Hành Trình Tu Tiên Của Thứ Nữ Phế Linh Căn - Chương 296: Tác Dụng Của Long Mạch

Cập nhật lúc: 2026-04-29 23:35:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Mộng Thư khi thấy câu cuối cùng, thực sự hận thể ăn tươi nuốt sống Trần Mộng Lệ. Đáng hận nàng nay thể chuyện, thật sự là khổ mà . Nàng thực sự hận, hận tất cả những kẻ với nàng , tại tất cả đều đối xử với nàng như , tại ? Trần Mộng Thư nghĩ đến đây, liền ôm đầu ô ô ô rống lên.

Mộc Dao ở bên ngoài khi thấy ba chữ Trần Mộng Thư như sét đ.á.n.h, thể tự chủ lùi hai bước. Nữ nhân giường thực sự là Trần Mộng Thư? Không nhầm chứ? Nếu là nàng , nàng nông nỗi , đây là gặp chuyện gì?

Bất quá cho dù Trần Mộng Thư biến thành cái đức hạnh , Mộc Dao cũng sẽ đồng tình với nàng . Sự thù địch và nguyền rủa của Trần Mộng Thư đối với nàng, nàng vẫn còn nhớ rõ mồn một ? Nàng nay biến thành như coi như là gieo gió gặt bão .

Sự khác thường của Mộc Dao khiến mấy bên cạnh nhao nhao về phía nàng, nàng đây là . Người khác lẽ tại , nhưng Nam Cung Vũ ít nhiều cũng đoán một chút. Vốn dĩ cũng nhận nữ nhân bên trong là ai, suy cho cùng vốn dĩ quen Trần Mộng Thư, nhiều nhất chỉ coi như từng gặp qua mà thôi.

khi bên trong ba chữ Trần Mộng Thư, kết hợp với phản ứng nãy của Lâm sư , lúc mới nhớ từng ở Linh Lung các tại Côn Luân phường thị, hình như nữ nhân từng đ.á.n.h lén Lâm sư thì .

Lúc đó bởi vì nữ nhân nguyền rủa Lâm sư , mắng quá khó , tức giận liền âm thầm phân phó bên cắt đứt đầu lưỡi của nữ nhân , đó bán đến Vạn Ma thành ở Tây Vực.

Vốn dĩ Nam Cung Vũ sẽ nhớ rõ một chuyện nhỏ nhặt như , đúng, trong mắt Nam Cung Vũ xử lý một đích thực là một chuyện thể nhỏ hơn. Sở dĩ mới nhớ rõ ràng như , đó là bởi vì đây là chuyện đầu tiên vì Lâm sư , đổi thành khác, sớm quên đến xó xỉnh nào .

“Lâm sư , ?” Cố Phong Triệt nhận sự khác thường của Mộc Dao, dẫn đầu lên tiếng hỏi.

Mộc Dao thấy giọng Cố Phong Triệt, nãy chút thất thố, thế là xua xua tay : “Không gì, bên trong nay chẳng qua chỉ là một phàm nhân mà thôi, chúng cần tìm, chúng thôi.”

Tình cảnh trong phòng nãy thần thức của tự nhiên đều thấy, cho nên đối với lời của Mộc Dao tự nhiên dị nghị.

Nam Cung Vũ thấy Mộc Dao ý định gặp nữ nhân bên trong, lập tức thở phào nhẹ nhõm. Nếu để Lâm sư t.h.ả.m trạng nay của nữ nhân trong phòng là do , phỏng chừng còn nghĩ thế nào , may mà Lâm sư dường như mấy để tâm đến nữ nhân .

Đoàn Mộc Dao thấy nơi tu sĩ như lời đồn, tự nhiên sẽ lưu nơi lâu, thế là tiếp tục lao v.út về phía kinh thành Đông Lâm quốc. Mấy ban ngày xe ngựa, ban đêm ngự kiếm phi hành, cuối cùng một ngày nọ cũng đến kinh thành Đông Lâm quốc.

Đám Mộc Dao tiên tìm một khách điếm trong kinh thành ở , đợi nghỉ ngơi khỏe khoắn, mới tự ngoài ngóng tin tức, mãi đến giờ Thân buổi chiều mới tụ tập với .

“Thế nào, ngóng tin tức gì ?” Nam Cung Vũ dẫn đầu lên tiếng hỏi.

Cố Phong Triệt quét mắt một cái, đó : “Ta nãy ngoài ngóng một phen, hoàng đế nơi tên là Vũ Văn Hạo, là một hoàng đế tài năng, hoài bão, vốn dĩ vẫn luôn tâm tâm niệm niệm thống nhất chư quốc, đáng tiếc vẫn luôn khổ nỗi quốc lực đủ.”

“Nào ngờ một ngày, hoàng cung đột nhiên mấy vị khách mời mà đến, tuyên bố thể giúp thành mộng tưởng, bất quá khi chuyện thành công cần rút lấy một phần ba Long mạch. Long mạch liên quan đến khí vận của một quốc gia, lúc đầu Vũ Văn Hạo đáp ứng, nhưng đó mấy nếu sự giúp đỡ của bọn họ, đời đừng hòng thành mộng tưởng thống nhất chư quốc. Dưới sự cám dỗ như , cuối cùng Vũ Văn Hạo thỏa hiệp.”

Mộc Dao đến đây, trong mắt lộ một tia nghi hoặc. Long mạch chỉ liên quan đến khí vận của quốc gia, đối với tu sĩ thể tác dụng gì, mấy hẳn là tu sĩ mới , bọn họ cần Long mạch gì, thế là mở miệng hỏi: “Long mạch? Không Long mạch đối với tu sĩ tác dụng gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hanh-trinh-tu-tien-cua-thu-nu-phe-linh-can/chuong-296-tac-dung-cua-long-mach.html.]

, hoàng đế, mấy hẳn là tu sĩ , việc gì cần Long mạch gì?” Dung T.ử Lăng phịch xuống bên cạnh Mộc Dao, đồng dạng mang vẻ mặt nghi hoặc.

Cố Phong Triệt cùng Vệ Ngôn Phong còn Ngô Thanh Lương ba cũng nhao nhao tỏ vẻ , bọn họ cũng Long mạch thể tác dụng gì.

“Khó trách mấy cảm thấy tu hành vô vọng, cho nên định đến phàm gian hoàng đế?” Vệ Ngôn Phong ghế, vắt chéo chân .

“Xùy, Vệ Ngôn Phong, ngốc , ngay cả ít ngoài lịch luyện như cũng , tu sĩ là thể hoàng đế, mà ngay cả điều cơ bản nhất cũng ?” Dung T.ử Lăng trợn trắng mắt với Vệ Ngôn Phong, đầy mặt khinh bỉ .

“Phụt, phụt!”

Mọi thấy lời độc miệng của Dung T.ử Lăng, nhao nhao nhịn bật .

Vệ Ngôn Phong vốn dĩ Dung T.ử Lăng cho chút ngượng ngùng, nay thấy tiếng của , lập tức mặt xẹt qua một trận hổ và giận dữ, chút tức giận : “Có gì đáng chứ, chẳng qua chỉ là nhất thời quên mất mà thôi, thật là.”

“Được , , nữa Vệ sư sẽ tức giận đó. Về chuyện Long mạch đây ngược từng tổ phụ nhắc qua một chút, Long mạch đối với tu sĩ tác dụng, ngược tác dụng lớn lắm, chẳng qua giữ bí mật mà thôi. Về tác dụng cụ thể của Long mạch vẫn là đừng hỏi nữa, tiện với .” Nam Cung Vũ ăn ngay thật.

Mọi thấy lời của Nam Cung Vũ, hai mắt nhao nhao sáng lên. Tác dụng của Long mạch lớn lắm, đó là tác dụng gì? Mọi tuy tác dụng cụ thể của Long mạch, nhưng đáng tiếc Nam Cung Vũ một nửa liền chịu nữa, cũng tiện cưỡng cầu, bất đắc dĩ đành bỏ qua chủ đề .

Mộc Dao tuy cũng tác dụng cụ thể của Long mạch, nhưng chịu , nàng cũng sẽ thêm gì, chỉ là mặt ít nhiều chút tiếc nuối mà thôi.

Nam Cung Vũ thấy Mộc Dao mang vẻ mặt tiếc nuối, khóe miệng khẽ nhếch lên, dùng thần thức truyền âm với Mộc Dao: “Lâm sư , nếu tác dụng cụ thể của Long mạch, cho cũng , bất quá đáp ứng , tùy ý cho khác, ?”

Mộc Dao đột nhiên nhận thần thức truyền âm của Nam Cung Vũ, lập tức sửng sốt một chút, nhưng nàng nhanh phản ứng . Nam Cung Vũ thần bí như , hơn nữa còn yêu cầu nàng ngoài, thì tác dụng của Long mạch lớn đến mức nào thể nghĩ , Mộc Dao là giả.

Đáng tiếc Nam Cung Vũ một khi cho nàng , thì bằng với việc nàng nợ Nam Cung Vũ một ân tình. Nguyên của cỗ thể của nàng thể là vì Nam Cung Vũ mà c.h.ế.t, nàng cũng tiếp xúc quá nhiều với Nam Cung Vũ , cùng nhiệm vụ chẳng qua cũng chỉ là hành động bất đắc dĩ mà thôi.

Thế là Mộc Dao đồng dạng thần thức truyền âm : “Đa tạ ý của Nam Cung sư , thấy bộ dạng thận trọng như của Nam Cung sư , phỏng chừng bí mật tầm thường, vẫn là đừng cho thì hơn, đỡ lúc nào đó lỡ miệng .”

Nam Cung Vũ ý vị thâm trường Mộc Dao một cái, đến mức Mộc Dao thật tự nhiên, may mà Nam Cung Vũ chỉ một lúc, liền thu hồi tầm mắt, lúc mới khiến nàng thở phào nhẹ nhõm.

 

 

Loading...