Hạng đàn bà đó cũng đòi lên ngôi? Trọng sinh rồi, tôi cho cô ta hết đường ngoi lên - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-15 21:36:14
Lượt xem: 126

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vẻ mặt của Triệu Tuấn Kiệt lúc quả thực là vô cùng đặc sắc: sợ hãi, chán ghét và tuyệt vọng.

 

hài lòng đóng cửa .

 

Thủ tục ly hôn diễn thuận lợi.

 

trở trạng thái độc , thăng chức, tăng lương, cuộc sống dần quỹ đạo.

 

Còn cơn ác mộng của Triệu Tuấn Kiệt mới chỉ bắt đầu.

 

như dự đoán - Trần Tiểu Dĩnh lâm đường cùng, cô tìm đến Triệu Tuấn Kiệt.

 

vác cái bụng bầu, lỳ lợm ở lì trong căn phòng thuê của Triệu Tuấn Kiệt và chịu , nhất quyết khẳng định đứa bé là của .

 

Giờ đây, Triệu Tuấn Kiệt bại danh liệt, trắng tay, còn nuôi một bà bầu nên cuộc sống khổ hết chỗ .

 

Ngày nào hai bọn họ cũng cãi vã, đ.á.n.h lộn.

 

Một ngày nọ, tình cờ bắt gặp bọn họ phố.

 

Trần Tiểu Dĩnh mặc đồ rẻ tiền mua ở vỉa hè, tóc tai bù xù, mặt còn vết thương, còn tí sang chảnh nào của .

 

Triệu Tuấn Kiệt thì gầy rộc , trông hình , ánh mắt đờ đẫn, vô hồn.

 

Bọn họ đang lôi kéo, xô xát ngay bên lề đường.

 

"Cô cút ngay cho ! Đứa con hoang của !" Triệu Tuấn Kiệt mắng mạnh tay đẩy Trần Tiểu Dĩnh.

 

"Nó đúng là của ! Triệu Tuấn Kiệt, đồ lương tâm, vì mất cả việc, chịu trách nhiệm!" Trần Tiểu Dĩnh túm c.h.ặ.t lấy áo buông.

 

Xung quanh, những hiếu kỳ hóng chuyện vây kín.

 

ngoài đám đông quan sát một cách lạnh lùng.

 

Đây chính là cái gọi là "tình bạn cách mạng" của bọn họ ? Trong vũng bùn của hiện thực, tất cả biến thành những con ch.ó điên tự c.ắ.n xé lẫn .

 

Đột nhiên, Trần Tiểu Dĩnh thấy .

 

- giống như vớ cọc cứu mạng - lao tới, định chộp lấy .

 

"Chị! Chị ơi giúp em với! Sếp chịu nhận con! Chị là nhiều tiền nhất, chị cho em mượn ít tiền để phá t.h.a.i ?"

 

nghiêng né tránh, cô vồ hụt ngã nhào xuống đất.

 

"Trần Tiểu Dĩnh, chẳng lúc , khi cô ban ngày trâu ngựa, ban đêm để cưỡi, cô đắc ý lắm ? Bây giờ đang diễn trò gì đây?" xuống cô từ cao, khinh bỉ: "Đường do cô tự chọn, quỳ cũng cho hết."

 

Triệu Tuấn Kiệt cũng thấy , hổ, cúi gằm mặt, dám đối diện với ánh của .

 

thèm đếm xỉa đến bọn họ nữa, bước đám đông.

 

Từ phía , tiếng lóc t.h.ả.m thiết của Trần Tiểu Dĩnh và tiếng c.h.ử.i rủa của Triệu Tuấn Kiệt vọng đến.

 

Âm thanh đó cứ xa dần, xa dần cho đến khi biến mất hẳn.

 

Mấy tháng , chịu nổi sự đeo bám của Trần Tiểu Dĩnh nên trong một tranh cãi, Triệu Tuấn Kiệt lỡ tay đẩy cô một cái thật mạnh.

 

Kết quả: Trần Tiểu Dĩnh sảy thai, băng huyết nặng, suýt mất mạng, đứa bé mất , t.ử cung của cô cũng cắt bỏ. Cô vĩnh viễn mất tư cách .

 

Còn Triệu Tuấn Kiệt thì vì tội cố ý gây thương tích, tuyên án tù.

 

Khi tin , đang tận hưởng kỳ nghỉ ở bờ biển.

 

Gió biển thổi nhẹ lên mặt, ánh nắng ấm áp và rạng rỡ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hang-dan-ba-do-cung-doi-len-ngoi-trong-sinh-roi-toi-cho-co-ta-het-duong-ngoi-len/chuong-6.html.]

 

Chị Mạnh gửi tin nhắn Wechat cho .

 

"Cuối cùng hai kẻ tai họa đó cũng gặp báo ứng . San San, em dạo thế nào?"

 

chụp một bức ảnh biển cả mênh m.ô.n.g gửi .

 

"Hướng về phía biển, xuân ấm hoa nở."

 

Cuối cùng cũng báo mối thù từ kiếp .

 

Cuối cùng thì loại ngựa công cộng từng đẩy xuống vực thẳm cũng tự đưa địa ngục.

 

Cuối cùng thì gã đàn ông tồi tệ từng bạo lực lạnh với cũng trải qua phần đời còn song sắt.

 

Còn thực sự tái sinh.

 

nhấp một ngụm nước dừa, phóng tầm mắt đường chân trời xa tắp.

 

Cuộc đời còn dài, từ nay về , chỉ sống cho chính , phụ tùng của bất cứ ai, cũng cam chịu nhẫn nhịn bất kỳ kẻ nào nữa. Kẻ nào còn dám chọc giận , sẽ cho kẻ đó tại hoa đỏ đến thế.

 

Hai năm .

 

thành lập công ty phân phối của riêng , công việc kinh doanh vô cùng thuận lợi.

 

Vợ của sếp Vương trở thành đối tác của , chúng thường xuyên uống trò chuyện với .

 

Một ngày nọ, thấy một bóng dáng quen thuộc ở lầu công ty.

 

Trần Tiểu Dĩnh - trông còn già hơn cả - đang mặc đồng phục lao công, quét rác phố.

 

Một chân của cô hình như vấn đề, dáng của cô cũng khập khiễng.

 

Thấy bước xuống từ chiếc xe sang trọng, cô sững sờ, bàn tay cầm chổi khựng giữa trung.

 

tháo kính râm, liếc một cái một cách thờ ơ.

 

hoảng loạn cúi đầu, cố gắng dùng chiếc mũ che khuất mặt, bỏ chạy.

 

vì chân cẳng sức, cô tự vấp ngã.

 

Thùng rác đổ, rác rưởi văng đầy lên .

 

vật lộn một cách nhếch nhác giữa đống rác, tỏa mùi chua loét hôi hám.

 

Giờ đây, đàn bà từng tự xưng là "ngựa " bàn rượu năm nào sống như một đống rác rưởi thật.

 

nhạo, cũng chẳng hề thấy cảm thương, chỉ bình thản bước qua cạnh cô .

 

"Chào sếp Hà!"

 

"Chào ." mỉm , đáp .

 

Cửa thang máy từ từ khép , chặn sự ồn ào và những chuyện quá khứ ở bên ngoài.

 

Thang máy lên, những con ngừng nhảy vọt: 10, 20, 30… cho đến tầng cao nhất.

 

bước khỏi thang máy, cửa sổ sát đất, xuống cảnh thành phố.

 

Ánh nắng phủ lên , như dát lên một lớp hào quang rực rỡ.

 

Đây mới chính là cuộc sống mà mong : sạch sẽ, minh bạch và đường đường chính chính.

 

Còn về những thứ bẩn thỉu thì cứ để chúng thối rữa trong vũng bùn .

Loading...