Hạnh Phúc Đó Anh Không Có - Phần 3

Cập nhật lúc: 2026-03-22 19:40:18
Lượt xem: 171

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

9.

Một cuối tuần tháng Năm, Giang Dữ Bạch mời bạn đến nhà ăn cơm.

“Một bạn cũ.” Anh : “Em quen .”

gật đầu, .

Sáng hôm đó dậy sớm, chợ mua thức ăn, về nhà bận rộn trong bếp suốt cả buổi. trong phòng khách, buộc tạp dề, thái rau, xào nấu, bày biện.

Anh ít khi nấu ăn.

“Không nấu là vì nấu ngon.”

“Anh sợ em chê.”

lúc , trong bếp, mồ hôi đầy trán, tay đảo chảo thuần thục, hương thơm từng đợt lan .

Rõ ràng… từng luyện nhiều .

“Giang Bạch Ngọc.” ở cửa bếp: “Bạn thích ăn gì?”

Động tác của khựng .

“Hả?”

“Người bạn cũ của .” : “Em thấy món Tứ Xuyên… là con gái Tứ Xuyên ?”

Anh , trong mắt hiện lên cảm xúc khó gọi tên .

“Niệm Niệm…”

Chuông cửa vang lên.

Anh mở cửa.

ở cửa bếp, cánh cửa mở .

Nhìn cô gái bước . Cô mặc váy hoa nhỏ, tóc xõa, lên đôi mắt cong cong.

Đẹp hơn trong ảnh.

“Xin chào.” Cô , đưa tay : “ là Lâm Lộ.”

nắm tay cô.

“Khương Niệm Niệm.”

, lướt qua , bước phòng khách.

Giang Dữ Bạch phía , xách vali cho cô.

“Ở mấy ngày?” hỏi.

đầu, vẫn nụ .

“Xem tình hình .” Cô : “Không vội .”

Giang Dữ Bạch gì.

10.

 

Bữa cơm đó, ăn ít.

Hai họ chuyện. Nhắc về bạn học cũ, chuyện đại học, những quen chung.

Giang Dữ Bạch hiếm khi nhiều như , cả thả lỏng, khóe mắt mang theo ý .

Lâm Lộ đối diện , chống cằm , thỉnh thoảng chen vài câu.

“Anh còn nhớ ?” Cô : “Có sốt, em nửa đêm chạy mua t.h.u.ố.c cho . Khi đó mấy tiệm t.h.u.ố.c ngoài trường đều đóng cửa, em mấy con phố mới tìm tiệm 24 giờ.”

Giang Dữ Bạch cúi đầu .

“Nhớ.”

“Sau đó còn , đợi em bệnh, cũng sẽ mua t.h.u.ố.c cho em.”

đặt đũa xuống.

“Em ăn xong .” 

“Tụi cứ chuyện tiếp .”

“Niệm Niệm.” Anh gọi .

đầu, phòng ngủ, đóng cửa .

Qua cánh cửa, giọng họ loáng thoáng truyền đến.

“Cô giận ?” Lâm Lộ hỏi.

“Không.”

“Hay là em …”

“Không cần.” Anh : “Cô kiểu đó.”

cửa, nên nên .

Không kiểu đó? Là kiểu nào?

Không ghen? Không loạn? Không gây phiền phức?

Hóa trong mắt như .

11.

 

mười ngày.

 

Mười ngày đó, ban ngày cô ngoài, tối về. Có lúc cùng Giang Dữ Bạch, lúc một .

Anh , cũng hỏi.

Cuối tuần, cô Trường Thành.

Giang Dữ Bạch , sáng hôm lái xe đưa cô .

“Em ?” Anh hỏi.

lắc đầu, việc. Sau khi họ rời , trong phòng khách, căn nhà trống rỗng.

Điện thoại của đặt bàn.

Anh quên mang theo.

mở khóa.

WeChat ghim đầu vẫn là cô .

Tin nhắn cuối cùng: [Em .]

Anh trả lời: [Vậy em bỏ rơi ?]

Mắt nóng lên, đặt điện thoại xuống. Đi phòng, bắt đầu thu dọn đồ.

Ba năm…

Những thứ tặng , chiếc nhẫn, túi xách, trang sức… đều mang theo.

Anh trở về, ở cửa, sắc mặt đổi.

“Niệm Niệm…”

“Anh về .”

“Tốt quá.”

“Em định ?”

“Chuyển .”

Anh nắm tay : “Đừng .”

: “Giang Dữ Bạch, yêu em ?”

“Yêu.”

“Vậy nếu bây giờ Lâm Lộ chọn ai?”

Anh trả lời.

: “Em .”

“Chiếc nhẫn là đo của cô . Cái túi là kiểu cô thích. Món ăn là cô thích. Mỗi công tác là gặp cô . Người ghim đầu… cũng là cô .”

 

“Đủ !”

 

“Em trách . em nữa.”

“Không chờ nữa.”

“Không giả vờ nữa.”

“Ba năm… đủ .”

rời .

Trong thang máy… Nước mắt rơi xuống.

12.

chuyển đến một khu tập thể cũ gần công ty, thuê một căn phòng đơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hanh-phuc-do-anh-khong-co/phan-3.html.]

Căn phòng nhỏ, chỉ một chiếc giường, một cái tủ, bếp, nhà vệ sinh ở cuối hành lang.

Giống hệt bốn năm , khi đặt chân đến Kinh thị. Chỉ khác là… Bây giờ tiền tiết kiệm, kinh nghiệm việc, ba năm trong bản sơ yếu lý lịch.

Và… một mệt mỏi.

Đồng nghiệp hỏi đột nhiên chuyển nhà, chia tay bạn trai . Họ thở dài tiếc nuối, điều kiện của Giang Dữ Bạch như , thật đáng tiếc.

gật đầu: “Ừ, đáng tiếc thật.”

Rồi tiếp tục việc.

Cuối tháng, công ty tổ chức team building.

Sếp ngoại ô, ở hai đêm, tất cả đều tham gia.

: “Được.”

Hôm đó, ở hàng cuối xe bus, đeo tai , ngoài cửa sổ.

Xe chạy hai tiếng, giữa đường đưa nước cho .

ngẩng lên… là một trai.

“Uống chút nước .”

thấy chị nãy giờ động đậy.”

nhận lấy, cảm ơn.

Anh xuống bên cạnh .

“Người mới ?” hỏi.

“Vào ba tháng .” Anh : “Chỉ là cơ hội quen với chị.”

là Chu Mục.”

“Khương Niệm Niệm.”

Anh , lộ hai chiếc răng khểnh.

.”

Tối hôm đó, ở nhà dân, uống rượu chuyện.

ở một góc, nhiều.

Chu Mục bên cạnh , cũng nhiều, chỉ thỉnh thoảng rót nước cho , hỏi ăn trái cây .

Ngày kết thúc, thêm WeChat của .

Trên xe về thành phố, nhắn: [Chị vẻ vui.]

gửi một icon gượng.

[Vậy mời chị ăn cơm, để chị vui hơn nhé?]

màn hình, khựng một chút.

[Được.]

13.

 

Bữa đầu tiên Chu Mục mời … là quán mì công ty.

Anh hỏi thích ăn gì, tùy. Anh gọi một bát mì bò, thêm trứng ốp la, đặt mặt .

“Quán nước dùng tự ninh.” Anh : “ ăn nhiều , cũng .”

cúi đầu ăn mì, đối diện uống coca.

“Chị Niệm Niệm.” Anh gọi: “Sao chị chia tay ?”

ngẩng đầu lên: “Sao tự nhiên hỏi?”

“Hỏi thôi.” Anh : “Không thì thôi.”

im lặng một lúc: “Vì trong lòng khác.”

Chu Mục gật đầu, hỏi thêm.

Sau đó, rủ ăn ngày càng nhiều. Có khi là căn tin công ty, khi là quán nhỏ gần đó, khi cuối tuần chợ mua đồ về nấu.

Nhà rộng hơn một chút, bếp.

Anh nấu, phụ. Ăn xong rửa bát, đất vuốt mèo của . Con mèo tên A Phúc, là mèo cam, béo, lười, thích ngủ đùi .

Một A Phúc ngủ , Chu Mục rửa bát xong ở cửa một lúc.

“Chị Niệm Niệm.”

“Ừ?”

“Sau …” Anh ngập ngừng: “Chị từng nghĩ rời khỏi Kinh thị ?”

lắc đầu: “Chưa từng. Ở quen .”

“Vậy…” Anh : “Chị từng nghĩ… tìm một khác ?”

, mặt đỏ lên.

“Ý em … em chỉ là…”

bật : “Chu Mục. Em bao nhiêu tuổi?”

“Hai mươi bốn.”

hai mươi bảy.”

“Em .”

“Không chê già?”

Anh sững , nghiêm túc.

“Chị Niệm Niệm.” Anh : “Thích một liên quan đến tuổi tác.”

gì. A Phúc trở đùi , phát tiếng gừ gừ.

Ngoài cửa sổ… trời sắp tối.

14.

 

Một đêm tháng Tám, Giang Dữ Bạch xuất hiện công ty . tăng ca đến mười giờ, xuống lầu thì thấy ở cửa hút t.h.u.ố.c.

Thấy , dập t.h.u.ố.c.

Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333

“Niệm Niệm.”

dừng : “Anh đến đây gì?”

“Đến tìm em.”

“Có chuyện gì?”

Anh , trong mắt đầy hối hận.

“Anh cắt đứt với cô . Hoàn .”

gì.

“Mấy tháng nay một lòng tìm em. Em đổi , chuyển nhà… tìm .”

“Rồi ?”

“Sau đó tìm công ty em.” Anh : “Đợi ở đây ba ngày.”

. Anh gầy nhiều, sắc mặt kém, mắt thâm quầng.

“Anh về .”

“Niệm Niệm…”

“Giang Dữ Bạch.” đầu: “Chúng kết thúc .”

Anh sững : “Anh chỉ gặp em… rõ. Ba năm đó… là thật lòng.”

.

“Anh từng lừa em.” Trong mắt tràn đầy đau đớn: “Những điều đó… đều là thật.”

.”

“Vậy tại em vẫn…”

“Vì đủ.” mỉm , cắt lời .

“Anh đối với áy náy. Anh chọn vì cô cần nữa. Anh tìm … vì tìm hơn.”

Sắc mặt đổi.

“Không …”

“Giang Dữ Bạch.” : “Anh dám … nếu cô lóc đầu, sẽ động lòng?”

Anh há miệng… nhưng .

: “Cút .”

bước về phía ga tàu điện ngầm.

Phía , gọi lớn: “Khương Niệm Niệm!”

đầu.

Loading...