Hào Quang Ngành Y: Thập Niên 70 Nghịch Chuyển Càn Khôn - Chương 152
Cập nhật lúc: 2026-03-25 16:00:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hạ Lý Lí cảm thấy vùng thắt lưng đau, “Vừa nãy em trẹo lưng thôi mà…”
Giọng yếu ớt của cô khiến cảm thấy thương xót vô cùng.”
Tống Tri Hành âu yếm xoa đầu cô, bàn tay thô ráp ấm áp nhẹ nhàng xoa bóp vùng thắt lưng cho cô, “Thế nào, thấy đỡ hơn ?”
Cơn đau mỏi ở lưng xoa dịu, Hạ Lý Lí thoải mái gật đầu, “Không ngờ Thiếu úy Tống đây cũng nghề gớm nhỉ, còn cả massage nữa.”
“Chẳng là học theo em .”
Lúc Hạ Lý Lí massage cho , luôn quan sát kỹ thuật massage của cô, ít nhiều cũng học một chút.
Dù cách một lớp quần áo, vẫn thể cảm nhận vòng eo lòng bàn tay là mềm mại mảnh mai nhường nào, thậm chí thể là thắt đáy lưng ong, khi lỡ lơ đãng một chút, lực đạo tay liền trở nên nhẹ nhàng hơn.
Hạ Lý Lí cảm thấy như đang gãi ngứa , “Nhột quá, nhột quá.”
Tống Tri Hành thấy âm thanh như , vội vàng dừng , “Không chứ?”
“Chỉ là nhột quá thôi.”
Cô nhịn lên.
Tống Tri Hành đột nhiên một sự thôi thúc, đè cô xuống …
Anh lập tức dậy, luống cuống :
“Anh… còn chút việc, ngoài , chuyện gì em báo cho ngay nhé.”
Tống Tri Hành vẻ mặt kỳ quặc ngoài, Hạ Lý Lí vẫn còn đang thắc mắc trạng thái của đổi nhanh như .
Hạ Lý Lí ôm lưng giường, chẳng mấy chốc chìm giấc ngủ.
Trong lòng Tống Tri Hành như một ngọn lửa tên đang bùng cháy, nhớ cảm giác chạm vòng eo cô , nuốt nước miếng.
Sau đó vẫn phòng tắm dội một trận nước lạnh, mà vẫn cách nào xua tan bóng dáng cô đang đung đưa trong đầu.
Để giải tỏa năng lượng, đành mặc quần áo , chạy bộ đêm, trong khi kẻ gây họa thì đang ngủ khì giường .
Chương 71 Khoảnh khắc tỏa sáng của hùng cứu mỹ nhân
Hoắc Tiểu Anh ngày hôm khi đến cửa tiệm mới phát hiện trong tiệm đúng là một đống hỗn độn, vốn dĩ còn ôm một tia hy vọng hão huyền, tâm trạng cô lúc lập tức chùng xuống, “Quần áo vất vả mà hủy hết .”
Chẳng mấy chốc đến giờ hẹn, Nghiêm Tuấn tới cửa cửa hàng, thấy một Hoắc Tiểu Anh đang đầy vẻ chán nản.
“Tiểu Anh, , , thứ đều thể từ đầu mà.”
Hoắc Tiểu Anh thở dài một :
“Thì , hàng lớn của chúng vẫn đang ở các kho khác, chắc vấn đề gì lớn, chỉ là cửa hàng dày công trang trí tẩm xăng, mùi khó ngửi quá.”
Đã cửa hàng trở nên thế , chi bằng cứ đóng cửa chỉnh đốn một thời gian .
“Không , lát nữa sẽ cùng dọn dẹp sạch sẽ.”
Nghiêm Tuấn một cái, lộ hàm răng trắng bóng.
Hoắc Tiểu Anh dường như cũng cảm xúc lạc quan đó cho lây lan, sự u ám trong lòng tan biến ít.
“Được thôi, nhưng chuyện hứa với thì vẫn nên thực hiện.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hao-quang-nganh-y-thap-nien-70-nghich-chuyen-can-khon/chuong-152.html.]
Cô lấy máy ảnh từ trong túi , “Chúng cùng chụp một tấm ảnh chung !”
“Ở đây luôn ?”
“Vừa chỗ cách sân băng xa, chúng đằng đó chụp , chỗ đó phong cảnh , gửi về cho ba như thế họ đều sẽ thấy sống , còn tìm một đối tượng xinh nữa.”
“Cô đúng là tự bán tự khen quá nhỉ.”
“Sao nào, xinh ?”
Hoắc Tiểu Anh xoay một vòng, vì việc cô đặc biệt bộ quần áo nhất của , chính là vì buổi hẹn hò với Nghiêm Tuấn.
“Xinh, cô thực sự xinh.”
Đây đúng là lời thật lòng, trong những phụ nữ Nghiêm Tuấn từng gặp, Hoắc Tiểu Anh thể xếp top 3, nếu đây cô chẳng bọn buôn nhắm trúng, chính là vì nhan sắc rạng rỡ động lòng của cô.
Hoắc Tiểu Anh thấy lời khen của , khỏi cúi đầu mím môi thầm.
“Tuy nhiên, Trung đội trưởng Tống dặn khi ngoài nhất định cẩn thận chú ý xem xung quanh nhân vật nào khả nghi , trai của tên buôn đó thể sẽ tìm chúng để trả thù.”
“Chỉ một lát thôi mà, vả sân băng đông như , còn cảnh sát tuần tra nữa, theo thấy, chỗ đó mới là nơi an nhất.”
Hai tới sân băng gần đó, nơi đông nghìn nghịt , sân băng mới mở cửa thu hút ít bạn trẻ đến đây trượt băng.
Hoắc Tiểu Anh chọn một vị trí , vẫy vẫy tay với Nghiêm Tuấn:
“Mau đây, chỗ đấy.”
Chỗ thể thấy cảnh tượng náo nhiệt phồn hoa của sân băng, hơn nữa tầm rộng mở.
Nhan sắc rạng rỡ của Hoắc Tiểu Anh thu hút mấy tên du côn ý đồ , nơi hễ đông là sẽ thượng thượng hạ hạ vàng thau lẫn lộn, hơn nữa mấy tên du côn đều là hạng sợ trời sợ đất, thấy mỹ nhân là kìm lòng mà tiến tới trêu ghẹo một phen.
Có một gã đàn ông b-éo mập huýt sáo về phía Hoắc Tiểu Anh:
“Mỹ nhân nhỏ, hứng thú trượt băng cùng bọn ?
Nếu , dạy em cho.”
Hoắc Tiểu Anh chán ghét mặt , thèm để ý đến những lời cợt nhả của gã b-éo đó.
Nghiêm Tuấn nhíu c.h.ặ.t lông mày, đối với tình huống như rõ ràng là vô cùng chán ghét, đang định dậy, Hoắc Tiểu Anh ngăn :
“Không cần chấp nhặt với hạng đó, đây chúng chụp ảnh.”
Gã b-éo rõ ràng là thấy cuộc đối thoại của họ, dẫn theo mấy tên đàn em, hùng hổ trượt tới mặt hai :
“Tao gọi mày một tiếng mỹ nhân nhỏ là nể mặt mày đấy, nào, mày khinh quá nhỉ?”
Mấy gã đàn ông phía cũng mang vẻ mặt hung tợn ý đồ bất hảo, Nghiêm Tuấn chắn mặt Hoắc Tiểu Anh:
“Các chuyện gì thì cứ nhắm , đừng bắt nạt con gái nhà .”
“Ồ, thằng nhãi , định hùng cứu mỹ nhân , cũng xem bản lĩnh đó chứ?”
Gã b-éo bên đó đông thế mạnh, những năm sáu , Nghiêm Tuấn thì chỉ một , tuy cao lớn cường tráng, nhưng Hoắc Tiểu Anh thầm tính toán xác suất thắng lợi cao, cô nhỏ tai Nghiêm Tuấn:
“Nghiêm Tuấn, chúng thôi, thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện, vả đám trông dễ chọc .”
Nếu là đây, khi Hoắc Tiểu Anh cùng đám bạn cũ của cô, cô chắc chắn sẽ chịu thua, chắc chắn sẽ đ-ánh nh-au một trận, nhưng từ khi ở cùng Hạ Lý Lí bọn họ, tính tình cô ôn hòa nhiều, cũng còn thích những chuyện đ-ánh đ-ấm c.h.é.m g-iết nữa, hơn nữa bây giờ cô Nghiêm Tuấn chịu một chút tổn thương nào.