trần Tiểu Dĩnh, ánh mắt cực kỳ khó tin và suy sụp.
Trần Tiểu Dĩnh hoảng loạn, vội vàng chạy xuống bục, níu c.h.ặ.t lấy tay Triệu Tuấn Kiệt: "Sếp, đừng tin bà ! Mấy tấm ảnh là photoshop thôi! Là ảnh ghép đấy! Bà ghen tị với em nên mới hại em!" Cô rưng rưng nước mắt, về phía Vương Đức Phát với ánh mắt cầu cứu.
Lúc , Vương Đức Phát thu , trốn tịt gầm bàn, hận một nỗi thể cái lỗ nào để chui xuống.
Vương Quế Lan lạnh lùng phát một tiếng “hừ” sang chị Mạnh.
Chị Mạnh bước lên phía , tay chị cầm một cái loa phóng thanh. Sau đó, chị Mạnh nhấn nút phát.
Đoạn ghi âm quen thuộc bắt đầu vang vọng khắp phòng họp.
"Sếp Vương, ngài nhẹ tay chút... Cái tên ngốc đó..."
"Cái thằng ngu đó em dắt mũi như bò..."
Giọng rõ mồn một, ngữ điệu lẳng lơ, cực kỳ dâm đãng, mỗi một câu phát từ đoạn ghi âm vang lên giống như một cái tát nảy lửa mặt Triệu Tuấn Kiệt.
Cả khán phòng im phăng phắc, chỉ còn tiếng thở dốc trong đoạn ghi âm vang lên một cách cực kỳ trơ trẽn.
Trần Tiểu Dĩnh suy sụp, ngã quỵ xuống đất.
Triệu Tuấn Kiệt - như rút mất linh hồn - ngây , đôi môi run rẩy nhưng thốt nên lời.
bình thản quan sát màn kịch ở góc phòng, lòng gợn lên chút sóng nào.
Mới thế mà chịu nổi ?