Hạt Bụi Nở Hoa - Chương 3: Lời Nguyền Của Hối Hận

Cập nhật lúc: 2026-02-26 15:26:30
Lượt xem: 50

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6jTbQune

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáu tháng trôi qua, nỗi đau của Thư Nguyên hề thuyên giảm, thậm chí còn gặm nhấm sâu hơn. Căn nhà chung giờ bán , những kỷ niệm về Lục Phỉ đóng gói cẩn thận trong một chiếc hộp ký ức, cất sâu một góc tâm hồn. Cậu chuyển đến một căn hộ nhỏ hơn, sạch sẽ và gọn gàng, nhưng thiếu ấm của một mái nhà. Mọi thứ xung quanh dường như nhắc nhở về sự mất mát. Mỗi sáng thức dậy, còn mùi cà phê thơm lừng, còn tiếng Lục Phỉ gọi dậy. Mỗi tối về nhà, còn ánh đèn chờ đợi, còn vòng tay ôm lấy.

Thư Nguyên cố gắng vùi công việc. Cậu là một nhiếp ảnh gia tự do, với tài năng thiên bẩm và con mắt nghệ thuật tinh tế. Trước đây, việc chỉ vì đam mê, vì Lục Phỉ luôn là hậu phương vững chắc cho . Giờ đây, công việc trở thành lối thoát duy nhất, là cách duy nhất để nhấn chìm bởi những suy nghĩ về Lục Phỉ. Cậu nhận nhiều dự án hơn, nhiều nơi hơn, chụp nhiều bức ảnh hơn. mỗi bấm máy, nhớ đến ánh mắt Lục Phỉ khi ngắm những bức ảnh chụp, nhớ đến những lời khen ngợi chân thành của .

Nhiều thầm mừng rỡ khi thấy Lục Phỉ rời bỏ Thư Nguyên. Họ rằng Lục Phỉ xứng đáng một hơn, một trân trọng tình cảm của . Những lời như xát muối vết thương lòng của Thư Nguyên. Cậu họ đúng. Cậu từng là một kẻ ngốc, một kẻ vô tâm. Cậu đẩy Lục Phỉ xa, đ.á.n.h mất bằng chính sự ích kỷ của .

Lục Phỉ giờ khác xưa nhiều. Anh từ một trai bôn ba bươn trải, gia đình, chỗ dựa, trở thành một đàn ông thành đạt, địa vị và tiếng trong lĩnh vực của . Tin tức về Lục Phỉ thỉnh thoảng vẫn lọt đến tai Thư Nguyên qua những bạn chung. Anh đề bạt lên vị trí cao hơn, công việc ngày càng phát triển. Những bức ảnh chụp các tạp chí kinh doanh, các trang mạng xã hội, đều toát lên vẻ trưởng thành, tự tin và quyền lực.

"Cậu dại dột quá," một bạn cũ với Thư Nguyên trong một buổi gặp mặt tình cờ. "Bỏ lỡ mất đàn ông hoàng kim . Lục Phỉ bây giờ là mơ ước của bao nhiêu ."

Thư Nguyên tiếc những danh lợi đó. Cậu là kẻ tham lam. Cái tiếc là tình yêu, là sự ấm áp, là con Lục Phỉ. Cậu tiếc những khoảnh khắc bình yên mà họ từng , tiếc nụ của , tiếc những lời thì thầm yêu thương. Tiếc đến mức, sẵn sàng hạ , thậm chí trở nên hèn mọn, để níu kéo những gì mất.

Cậu thử tìm cách liên lạc với Lục Phỉ một nữa. Cậu gửi email, nhưng nhận hồi âm. Cậu gọi điện thoại, nhưng máy còn tồn tại. Cậu thậm chí còn tìm đến địa chỉ công ty mới của ở nước ngoài, nhưng chỉ nhận câu trả lời từ thư ký rằng bận rộn và thời gian gặp mặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hat-bui-no-hoa/chuong-3-loi-nguyen-cua-hoi-han.html.]

Một , Thư Nguyên cơ hội tham dự một hội nghị nhiếp ảnh quốc tế. Lục Phỉ cũng mặt ở đó, với tư cách là một diễn giả khách mời. Tim Thư Nguyên đập loạn xạ khi thấy từ xa. Lục Phỉ giờ đây trông trưởng thành và phong độ hơn nhiều. Anh mặc một bộ vest lịch lãm, mái tóc đen chải gọn gàng, ánh mắt sắc sảo và tự tin. Xung quanh là những đối tác, những ngưỡng mộ, ai cũng bắt tay và trò chuyện với .

Thư Nguyên nép một góc, từ xa. Cậu chạy đến ôm lấy , lời xin , cầu xin về. đôi chân như đóng băng, tài nào nhúc nhích . Cậu cảm thấy thật nhỏ bé và lạc lõng giữa đám đông, như một hạt bụi vô danh.

Cuối cùng, lấy hết can đảm, Thư Nguyên tìm cách tiếp cận Lục Phỉ khi đang chuyện với một nhóm . Cậu đợi, tim đập thình thịch trong l.ồ.ng n.g.ự.c. Khi Lục Phỉ , ánh mắt vô tình lướt qua . Không một chút nhận , một chút d.a.o động. Anh chỉ khẽ gật đầu xã giao với Thư Nguyên như một lạ, tiếp tục cuộc trò chuyện của .

Cú sốc đó khiến Thư Nguyên bất động. Người đàn ông từng vượt hơn mười ngàn cây để bay về bên , đàn ông từng yêu hơn cả sinh mệnh, nay thấy ngay mắt cũng chẳng mở lời lấy một câu. Ánh mắt lạnh lùng, xa lạ, như thể Thư Nguyên từng tồn tại trong cuộc đời .

Thư Nguyên lùi , cảm thấy như hàng ngàn mũi kim đ.â.m trái tim. Nước mắt trào , nhưng cố kìm nén, để ai thấy sự yếu đuối của . Cậu bỏ , bước chân nặng trĩu, từng bước từng bước đều là nỗi đau.

"Em xin , Lục Phỉ," thì thầm. "Em xin trân trọng ."

Lời xin lạc lõng giữa gian rộng lớn, một ai thấy, kể cả nhất. Thư Nguyên hiểu rằng, tình yêu của họ c.h.ế.t. Nó g.i.ế.c c.h.ế.t bằng sự vô tâm và kiêu ngạo. Và giờ đây, sống với lời nguyền của sự hối hận, mãi mãi.

 

Loading...