Hạnh Phúc Đó Anh Không Có - Phần 4

Cập nhật lúc: 2026-03-22 19:41:33
Lượt xem: 178

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

15.

 

Chu Mục chuyện … là ngày hôm . Anh hỏi tối qua , Giang Dữ Bạch đến tìm.

Anh im lặng một lúc.

“Chị ?”

.”

“Anh gì?”

“Bảo cắt đứt với , gặp , ba năm đó là thật.”

Chu Mục : “Chị tin ?”

nghĩ một lúc. Rồi lắc đầu.

“Anh đối với … chỉ vì cần một đối với .”

“Người đó thể là bất kỳ ai.”

“Chỉ là… trùng hợp là .”

Chu Mục gì.

.

“Chu Mục. Còn em? Vì em thích ?”

Mặt đỏ lên.

“Bởi vì…”

“Vì em thấy đáng thương?”

“Không !” Anh cuống lên: “Vì chị xinh, vì chị cố gắng, vì chị một đến Kinh thị vẫn sống , vì chị tăng ca đến khuya vẫn kiên trì chạy bộ, vì chị tiểu thuyết sẽ , vì…”

bật : “Được .”

Anh dừng , .

“Chị Niệm Niệm.” Anh : “Em thích chị… vì chị là chị.”

mắt .

Rất trong trẻo.

“Chu Mục.” : “Vậy… em mời thêm một bữa nữa .”

Anh sững một chút, rạng rỡ, đôi mắt cong cong.

“Được!”

16.

Cuối năm, công ty phát thưởng. danh hiệu nhân viên xuất sắc, tiền thưởng gấp đôi năm ngoái.

Chu Mục nhắn cho : [Tối nay mời chị ăn bữa lớn.]

.

Anh đặt một nhà hàng Nhật, kiểu mỗi tám trăm tệ.

thấy đắt, , cũng nhận thưởng cuối năm.

Tối hôm đó, chúng quầy bar, đầu bếp cắt từng lát sashimi. Chu Mục bên cạnh lải nhải, lưu nhà hàng lâu, luôn đến mà nỡ.

“Vậy hôm nay nỡ?”

Anh một cái… gì.

Ăn xong, đưa về. Đến lầu, đột nhiên dừng .

“Chị Niệm Niệm.”

“Ừ?”

“Em hỏi chị một chuyện.”

“Hỏi .”

Anh hít sâu một : “Chị… ở bên em ?”

mắt .

Mặt đỏ bừng, tay khẽ run.

“Chu Mục.” : “Em nghĩ kỹ ?”

“Rồi.”

lớn hơn em ba tuổi.”

“Em .”

từng yêu ba năm.”

“Em .”

thể sẽ nhanh như …”

Anh cắt lời .

“Chị Niệm Niệm.” Giọng nghiêm túc đến mức hiếm thấy: “Em quan tâm.”

.

Trong mắt né tránh, do dự.

“Được.”

Anh sững : “Thật ?”

“Thật.”

Anh rạng rỡ, cả như sáng lên: “Vậy… em đưa chị lên?”

“Không cần.” : “Mai gặp.”

“Mai gặp!”

cầu thang, đầu . Anh vẫn đó… ngốc nghếch .

 

17.

 

Tin và Chu Mục ở bên nhanh lan khắp công ty. Mọi đều vui, chúng hợp.

Sếp còn đùa: yêu đương công sở thì , miễn đừng ảnh hưởng công việc.

Chu Mục mỗi ngày tan đều đợi cùng về. Cuối tuần mua đồ nấu ăn. A Phúc béo thêm một vòng.

 

Cuộc sống trôi chậm… nhưng vững vàng.

 

Một tuần Tết, nhận tin nhắn.

Là của Giang Dữ Bạch.

[Có thể gặp em một ? Lần cuối.]

suy nghĩ lâu… đồng ý.

Chúng hẹn ở quán cà phê công ty .

Khi đến, ở đó. Ngồi cạnh cửa sổ, mặt là một ly Americano.

Thấy , dậy.

“Niệm Niệm.”

xuống: “Có chuyện gì?”

Anh lâu; “Em đổi .”

gì.

“Trước đây em luôn…” Anh ngập ngừng: “Không như bây giờ.”

“Không như thế nào?”

“Cẩn thận từng chút.” Anh nói3 “Giống như sợ giận. Bây giờ thì còn nữa.”

gật đầu: “Rồi ?”

 

Anh im lặng một lúc.

“Anh với Lâm Lộ… kết thúc .”

“Anh .”

“Lần là thật.” Anh : “Cô xóa WeChat của , chặn , sẽ bao giờ liên lạc nữa.”

: “Giang Dữ Bạch, gì?”

Anh sững .

“Anh .” Anh : “Chỉ là… với em.”

“Được. .”

dậy.

“Niệm Niệm…”

.

Anh , trong mắt là một sự mệt mỏi sâu.

“Em… từng yêu ?”

nghĩ một chút.

“Đã từng.” : “Chỉ là… đó yêu nữa.”

“Khi nào?”

“Từ lúc bắt đầu lừa .”

“Từ lúc trong điện thoại … vẫn còn khung chat của cô .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hanh-phuc-do-anh-khong-co/phan-4.html.]

rời .

Phía còn âm thanh.

18.

 

Tết về nhà, hỏi yêu . , sẽ dẫn về cho bà xem.

 

Bà sững , đến nheo mắt.

“Thật ? Người thế nào? Làm gì? Nhà ở ?”

trả lời từng câu.

Bà gật đầu liên tục.

“Vậy khi nào dẫn về?”

“Sau Tết.”

“Được .” Bà . “Mẹ nấu cho con nhiều món ngon.”

Mùng Hai Tết, nhận tin nhắn của Chu Mục.

Anh gửi một bức ảnh… bàn ăn nhà ngày Tết. Một bàn đầy đồ ăn, giữa là đĩa sủi cảo. Kèm theo dòng chữ:

[Mẹ em , năm dẫn chị về ăn cùng.]

màn hình… bật .

[Được.]

Anh gửi một sticker, một con mèo lăn lộn. Giống hệt A Phúc.

19.

 

Sau Tết Kinh thị, Chu Mục đến đón . Anh ở cửa , thấy liền chạy tới giúp xách hành lý.

“Có mệt ?”

“Cũng .”

“Có đói ?”

“Cũng .”

Anh .

“Vậy về nhà , em nấu cho chị ăn.”

… bỗng nhớ đến đầu gặp. Trên xe bus, đưa cho một chai nước. Khi đó nghĩ… thật kỳ lạ, để ý đến .

 

Bây giờ .

Không kỳ lạ.

Là nghiêm túc.

Nghiêm túc thích.

Nghiêm túc tiến gần.

Nghiêm túc chờ đợi.

Tối hôm đó, nấu bốn món, đều là món thích.

bên bàn, buộc tạp dề qua .

A Phúc sofa ngủ say.

“Chu Mục.”

“Ừ?”

“Cảm ơn em.” 

Anh đầu , sững một chút: “Cảm ơn gì?”

“Cảm ơn em… chờ .”

Anh tới, xuống đối diện .

“Chị Niệm Niệm.” Anh : “Em đang chờ chị.”

“Em đang… ở bên chị. Tốc độ của chị là của chị. Em chỉ cần cùng là .”

Ngoài cửa sổ trời tối, trong phòng đèn sáng. A Phúc trở , phát tiếng gừ gừ.

chợt nhớ đến cô gái năm đó… Ngồi trong cầu thang, ôm chăn tiểu thuyết.

Có lẽ cô sẽ bao giờ nghĩ… Một ngày nào đó sẽ một con trai, buộc tạp dề, với cô :

“Anh ở bên em.”

Ngoại truyện:

Một cuối tuần tháng Sáu, Chu Mục đưa đến một nơi. Là một homestay ở ngoại ô, sâu trong núi, lái xe ba tiếng.

Anh là của bạn, dẫn đến từ lâu.

Đến nơi, dẫn sân .

Trong sân một cây hòe lớn, nở hoa trắng, hương thơm lan xa.

“Đẹp ?” Anh hỏi.

“Đẹp.”

Anh bên cạnh , im lặng một lúc.

“Chị Niệm Niệm.”

“Ừ?”

“Em hỏi chị một chuyện.”

Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333

sang .

Trong tay … là một chiếc hộp nhỏ.

“Cái …”

Anh mở .

Bên trong là một chiếc nhẫn.

Màu bạc, vòng mảnh, gắn một viên kim cương nhỏ.

“Em lợi dụng lúc .” Anh : “Chỉ là chị … nếu chị chờ, em thể chờ. Nếu chị …”

 

.

Tay run, mặt đỏ, mắt sáng.

“Chu Mục.”

“Ừ?”

“Em sợ ?” 

Anh ngẩn : “Sợ gì?”

“Em sợ… quên quá khứ ?”

Anh nghiêm túc.

 

“Chị Niệm Niệm.” Anh : “Em cần chị quên gì cả.”

“Chị của đây thế nào… đều qua . Hiện tại của chị… là do chính chị đến.”

gì.

“Người em thích… là chị của hiện tại.” Anh : “Không đây, cũng .”

“Chỉ là… bây giờ.”

mắt .

Trong trẻo.

Chân thành.

đưa tay .

“Đeo cho .”

Anh sững , đeo chiếc nhẫn ngón áp út của .

Vừa khít.

Hương hoa hòe thoảng qua.

Gió nhẹ thổi.

Anh , mắt cong cong.

“Niệm Niệm.”

“Ừ?”

“Cảm ơn chị… đồng ý.”

tựa vai .

Xa xa tiếng chim hót.

Ánh nắng xuyên qua tán lá, loang lổ mặt đất.

nhắm mắt .

Mọi thứ… đều .

(Hết)

 

 

Loading...