Hầu Môn - Chương 111

Cập nhật lúc: 2026-03-10 11:51:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chỉ đứa trẻ ngây thơ lãng mạn hiểu ẩn ý bên trong, lập tức chuyển mục tiêu nhắm Bùi Việt:

 

“Cậu ơi, ơi, Chiêu nhi ăn mứt quả.”

 

Bùi Việt hết cách, bế Chiêu nhi từ tay Tề Tuấn Lương, vòng ngược trở tìm mua mứt quả.

 

Lương Hạc Dữ thấy , khẽ đẩy đẩy vai Tạ Như Vận:

 

“Ta cũng mua cho nàng một xâu nhé?”

 

Đôi phu thê nhỏ nhà ăn chung một xâu mứt quả ngọt ngào thắm thiết, cũng tặng cho Tạ nhị.

 

Tạ Như Vận lườm một cái, cố ý cất cao giọng:

 

“Sao, ngươi coi giống như cái đứa trẻ ba tuổi họ Lý , thấy cái gì cũng gào lên đòi mua?”

 

Minh Di tức giận giẫm lên mũi giày nàng , đau đến mức Tạ Như Vận ôm chân nhảy dựng lên:

 

“Lý Minh Di, cô thật độc ác!”

 

Minh Di thèm để ý đến nàng , xoay đến một sạp nhỏ bán tò he cạnh miếu, mua lấy hai con tò he, một con đưa cho Bùi Tuyên, một con nhét tay Tạ Như Vận:

 

“Chẳng là thấy mua cho cô, nên trong lòng cô thoải mái !”

 

“Thế còn tạm !”

 

Đợi Bùi Việt bế Chiêu nhi trở về, liền thấy ba bọn họ, một ăn mứt quả, hai còn thổi tò he mà ăn, hiển nhiên là dỗ dành xong xuôi .

 

Người đông đủ, Tề Tuấn Lương hỏi:

 

“Tiếp theo chúng đây?”

 

Đội hình ngày hôm nay thể là trăm năm khó gặp, Bùi Tuyên hiếm khi cùng Tề Tuấn Lương dạo phố, Tạ Như Vận cũng coi như chịu chấp nhận Lương Hạc Dữ, còn Bùi Việt và Minh Di, nửa đời bận rộn, cũng chỉ hôm nay mới thể trộm chút nhàn rỗi, mấy ở miếu Thổ Địa, nhất thời đều kế hoạch.

 

Cuối cùng vẫn là Lương Hạc Dữ, kẻ vốn thạo việc ăn chơi nhảy múa đưa ý kiến, chỉ cây cầu vòm đ-á cách đó xa:

 

“Nhìn thấy cây cầu hành lang ?

 

Đó chính là cây cầu Tam Sinh lừng danh của kinh thành chúng , đồn những tình vượt qua cây cầu đêm Thượng Nguyên hoặc Thất Tịch, liền thể định duyên ba kiếp, chúng cũng góp vui một phen thấy thế nào?”

 

Lời khiến Tạ Như Vận và Bùi Tuyên rơi im lặng.

 

Trong lòng Tạ Như Vận đối với Lý Lận Chiêu ít nhiều vẫn còn chút tình xưa dứt, còn Bùi Tuyên thì ý định định duyên ba kiếp với Tề Tuấn Lương, hôm nay cũng chẳng qua là vì đưa Chiêu nhi phủ chơi đùa nên mới cùng đoàn .

 

Minh Di thấy sắc mặt hai họ đúng, lập tức nghĩ cách xoay xở:

 

“Tốt lắm, cũng dạo cây cầu hành lang một chút.”

 

Nói xong nháy mắt với Bùi Việt.

 

Bùi Việt nào bằng lòng.

 

Tạ Như Vận và Bùi Tuyên thấy Minh Di , đều nể mặt, :

 

“Vậy thôi.”

 

Nếu thật sự một chuyến mà thể định duyên ba kiếp, thì thế gian cũng chẳng đến mức nhiều thất ý đến .

 

Trước miếu Thổ Địa là một bãi đất trống rộng rãi, băng qua bãi đất trống liền đến chân cầu Tam Sinh, nơi quả nhiên đông đúc, từng đoàn từng đội đang đợi lên cầu, điều cây cầu Tam Sinh quả thực hùng vĩ, cầu vòm đ-á xây dựng ba tòa thành lầu nguy nga, thành lầu và cầu hành lang nối liền , tạo thành một tòa lâu đài tiên các như cung điện, cầu đèn lửa sáng rực, vô cùng tráng lệ.

 

Mọi từng bước một theo.

 

Dòng chen vai thích cánh, cùng với tiếng xôn xao ngớt, hòa thành một luồng khói lửa nhân gian sinh sinh bất diệt, Minh Di vẫn là đầu tiên lĩnh hội sự ồn ào của nhân gian như , cầu, trong lòng khỏi chút cảm thán.

 

Đây đại khái chính là ý nghĩa của việc nam nhi biên cương hăng hái chiến đấu .

 

Đi đến thành lầu, thuyền du ngoạn bên như dệt, hoa đèn rực rỡ, Tạ Như Vận nghĩ, nếu Lý Lận Chiêu thể thấy cảnh khói lửa phồn hoa thì bao, Bùi Tuyên ngang qua tấm b-ia đ-á Tam Sinh sừng sững thầm cảm khái, nếu kiếp , nàng hy vọng Lý Lận Chiêu sinh trong một gia đình bình thường, thể thuận lợi cưới một vợ sống những ngày tháng sung túc êm ấm, chứ dùng sức một gánh vác cả biên cương Đại Tấn, để giờ đây thi cốt còn, gia tộc chịu oan.

 

Lương Hạc Dữ đương nhiên là ngây thơ đ-á Tam Sinh hứa nguyện, Tề Tuấn Lương dắt Chiêu nhi bên cạnh , thấy năng hùng hồn, tò mò hỏi:

 

“Lương Thế t.ử, ngài hứa nguyện điều gì ?”

 

Lương Hạc Dữ :

 

“Ta ước kiếp thể trở thành một vị thiếu tướng quân uy chấn biên cương, như Tạ nhị sẽ đem lòng ái mộ .”

 

Tạ Như Vận khẽ xì một tiếng:

 

“Ngươi bản lĩnh kiếp trở thành tướng quân , thì nhất định gả cho ngươi.”

 

Lương Hạc Dữ nghiêm túc :

 

“Nàng giữ lời đấy nhé.”

 

Tạ Như Vận đ-âm điểm yếu của :

 

“Ta Trường Tôn Lăng , võ nghệ của ngươi luyện chẳng cả.”

 

Vừa nhắc đến Trường Tôn Lăng, Bùi Tuyên liền hỏi Lương Hạc Dữ:

 

, ngươi và Trường Tôn Lăng xưa nay như hình với bóng, hôm nay thấy bóng dáng ?”

 

Lương Hạc Dữ nhún vai:

 

“Ai mà , dạo phố với Tạ nhị, liền tới nữa.”

 

Minh Di thầm nghĩ Trường Tôn Lăng tới, thực chất là nàng giao cho nhiệm vụ, giờ chắc chắn đang cùng Thanh Hòa bận rộn bên phía sông Ngọc Đái .

 

Chiêu nhi phấn khích chạy nhảy khắp nơi cầu hành lang, khiến Bùi Tuyên và Tề Tuấn Lương trông nom xuể, Lương Hạc Dữ kiên nhẫn giới thiệu cho Tạ Như Vận lai lịch của những chiếc đèn hoa đăng mặt sông, chỉ Bùi Việt và Minh Di lặng lẽ theo dòng về phía , một đoạn, đến cả thị vệ cũng lạc mất.

 

Bùi Việt quanh quất tìm ,

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-111.html.]

 

Minh Di hỏi :

 

“Chàng đang tìm gì ?”

 

“An Châu bọn họ thấy cả.”

 

An Châu là hộ vệ cận kiêm phu xe của Bùi Việt.

 

Minh Di vỗ vỗ mu bàn tay :

 

“Có ở đây, còn sợ hại ?”

 

Nói xong, nàng giơ ngón tay hình cái kéo, Bùi Việt thấy ngón tay cái kéo của nàng là thấy đau đầu, vội vàng bịt .

 

Minh Di dắt tay xuống cầu, hỉ hả hỏi:

 

“Gia chủ, chúng cũng coi như định duyên ba kiếp chứ?”

 

Sau Bùi Việt hồi tưởng , đây chính là ngày hối hận nhất trong đời.

 

“Phải.”

 

Hắn đáp như .

 

Ồn ào náo nhiệt suốt quãng đường, cuối cùng cũng tới một cửa hiệu trong hồi môn của Bùi Tuyên, nàng gì cũng chịu tiếp nữa, nhất định kéo Chiêu nhi trong nghỉ ngơi, Tạ Như Vận chịu, chỉ lầu Trích Tinh phía :

 

“Hôm nay là sinh thần của Chương Minh Thái t.ử điện hạ, Bệ hạ hạ lệnh thả đèn Khổng Minh ở sông Ngọc Đái, một vạn ngọn đèn Khổng Minh cùng bay lên, cảnh tượng chắc chắn vô cùng hoành tráng, định lên đỉnh lầu Trích Tinh để chứng kiến thịnh cảnh , hai ?”

 

Bùi Tuyên dẫn theo đứa trẻ thật sự là tốn công sức, lắc đầu :

 

.”

 

Nàng , Tề Tuấn Lương chắc chắn sẽ .

 

Tạ Như Vận về phía Minh Di.

 

Đêm nay Minh Di sự sắp xếp khác, nên ở phố đèn quá lâu, nàng Bùi Việt, Bùi Việt cũng tộc vụ xử lý, phu thê hai liếc mắt , nhận tâm tư của đối phương, đều lắc đầu.

 

Cứ như ai về nhà nấy.

 

Thì thị vệ chuẩn sẵn xe ngựa, dẫn Bùi Việt hai qua hai con hẻm tối, lên xe về phủ.

 

Trong xe ngựa sẵn, Minh Di lên liền uống hai chén lớn, nhân tiện rót cho Bùi Việt một chén, Bùi Việt vội uống, mà tiên dùng khăn ướt lau sạch tay, đẩy một chiếc tráp dài chiếc bàn nhỏ đến mặt Minh Di:

 

“Nhìn xem, thích ?”

 

Tim Minh Di khẽ động, vội mở tráp, mà định định :

 

“Tặng cho ?”

 

“Phải.”

 

“Sao đột nhiên nghĩ đến việc tặng quà cho ?”

 

Ánh mắt Minh Di lấp lánh nụ .

 

Đối với nàng mà , hôm nay dù cũng là một ngày vô cùng đặc biệt.

 

Bình thường nàng đương nhiên cũng chẳng để ý đến những thứ , chỉ là nhớ đến, ít nhiều cũng là chuyện đáng an ủi.

 

Gần đến nửa đêm, gió lớn đột ngột nổi lên, những ngọn đèn Khổng Minh phương xa từ từ bay lên, phố xá gần sông Tam Sơn reo hò ngớt, trong toa xe yên tĩnh như tờ, trong mắt họ chỉ đối phương, màng đến sự ồn ào bên ngoài.

 

Bùi Việt giơ tay khẽ vuốt ve khóe mày nàng, khàn giọng :

 

“Hôm nay Nguyên tiêu, là đầu tiên hẹn nàng, thể để nàng về tay trắng , đồ bên ngoài e rằng nàng mắt, nên tự tay điêu khắc một chiếc trâm ngọc cho nàng.”

 

Hắn nhớ đêm động phòng hoa chúc đó, chiếc trâm của nàng vô tình gãy trong phòng tắm, vẫn luôn ghi nhớ trong lòng, cuối năm khi kho kiểm tra hàng, mới tìm thấy một khối ngọc Dương Chỉ cực , nhân lúc nghỉ Tết, liền khắc xong cho nàng.

 

Hôm nay đặc biệt lấy tặng cho nàng.

 

Lời đối với Minh Di mà , khác gì tiếng trống dồn trong tim nàng, nhưng mặt nàng vẫn mỉm trấn tĩnh, thò tay mở tráp , một chiếc trâm ngọc Dương Chỉ bóng bẩy tĩnh lặng trong lớp nhung lụa, nàng cầm lên ngắm nghía tỉ mỉ, chất ngọc của chiếc trâm thực sự là hiếm thấy trong đời, sắc trắng tuyệt đối, càng hiếm hơn là chất thịt dầu mượt như mỡ đông, đầu trâm khắc một bông hoa ngọc lan, nét chạm khắc trôi chảy, liền mạch một .

 

Có thể thấy , tốn ít tâm tư.

 

Bùi Đông Đình danh bất hư truyền, tay luôn là thứ nhất.

 

Chiếc trâm hợp ý nàng.

 

Minh Di hai lời, rút chiếc trâm Hoàng hậu ban cho b.úi tóc xuống, dùng chiếc trâm vấn lên mái tóc xanh, binh đao ẩn giấu trong chân mày, cuối cùng một vệt ôn nhu hóa thành tình cảm mượt mà như nước, mỉm :

 

“Đẹp ?”

 

Ánh lửa rực rỡ trong đôi mắt cùng chiếc trâm ngọc trắng phản chiếu lẫn , rạng rỡ đến mức Bùi Việt suýt nữa mở mắt , đương nhiên là vô cùng .

 

Tay vẫn luôn áp má nàng nhích , mà nàng mỉm như , thu hết nhuệ khí, dường như lúc , nàng chỉ là thê t.ử của , giữa họ bất kỳ sự giấu giếm giao phong nào.

 

Hơi thở bỗng chốc trở nên nóng bỏng ở một khoảnh khắc nào đó, chiếc bàn nhỏ dời đến góc khuất nhất, xe ngựa chắc là đợi từ lâu, đèn dầu cháy lâu , ánh lửa trở nên mờ ảo vô cùng, ai quan tâm hôm nay là ngày đó , tâm đầu ý hợp áp sát , dây lưng quanh eo rút ném xuống mặt sàn, ngón tay thô ráp của tỉ mỉ mơn trớn những vết sẹo lưng nàng, mỗi một vuốt ve tăng thêm một phần sức lực, sự xóc nảy của xe ngựa che giấu sự rung động của toa xe, gian kín mít, tấm rèm lên xuống định, thở dồn dập đan xen, nhịp tim bừng nảy, cùng với tiếng va chạm khi xe ngựa lăn qua những phiến đ-á xanh, đồng thời nhấn chìm lẫn .

 

Đèn Khổng Minh từng ngọn từng ngọn bay lên trung, cuối cùng hội thành biển đèn hùng dũng, thắp sáng nửa bầu trời, xe ngựa từ từ chạy về phía Bắc, ngược hướng với sự ồn ào náo nhiệt .

 

Lâu trong toa xe yên tĩnh , mồ hôi ướt đẫm khuôn mặt thanh khiết , Bùi Việt tỉ mỉ lau cho nàng, trâm ngọc sớm lệch mất, Minh Di thong dong sửa cho đúng, b.úi mái tóc xanh nữa, Bùi Việt thì lặng lẽ vuốt phẳng những nếp nhăn vạt áo, cuộc kịch liệt đến thật bất ngờ, khiến cả hai đều chút thất thần.

 

Bùi Việt cả đời từng chuyện gì quá giới hạn như , hít thở sâu, chút khó kìm lòng nổi.

 

Minh Di lười biếng tựa bờ vai rộng lớn của , bình phục thở sớm hơn , chỉ là chút dư âm trong xương tủy cứ vương vấn mãi tan.

 

Ai cũng gì, gì cũng là thừa thãi.

 

Cuối cùng xe ngựa cũng về tới Bùi phủ, hai thu dọn thỏa lượt bước khỏi toa xe, thần sắc vẫn bình tĩnh sâu thẳm như cũ, cách ba bước chân, ai chạm ai, hệt như quấn quýt trong toa xe là họ .

 

 

Loading...