Hầu Môn - Chương 101

Cập nhật lúc: 2026-03-10 11:48:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sào Ngộ lắc đầu, gì nữa.”

 

Một lát , thở dài, “Liễu đại nhân, ngài thấy Bệ hạ đối với vụ án của Tiêu Trấn phần quá qua loa ?”

 

Liễu Như Minh đuổi kịp bước chân của , , “Ngài bây giờ mới phát hiện ?”

 

Sào Ngộ một cái, lên tiếng.

 

Liễu Như Minh quan sát xung quanh một lượt, thấy ai, hạ thấp giọng ghé sát , “Tiêu hầu nắm giữ trọng binh trong tay, là nhạc phụ của hoàng t.ử, thể Đế vương kiêng kỵ cho ?

 

Huống chi con gái ông cách đây lâu hạ sinh đích t.ử cho Hằng Vương phủ, nghĩa là giang sơn kế vị.

 

Cục diện , tóm cơ hội sẵn , trị ông thì còn đợi đến lúc nào?”

 

Những hạt mưa phùn chợt từ trung hắt xuống, Sào Ngộ hắt đầy một mặt, thở dài thành tiếng:

 

“Trận phân tranh bao giờ mới dừng đây...”

 

Liễu Như Minh thấu đáo hơn , giơ tay che mưa, “Sào tinh thông sử sách, bao giờ thấy gió triều đình ngừng thổi ?

 

Những như chúng mà, che chắn mảnh trời của , quản bản !”

 

Hai xa dần, bỏ màn mưa gió phía lưng.

 

Bên phía Hoàng đế, ông giữ Bùi Việt dùng bữa trưa tại Phụng Thiên Điện, một lúc cũng cho gọi mấy vị các lão khác tới, mỗi một chiếc bàn ăn, bàn luận về chuyện cung yến đêm giao thừa.

 

Một quan viên trong triều và sứ thần Bắc Yến đều dâng sớ khẩn cầu để sứ thần Bắc Yến tham gia cung yến, Hoàng đế vẫn quyết định .

 

“Lễ Bộ các ngươi ý kiến gì?”

 

Vương Hiển dừng đũa trả lời, “Bệ hạ, ý của Lễ Bộ vẫn là thể thất lễ với , cứ để Cẩm Y Vệ hộ tống cung, đó đưa về là .”

 

Binh Bộ Thượng thư Khang Quý phản bác, “Bệ hạ, Bắc Yến lẻn cung trộm cắp, một chút lễ tiết cũng giảng, chúng giảng lễ với bọn họ gì?

 

Cứ nhốt ở Tứ Phương Quán, chờ tin tức bên phía Nam Tĩnh Vương là .”

 

Ánh mắt Vương Hiển quét về phía , “Khang các lão, Đại Tấn chúng là quốc gia lễ nghi, thể chấp nhặt với đám man tộc Bắc Yến đó ?

 

Bọn chúng hành sự vốn luôn càn rỡ như , thấy nhiều cũng thành quen, chúng nên gõ đầu thì gõ đầu, lúc cần giáo hóa cũng giáo hóa.”

 

Hoàng đế thấy hai tranh luận thôi, chuyển mắt hỏi Lại Bộ Thượng thư Thôi các lão, “Ý của Thôi khanh thế nào?”

 

Thôi các lão cũng là thực tế, những việc bảo ông đưa quyết định, ông hiếm khi nhúng tay , “Việc , Bệ hạ cứ theo ý mà định đoạt là .

 

Chỉ là mấy tên sứ thần thôi, thể tạo sóng gió gì chứ?

 

Lần ở Quỳnh Hoa Đảo, chẳng Bệ hạ bắt gọn một mẻ đó ?”

 

Hoàng đế quen những lời nịnh hót của ông , chẳng còn chút phản ứng nào, gắp một miếng thịt cá cho miệng, cuối cùng sang Bùi Việt:

 

“Bùi khanh thấy thế nào?”

 

Bùi Việt rõ Tiêu Trấn từng ý định giao dịch với sứ thần Bắc Yến, mà thích khách đêm đó rõ ràng là nhận chỉ thị gì đó từ chỗ Tiêu Trấn, hoặc là lấy tín vật gì, Tiêu Trấn chịu tiết lộ nơi cất giấu ngân , đại khái vẫn là mang mục đích thúc đẩy giao dịch.

 

Sứ thần khỏi quán, mới thể dẫn rắn khỏi hang, đây mất là một cơ hội để bắt giữ tội chứng, bèn , “Thần nghĩ, sứ thần Bắc Tề tham dự tiệc, mà sứ thần Bắc Yến nhốt, e là , Bệ hạ nên đối xử bình đẳng.”

 

Câu thuyết phục Hoàng đế.

 

“Sự việc cứ như .”

 

Chương 57 Thay giữ chân biểu thúc của ngươi!

 

Đêm giao thừa sắp tới, cả kinh thành giăng đèn kết hoa, hai bên đại lộ Chính Dương Môn bằng những chiếc đèn l.ồ.ng mới đỏ rực rỡ, một lớp tuyết mỏng phủ lên , mang đến cho kinh đô thêm vài phần phong vị ngày Tết.

 

Mỗi năm đêm giao thừa, nơi náo nhiệt nhất kinh thành chính là con phố .

 

Đại lộ Chính Dương Môn là con phố rộng nhất trong cả kinh thành, kéo dài từ Chính Dương Môn ở phía Nam hoàng thành cho tới tận Vĩnh Định Môn ở phía Nam kinh đô, rộng đến mức thể cho mười cỗ xe ngựa cùng một lúc.

 

Ngày thường con phố canh gác nghiêm ngặt, ngự đạo ở chính giữa cho phép xe cộ , chỉ ngăn hai con đường ở hai bên ngự đạo cho qua .

 

Nếu băng qua con phố , cũng ở những giao lộ đặc thù tuân theo chỉ thị của thị vệ mới qua.

 

mỗi khi lễ hội lớn, quy tắc liền miễn bỏ, tất cả rào chắn đều dỡ xuống, cả con phố tấp nập nhộn nhịp, mặc .

 

Mà kiến trúc nổi bật nhất con phố chính là Bàn Lầu.

 

Thế nào gọi là Bàn Lầu?

 

Tiền chính là Cần Vụ Lầu của tiền triều.

 

Nghe đương thời Chân Tông Hoàng đế khởi công xây dựng cao lâu một mảnh đất trống phía đông con phố phía nam Chính Dương Môn, xây nên Cần Vụ Lầu.

 

Lầu cao tới bảy trượng, hành lang dài nối liền , mái hiên san sát, thế rồng cuộn hổ , vô cùng hào hùng.

 

Hàng năm đêm giao thừa, Nguyên tiêu, Trung thu và các lễ hội lớn khác, Chân Tông Hoàng đế đều đại yến quần thần tại đây, vui cùng dân chúng.

 

Dân gian để thể hiện sự ngưỡng mộ và yêu mến đối với Hoàng đế, nhân dịp lễ hội mà tổ chức diễu hành xe hoa rầm rộ, mang ý nghĩa đua sắc khoe tài, hiển hiện rõ khí phái của thời thịnh thế.

 

Đến triều đại , Cần Vụ Lầu đổi tên thành Bàn Lầu, tu sửa đôi chút tiếp tục sử dụng.

 

Bàn Lầu sở dĩ nổi tiếng, cũng liên quan đến phong cách kiến trúc của nó.

 

Ngược với phong cách trang nghiêm túc mục của các cung điện đây, thiết kế trang hoàng của nó tương tự như t.ửu lầu dân gian, chỉ điều so với t.ửu lầu phố chợ thì phức tạp và khí phái hơn nhiều.

 

Bảy tòa cao lâu tầng tầng lớp lớp nối tiếp , vây quanh tòa lầu cao nhất ở chính giữa, tạo thành thế ôm ấp.

 

Nhìn từ xa cảm giác như rồng khổng lồ hổ dữ đang phục mặt đất, nên mới tên là Bàn Lầu.

 

Sau đó, ở giữa các tòa lầu phụ, phía tòa lầu chính, xây một đài đ-á bạch ngọc rộng lớn để biểu diễn ca múa nhạc khí.

 

Có một năm chúc thọ Hoàng đế, vặn gặp lúc Lý Lân Chiêu mười lăm tuổi về kinh báo công, cũng chính năm đó, đầu tiên đối mặt trực diện với Nam Tĩnh Vương mà hề bại trận, từ đó danh tiếng vang dội khắp nơi, khiến cho nhiều võ tướng trong kinh thành vì ngưỡng mộ phong thái của mà lên đài thách đấu.

 

Lý Lân Chiêu chính là tại đây thi triển một chiêu “Thiên Giang Nguyệt Ảnh”, khiến cả tòa kinh ngạc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-101.html.]

 

Sau khi Lý Lân Chiêu chiến t.ử, Hoàng đế vì tế điện , đổi tên ngọc đài Bàn Lầu thành “Chiêu Đài”.

 

Sau , tất cả nhạc sư vũ giả của Đại Tấn đều lấy việc bước lên Chiêu Đài vinh dự.

 

Đêm yến giao thừa năm nay vẫn tổ chức tại Bàn Lầu như cũ.

 

Ban đầu biểu diễn xe hoa là tự phát, đa bắt nguồn từ các nhạc phường, vũ lâu các nơi, để phù hợp với sở thích của Hoàng đế, diễn biến thành việc Bố chính sứ ti của mỗi tỉnh chế tác xe hoa mang đặc sắc của tỉnh để Hoàng đế tuần thị.

 

Do đó, hàng năm các tỉnh đều cử quan viên dẫn theo thợ giỏi nổi tiếng địa phương tiến kinh thời hạn để chuẩn cho việc xe hoa.

 

Hoàng đế xem xong biểu diễn xe hoa, còn chọn một tỉnh đầu để ban thưởng.

 

Năm nay khác với năm là sứ giả Bắc Tề và Bắc Yến cũng góp vui, mỗi bên dâng lên một chiếc xe hoa để phô diễn phong mạo quốc gia .

 

Vì cho phép xe hoa diễu hành, sự giới của Tứ Phương Quán còn nghiêm ngặt như , cho phép một lượng ít .

 

Tứ Phương Quán khi nhận sắc lệnh ngày hai mươi sáu, liền khẩn trương chuẩn xe hoa.

 

Chỉ trong vòng ba ngày tạo một chiếc xe hoa hình dáng như thuyền du lịch.

 

Mục đích của bọn chúng đơn giản, chính là giấu trong xe hoa để tiến hành giao thiệp với Hằng Vương.

 

A Nhĩ Nạp thì vẻ cuồng ngạo, hành sự cực kỳ cẩn trọng.

 

Hắn chắc chắn trong chuyến liệu cạm bẫy , để cho thỏa, đề xuất một yêu cầu với sứ giả bí mật tới tiếp cận:

 

“Tiêu Trấn đang ở trong ngục, lời hứa của ông thể thực hiện , bản vương nghi ngờ.

 

Do đó, bản vương cần một bức thủ lệnh hoặc một món tín vật của Hằng Vương điện hạ, thì mới thể cho xe xuất phát.”

 

Rõ ràng A Nhĩ Nạp kéo Hằng Vương nhập cục, nắm lấy nhược điểm của Hằng Vương, để đề phòng Hằng Vương lật lọng ngay tại chỗ, đó c.ắ.n ngược .

 

Có bức thủ lệnh hoặc tín vật trong tay, Hằng Vương sẽ dám tùy tiện lật bàn.

 

Sứ giả nhanh ch.óng đưa tin tức cho Giang Thành, Giang Thành xong kêu lên rằng chuyện thật khó giải quyết.

 

Lúc bảo tìm Hằng Vương đòi thủ lệnh, chừng sẽ đuổi ngoài.

 

Hằng Vương là phận địa vị gì, chuyện như thế ngài thể đích mặt ?

 

Nhất định là bôn ba giúp ngài , ngài gánh tội, con đường về đòi thủ lệnh rõ ràng là thông .

 

Bên phía A Nhĩ Nạp cũng là hạng thấy thỏ thì thả ưng”.

 

Hai bên đều khó xử thì ?

 

Giang Thành nghĩ một cách, dù cũng phụng sự Hằng Vương suốt tám năm trời, trong tay tất nhiên những vật phẩm Hằng Vương ban thưởng.

 

Chọn lấy một món báu vật ai đến gửi tới Tứ Phương Quán, coi như là tín vật.

 

Như dẫn dụ A Nhĩ Nạp xuất xe, thúc đẩy giao thiệp, cũng thể giấu Hằng Vương.

 

Còn về chuyện ... cũng nghĩ nhiều như , sự việc đến bước đường , thành công thì cũng thành nhân, ngoài việc liều mạng , còn cách nào khác.

 

Ba năm , lập một công khi giúp Hằng Vương đối phó với Thất hoàng t.ử.

 

Câu Thất hoàng t.ử tự ví như Lý Thế Dân chính là kiệt tác của .

 

Hằng Vương vô cùng tán thưởng , riêng tư ban thưởng cho một khối ngọc thạch cực phẩm.

 

Đó là ngọc tiến cống trong cung, một khối nhỏ mà như mỡ đông, bất kể là độ bóng màu sắc đều là hạng thượng thượng đẳng, là bảo vật Thánh thượng ban thưởng cho Hằng Vương, Hằng Vương thưởng cho , luôn coi như trân bảo, nỡ sử dụng.

 

Ngày hôm nay chỉ đành đem nó giao cho A Nhĩ Nạp.

 

Sứ giả mang theo khối ấn nhỏ tới Tứ Phương Quán, A Nhĩ Nạp một cái liền vật phàm phẩm, bên còn văn dạng ngự tứ, bèn yên tâm, khi hẹn địa điểm giao dịch, A Nhĩ Nạp thả rời .

 

ngày giao thừa, A Nhĩ Nạp và Ô Chu Thiện Cẩm Y Vệ hộ tống đến Bàn Lầu dự yến, còn những sứ thần Bắc Yến khác cùng một thị vệ đều theo xe hoa xuất phát.

 

Tứ Phương Quán cách Bàn Lầu xa, chỉ vì con phố Chính Dương Môn phong tỏa, xe hoa buộc đường vòng mới thể đến Bàn Lầu.

 

Xe hoa của những nhà khác sớm xuống đường diễu hành, với hy vọng chiếm vị trí thuận lợi, để Hoàng đế thể chiêm ngưỡng phong quang của xe hoa, tranh lấy vị trí đầu, nhận lấy phong thưởng.

 

chiếc xe hoa của Tứ Phương Quán mãi cho đến khi màn đêm buông xuống mới khởi hành.

 

Thanh Hòa mặc một bộ kình trang hành gọn gàng, vẫn luôn phục ở chỗ tối mật thiết chú ý động tĩnh của xe hoa.

 

Mục đích của nàng là tận mắt thấy Thập Bát La Hán đưa Lý Tương xe hoa, đó theo sát tới địa điểm định để cứu .

 

Xe hoa thành giờ Thân chiều ngày giao thừa, đầu giờ Dậu, xe hoa khởi động, chậm rãi đẩy khỏi Tứ Phương Quán.

 

từ đầu chí cuối, hề thấy Thập Bát La Hán rời khỏi Tứ Phương Đình nơi bọn họ trấn giữ dù chỉ nửa bước, mà Lý hầu cũng luôn giam cầm trong cái hòm sắt đen kịt , hề lộ diện.

 

Thanh Hòa phục mái hiên ngẩn ngơ cả .

 

A Nhĩ Nạp ý gì?

 

Thanh Hòa kịp nghĩ nhiều, lập tức từ mái hiên nhảy xuống, lẻn hậu viện, hạ chân nhẹ như lông hồng, thần tình giới chậm rãi tiến gần Tứ Phương Đình ở giữa đình viện.

 

Đây là một tòa đình bốn góc mái cong, trơ trọi ở góc đông bắc viện lạc, bốn phía trang trí bằng cửa sổ điêu khắc sơn đỏ, cửa đóng c.h.ặ.t, chỉ hai bên trái dùng gậy gỗ chống mở một khe cửa sổ.

 

Thanh Hòa xuyên qua khe hở đó rõ bên trong đình, tám tên La Hán vẫn như thường lệ vây quanh cái hòm sắt đen , một trăm lẻ tám cây nến xếp ngay ngắn bao quanh các La Hán.

 

Đây chính là U Minh Hỏa Trận nổi danh của Thập Bát La Hán, bình thường thể phá .

 

Mỗi vị La Hán đều mặc cà sa, thần sắc vẫn an tường như cũ, nhắm mắt tĩnh tọa, đối với động tĩnh bên ngoài thì hề để tâm.

 

Biết rõ rình rập, gần, nhưng chỉ cần đối phương tay, các La Hán cũng thèm mở mắt, buồn để ý.

 

Gió đêm từng trận, Thanh Hòa giấu tay lưng nắm c.h.ặ.t thành nắm đ-ấm, chằm chằm tám vị La Hán, một sự thôi thúc thúc động Ngân Liên tay.

 

Thanh Hòa do dự, nếu sư phụ cho phép mà mạo tay, e rằng hậu quả sẽ khó lường.

 

 

Loading...