Hầu Môn - Chương 104

Cập nhật lúc: 2026-03-10 11:48:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lúc ông , Bùi Việt bên cạnh liếc ông một cái.”

 

Vị các lão nào ở đây phá án?

 

Đó chính là Bùi Việt.

 

Thôi các lão rõ ràng là đẩy chuyện lên đầu Bùi Việt.

 

Bùi Việt bất động thanh sắc nhấp một ngụm , ngay ngắn, một lời.

 

Hoàng đế theo Thôi các lão, ánh mắt lướt qua mấy vị các lão, về phía Tạ Lễ ở hàng ghế phía :

 

“Tạ Lễ, ngươi là đầu Đô Sát Viện, chuyện ngươi đưa một ý kiến cho trẫm.”

 

Ý kiến dễ đưa , nếu thỏa sẽ liên lụy đến tính mạng cả nhà.

 

Tạ Lễ Thôi các lão, ông là đường quan của Tam Pháp Ty, lý do gì để thoái thác, thế là dậy kiến nghị:

 

“Bệ hạ, đêm nay là đêm giao thừa, các nha môn treo ấn đóng cửa.

 

Chi bằng hãy tạm thời giam giữ ngục, đợi qua ngày mười sáu năm khai ấn phục chức hãy tiến hành thẩm lý.”

 

Tạ Lễ là thông minh, Hoàng đế nhất thời vẫn hạ quyết tâm xử trí Hằng Vương thế nào, đúng hơn là thẩm vấn Hằng Vương .

 

ông cố tình để mười sáu ngày đệm, để Hoàng đế từ từ suy nghĩ chuyện .

 

Hoàng đế bậc thang để xuống, thần sắc dịu , mím môi hồi lâu, cau mày :

 

“Làm theo lời khanh tấu.”

 

“Còn về vụ án...”

 

Ánh mắt Hoàng đế lướt qua mấy vị đường quan của Tam Pháp Ty và Bùi Việt, cuối cùng :

 

“Vẫn là giao cho Bùi khanh xử lý.

 

Tất cả vật chứng nhân chứng, ngươi hãy bảo quản cho cho trẫm, sang năm hãy thẩm vấn.”

 

“Còn về phần ngươi...”

 

Hoàng đế lạnh lùng Hằng Vương, còn chút ôn hòa nào như đây, thần sắc đạm mạc :

 

“Đóng cửa suy ngẫm, khi phục triều phép bước khỏi cửa phủ nửa bước!”

 

Hằng Vương lệ rơi đầy mặt dập đầu:

 

“Nhi thần tuân chỉ!”

 

Đêm đại yến giao thừa cứ thế giải tán trong vui.

 

Trong tiếng cung tiễn vang trời, Hoàng đế lên xe rời , để bách quan Bàn Lầu xì xào bàn tán.

 

Bùi Việt gọi mấy vị quan viên của Tam Pháp Ty tới một góc cánh lầu, tránh xa đám đông hỏi:

 

“Phạm nhân hiện đang ở ?”

 

Liễu Như Minh đáp:

 

“Lúc hạ quan Bàn Lầu, dặn dò thị vệ áp giải phạm nhân về nhà lao trong khu quan sở.”

 

Bùi Việt dặn dò Sào Ngộ:

 

“Ngươi lập tức khu quan sở, điều động nhân thủ, mười hai canh giờ rời , đảm bảo an cho phạm nhân trong nửa tháng , rõ ?”

 

“Rõ.”

 

Sào Ngộ chắp tay rời .

 

Liễu Như Minh theo bóng lưng xa, ánh mắt dời phía Bùi Việt:

 

“Còn những chứng vật , nếu cứ thế đưa về khu quan sở, nửa tháng khu quan sở , khó bảo đảm sẽ hủy hoại.”

 

Bùi Việt cũng hiểu đạo lý :

 

“Đem tất cả vật chứng gửi hết tới phủ của .”

 

Đặt ở thư phòng của là chắc chắn nhất.

 

Liễu Như Minh gật đầu:

 

“Hạ quan chuẩn ngay đây.”

 

Trước đó tại hiện trường vụ án, mấy vị quan viên Tam Pháp Ty sơ bộ lấy khẩu cung, giữ một nhân chứng, ghi chép tất cả chứng vật sổ sách, đóng hòm.

 

Liễu Như Minh chạy đến khu quan sở, lấy hòm, kiểm tra một lượt thấy sai sót gì mới điểm vài tên thị vệ:

 

“Mau ch.óng đưa tới phủ Bùi các lão, giao cho Thẩm Kỳ.”

 

Lại về phía Minh Di, khi cùng Trường Tôn Lăng xuống từ Vọng Hỏa Lầu, đầu đuôi sự việc ở đây cũng báo cho nàng .

 

Nghe đến cuối cùng tất cả vật chứng đều đưa về Bùi phủ, bước chân nàng đột nhiên khựng .

 

“Làm ?”

 

Tạ Như Vận và Trường Tôn Lăng cùng dừng nàng.

 

Minh Di kêu lên rằng :

 

“Bức thư đưa cho A Nhĩ Nạp là do giả mạo, bức thư con dấu thực sự của Tiêu Trấn vẫn còn ở trong tay .”

 

Lúc đó vì phòng Bắc Yến hủy thư, nàng cố tình để một chiêu, dự định đến thời điểm then chốt sẽ gửi cho Tam Pháp Ty bằng chứng.

 

Hiện giờ vì Bắc Yến hủy, nên nàng đem bức thư giả và bức thư thật hoán đổi .

 

Nếu một khi Bùi Việt phát hiện thì sẽ xôi hỏng bỏng .

 

“Trường Tôn Lăng, ngươi hãy tìm cách giữ chân biểu thúc của ngươi , bây giờ về phủ hoán đổi bức thư!”

 

“Được!”

 

“Thời gian chờ đợi ai, chia hành động !”

 

Trường Tôn Lăng và Tạ Như Vận vội vàng chạy về phía Bàn Lầu, còn Minh Di thì tìm một con ngựa gần đó, thúc ngựa chạy nhanh về phủ.

 

Trên đường đông , nàng tránh đại lộ, đường hẻm nhỏ về phủ, buộc vòng qua một đoạn đường, mất gần hai khắc đồng hồ mới về tới Bùi phủ.

 

Nàng xuất phát sớm hơn của Liễu Như Minh, chứng vật chắc chắn vẫn đưa tới, thế là thẳng về phía hậu viện.

 

Đã là đầu giờ Hợi, đêm nay giao thừa, pháo hoa nổ khắp nơi, Bùi phủ cũng bận rộn thức đêm đón năm mới.

 

Minh Di về tới Trường Xuân Đường, mấy tiểu nha đang tụ tập ở gian nước chơi trò uống r-ượu giải đố.

 

Minh Di thấy , dặn Phó ma ma đưa ít bạc cho bọn họ uống r-ượu, còn thì về phòng quần áo.

 

Vội vàng lau qua , cởi bộ hành y bên trong giấu kỹ, một bộ quần áo sạch sẽ khác, khoác thêm áo choàng ngoài.

 

Phó ma ma thấy nàng rời đêm khuya, vội hỏi:

 

“Thiếu phu nhân, bên ngoài đang tuyết, còn ngoài ?”

 

Minh Di chỉ tay về hướng thư phòng:

 

“Đêm nay phía Bàn Lầu xảy đại án, gia chủ ước chừng tâm trí thức đêm, một ở hậu viện buồn chán, định thư phòng tiền viện bồi ngài .”

 

Phó ma ma yên tâm :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-104.html.]

“Nếu thư phòng thức đêm thì lão nô sẽ bảo giải tán ngay đây.”

 

Minh Di ngoài :

 

“Mọi cứ tự chơi , ăn gì thì cứ đến phòng bếp lấy, cứ ghi hết sổ của .”

 

Bỏ câu đó, Minh Di sải bước tiến trong màn tuyết mù mịt, xuyên qua cửa nhỏ tới gian sảnh ngoài thư phòng, vặn đụng mặt Thẩm Kỳ đang rời khỏi thư phòng ngoài.

 

Ánh mắt Minh Di lướt qua bóng lưng một cái, thềm hỏi tiểu sai vặt gác cổng:

 

“Gia chủ về ?”

 

“Bẩm Thiếu phu nhân, vẫn ạ.”

 

Thấy Minh Di tò mò bóng lưng Thẩm Kỳ, vội vàng giải thích một câu:

 

“Vừa bên khu quan sở tới, đưa một cái hòm cho Thẩm Kỳ, là gia chủ bảo gửi về.

 

Chỉ một Thẩm Kỳ về phủ, gia chủ vẫn về nhà.”

 

Xem vật chứng đưa tới thư phòng .

 

Minh Di lấy từ trong túi một đĩnh bạc đưa cho tiểu sai vặt :

 

“Đêm nay giao thừa, ngươi cầm lấy mua r-ượu mà uống.”

 

“Ôi chao, tạ Thiếu phu nhân ban thưởng.”

 

Tiểu sai vặt tạ ơn rối rít cất bạc , quỳ xuống dập đầu với Minh Di:

 

“Tiểu nhân dập đầu tạ ơn Thiếu phu nhân, chúc Thiếu phu nhân hồng phúc tề thiên.”

 

Minh Di bảo dậy, :

 

“Đêm nay cùng gia chủ thức đêm, sẽ thư phòng đợi ngài .”

 

Bùi Việt từng dặn qua, cho phép Minh Di đợi ở bên ngoài, vì việc Minh Di thư phòng, tiểu sai vặt ý kiến gì.

 

Sau khi tiễn tới hành lang ngoài, dặn dò thư đồng dâng xong liền rời .

 

Đợi khỏi, Minh Di hai lời tới bàn của Bùi Việt.

 

Một cái hòm gỗ hình chữ nhật dài một thước, rộng nửa thước đặt ở bàn.

 

Hòm khóa , thấy để chìa khóa.

 

Cũng may Minh Di võ công, dùng chưởng phong chấn một cái, khóa liền lỏng .

 

Đang định mở khóa , đúng lúc từ phía gian sảnh ngoài tiếng động truyền tới:

 

“Gia chủ, Thiếu phu nhân về phủ , đang ở trong thư phòng đợi đấy ạ, cùng thức đêm...

 

Về nhanh ?

 

Dây đàn trong lòng Minh Di gần như căng thẳng cực độ, nhanh ch.óng mở hòm , lấy bức thư nhét trong, vội vàng lật xem vật chứng một lượt, tìm thấy bức thư giả mạo, nhanh ch.óng rút nhét trong ống tay áo.

 

Tiếng bước chân tiến gần cửa sổ, ngoài hành lang lầu Bùi Việt đang chuyện với Thẩm Kỳ, ngay lập tức sẽ bước qua ngưỡng cửa rẽ trong phòng.

 

Tim Minh Di đ-ập nhanh hơn, kịp thu dọn những vật chứng bên trong, dứt khoát đóng hòm , tra khóa .

 

Theo tiếng “tách” của khóa khép , nàng vội vàng vòng khỏi bàn.

 

Vừa ngước mắt lên.

 

Bóng dáng thanh tú vượt qua kệ cổ vật.

 

Bốn mắt .

 

Chương 58 Kiểm tra một , Lý Minh Di

 

Hai suốt mấy nhịp thở.

 

Ánh mắt từ kinh ngạc ban đầu, dần dần chạm những tia ấm áp.

 

Trên tay Bùi Việt cầm mấy quyển văn thư, khóe mắt nở nụ , thong thả tới mặt nàng.

 

“Sao nàng đợi ?”

 

Giọng vô cùng nhã nhặn ôn hòa.

 

Khoảnh khắc Minh Di chạm ánh mắt , ánh mắt cũng dịu mấy phần.

 

Nàng vẫn giữ nguyên tư thế mới bước động đậy, hai tay chống ngược phía bàn, tư thế dần trở nên thả lỏng:

 

“Ta Tạ Như Vận rủ dạo phố chợ bên , đó nàng cứ đòi lên vọng lâu để xem xe hoa cho gần, thế là tìm thấy Trường Tôn Lăng.

 

Trường Tôn Lăng mua cho hai chúng mấy món đồ ăn vặt phố, cẩn thận bẩn quần áo, nên về phủ đồ ...”

 

Bàn Lầu đông nghịt , hành tung của nàng dễ gì che giấu , chi bằng cứ thật.

 

Ai Bùi Việt cử theo dõi Trường Tôn Lăng , dù cũng nghi ngờ Trường Tôn Lăng và Sào Chính Quần , thể đề phòng lúc.

 

Minh Di cũng thể giấu bao lâu, đối với nàng mà , giấu ngày nào ngày nấy.

 

Một là phận thê t.ử của Bùi Việt thể cung cấp thuận lợi cho nàng, hai là thời gian ở Bùi phủ thực sự , những giây phút thảnh thơi hiếm hoi trong đời, nàng rời nhanh như .

 

Bùi Việt cầm tập văn thư định vòng bàn, Minh Di đột nhiên mở miệng gọi :

 

“Gia...

 

Bùi Việt dừng bước, ngước mắt nàng.

 

Ánh mắt nàng vô cùng thâm邃, giống như một vòng xoáy đen thẳm hút c.h.ặ.t lấy .

 

Cùng chung chăn gối bấy lâu nay, mỗi khi ánh mắt như nghĩa là gì, Bùi Việt quá rõ ràng.

 

Thân hình cao g-ầy thanh khiết ở đó, giống như một vị tăng nhân yêu cơ mỹ lệ mê hoặc, ánh mắt cũng dán c.h.ặ.t lấy nàng, dời nữa.

 

“Đêm nay giao thừa...”

 

Minh Di hiếm khi mang theo chút oán trách, đưa tay kéo kéo góc áo của , “Gia chủ bận rộn triều vụ, bỏ mặc ở Bàn Lầu... thèm quản.”

 

Sáng sớm hôm nay Bùi Việt tới khu quan sở, cho đến yến tiệc đêm tại Bàn Lầu, hai vợ chồng một ở tầng cao nhất lầu chính, một ở tầng lầu phụ, cách hành lang mái hiên ngắn ngủi một cái, mãi cho đến tận bây giờ mới gặp mặt.

 

Bùi Việt ý tứ ghen tuông thoang thoảng trong giọng của nàng, thong thả mỉm .

 

Nụ giống như ánh rơi xuống từ khóe mắt, thực sự rực rỡ vô cùng.

 

Nàng chút do dự kiễng chân lên, bám lên đôi vai , ghé mặt gần mắt , kề sát khóe môi :

 

“Ai bảo gia chủ quy củ lớn, bao giờ đưa dạo.

 

Ta mới tới kinh thành, cũng thưởng thức khí năm mới của hoàng thành, nên mới cùng Tạ nhị và Trường Tôn Lăng một chuyến...

 

Bùi Việt cúi đầu, để nàng dán c.h.ặ.t hơn một chút, gần như là nửa cọ nửa c.ắ.n vành tai nàng, đáp nàng:

 

“Rằm tháng Giêng Nguyên tiêu, sẽ dẫn nàng dạo phố.”

 

“Nhất ngôn cửu đỉnh?”

 

“Tứ mã nan truy!”

 

Minh Di siết c.h.ặ.t vòng tay, dứt khoát hôn lên, đầu lưỡi thỉnh thoảng khêu gợi kẽ răng , khiến thở định, hầu kết lăn lộn.

 

Nhân lúc đề phòng, nàng như linh xà vọt trong, bắt lấy lưỡi , quấn quýt một chỗ mà mút mát, lực đạo mạnh mẽ từng , dễ dàng đoạt lấy tâm trí Bùi Việt, khiến tâm tư rối loạn, ngón tay nới lỏng, hai quyển văn thư cứ thế thuận theo góc bàn rơi xuống đất.

 

 

Loading...