Hầu Môn - Chương 121

Cập nhật lúc: 2026-03-10 11:51:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vương Nghiêu đối mặt với ba gương mặt đoan chính nghiêm nghị, mãnh liệt lùi một bước, hình đ-ập bức tường cửa sổ, mồ hôi lạnh rịn từng lớp, chỉ tay Bùi Việt và Tạ Lễ, quát lớn một tiếng:

 

“Các tính kế ?

 

Các đây là qua cầu rút ván!

 

Các lợi dụng ?"

 

“Là thì ."

 

Bùi Việt thừa nhận dứt khoát, “Đối phó với hạng ác đồ như ngươi và Tiêu Trấn, dùng đến biện pháp phi thường."

 

“Tất cả lũ bạo đồ mưu hại tướng sĩ biên quan, lũ ác tặc tàn hại trung lương đều ch-ết!"

 

“Người ."

 

Bùi Việt mặt lạnh như sương, ném lệnh tiễn trong tay , “Lôi Vương Nghiêu xuống, nghiêm hình tra khảo!"

 

Sau trải qua thẩm vấn, điều tra rõ Vương Nghiêu thu nhận một ít vàng bạc châu báu của Hằng Vương, Tiêu Trấn và Hằng Vương tính kế quân Túc Châu mà mặc kệ.

 

Toàn bộ vụ án rầm rộ, đến cuối tháng Hai cuối cùng cũng thu quan.

 

Ngày hôm đó đại triều, quan viên Tam Pháp Ti đương diện văn võ cả triều, trình bày rõ ràng tất cả các vụ án, dâng lên tội chứng.

 

Hằng Vương truyền triệu điện, đến mặt mũi lem nhem, quỳ gối mặt Hoàng đế, ôm lấy đầu gối ông mà sám hối:

 

“Phụ hoàng, nhi thần nhất thời tin lời sàm tấu của Tiêu Trấn, chuyện hồ đồ, xin Phụ hoàng tha cho nhi thần , nhi thần nhất định sẽ tẩy tâm cách diện, bổn phận hầu hạ Phụ hoàng."

 

Hoàng đế xong bộ quá trình, giận đến mức một cước đ-á văng :

 

“Đồ khốn khiếp, đó là Thám Quân Ti của trẫm, ngươi dám công khí tư dụng?

 

Ngươi dám ở ngay mí mắt trẫm mà ngăn chặn giấu giếm quân báo, ngươi còn chuyện gì dám nữa?"

 

Hằng Vương ông đ-á lật nhào xuống đất, màng đến bộ dạng chật vật, bò trở , dám ôm đầu gối nữa, mà ủy khuất phục chân ông, thống thiết :

 

“Cha ơi, nhi thần thật sự dám nửa phần bất kính với Người, nhi thần tên Lý Tương ép buộc, Người quên , Thất đó của thiết bao, mỗi khi đồ luôn gửi một phần tới Túc Châu, đối với còn hiếu thuận hơn cả đối với Phụ hoàng là Người, nhi thần thật sự lo lắng ngày Thất Lý Tương đó xúi giục, chuyện đại nghịch bất đạo, cho nên... mới..."

 

Hắn lén lút ngước mắt, chạm ánh mắt đang nheo sâu thẳm của Hoàng đế, đ-ánh liều tiếp:

 

“Cho nên mới nhất thời phạm hồ đồ, tay để chiếm ưu thế, trừ bỏ mầm họa tâm phúc !"

 

Lời thốt , cả điện đều kinh hãi.

 

Triều thần thể bội phục cái miệng của Hằng Vương, quả thực là lợi hại vô cùng, đem việc mưu hại quân Túc Châu thành vô tội như thế.

 

Năm đó nếu Hằng Vương ly gián như , đại để Thất hoàng t.ử và Hoàng đế cũng đến mức nảy sinh xa cách tới bước .

 

Hoàng đế tĩnh lặng , mặt gần như bất kỳ cảm xúc nào:

 

“Ý của ngươi là, trẫm còn cảm kích ngươi?"

 

“Không ," Hằng Vương liều mạng lắc đầu, “Nhi thần chỉ khẩn cầu Phụ hoàng xem xét tình nghĩa nhi thần đối với Người bấy lâu nay vẫn coi là hiếu thuận mà tha cho nhi thần , nhi thần sai , nhi thần nhất định sẽ sửa, Phụ hoàng tha cho nhi thần ..."

 

Hằng Vương cẩn thận từng chút một áp mặt đôi hia thêu rồng mà lớn.

 

Nếu luận về hiếu thuận, Hằng Vương quả thực đầu trong các hoàng t.ử, đứa con xuất sắc nhất, nhưng là đứa con thiết nhất.

 

hiếu thuận nghĩa là thể gì thì .

 

Hơn nữa cái hiếu thuận cũng mấy phần thật mấy phần giả.

 

Hoàng đế nhắm c.h.ặ.t mắt, che mặt lên tiếng.

 

Đám Liễu Như Minh thấy , khỏi kinh hãi liên hồi, nếu để Hoàng đế mềm lòng tha cho Hằng Vương, bọn họ sẽ ngày lành để sống, mấy vị quan viên trao đổi ánh mắt, trong đó Sào Ngộ quả đoạn bước , vòng tay xá dài:

 

“Bệ hạ, bất luận điện hạ sơ tâm gì, câu kết với Bắc Yến là sự thật, tàn hại ba vạn tướng sĩ cũng là sự thật, nếu tội nghiệt tày trời như thế mà cũng thể tha thứ, thì luật pháp của Đại Tấn chẳng khác nào vật bài trí."

 

Hằng Vương đầu trừng mắt Sào Ngộ đầy hung dữ, Sào Ngộ coi như thấy, xong thì quỳ xuống, đặt hốt bản ngang mặt, dập đầu thỉnh tội.

 

Lần giống với ngày kêu oan ở Kim Điện hôm , đại bộ phận quan viên Tam Pháp Ti đồng lòng, quỳ xuống quá nửa.

 

thực sự đè bẹp cọng rơm cứu mạng của Hằng Vương là kẻ khác.

 

Chỉ thấy Hoài Vương vốn nổi tiếng là chất phác, chậm rãi tới mặt Hoàng đế, quỳ xuống, từng ngón từng ngón một gỡ những ngón tay của Hằng Vương đang bám mũi hia của Hoàng đế , trầm giọng khiển trách Hằng Vương một câu:

 

“Nhị , những cái sai khác của còn là thứ yếu, nghìn nên vạn nên chỉ thị Tiêu Trấn xông điện Phụng Thiên, trộm cắp Ngân Hoàn."

 

Điện Phụng Thiên đó là nơi thể tùy tiện xông ?

 

Hằng Vương , đồng t.ử đột nhiên giãn to, khi lĩnh hội thâm ý trong lời của Hoài Vương, một nỗi sợ hãi c-ái ch-ết tràn lên tận tim, cực lực lắc đầu:

 

“Ta , từng chỉ thị Tiêu Trấn chuyện đại nghịch bất đạo như ..."

 

Lần Hằng Vương triệt để hoảng loạn, màng tính mạng bò rạp lên đầu gối Hoàng đế, biện bạch:

 

“Phụ hoàng, Phụ hoàng, nhi thần thật sự sai xông điện Phụng Thiên, nhi thần ..."

 

Chân mày Hoàng đế khẽ động.

 

Ngân Hoàn bắt đêm giao thừa đó chứng minh là giả, nhưng Hoàng đế hề lên tiếng, ý đồ cố tình giấu giếm một chút, để dụ kẻ đó buông lỏng cảnh giác, khiến Ngân Hoàn thật lộ diện.

 

Thực ông còn tin là Hằng Vương chỉ thị Tiêu Trấn xông điện Phụng Thiên nữa, ông cho rằng Hằng Vương lá gan đó.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-121.html.]

rắc rối ở chỗ, hiện tại văn võ cả triều đều kẻ xông điện Phụng Thiên trộm Ngân Hoàn là Tiêu Trấn, cũng chính là Hằng Vương cầm Ngân Hoàn thực hiện giao dịch với Bắc Yến, nếu ông xử phạt Hằng Vương, chẳng khiến quân thần cho rằng, điện Phụng Thiên thể tùy tiện xông , thiên uy thể tùy ý mạo phạm?

 

Chỉ riêng điểm , Hằng Vương thể tha thứ.

 

Hoàng đế cuối cùng phất tay, hiệu thị vệ kéo Hằng Vương , hạ chỉ:

 

“Tiêu Trấn xử lăng trì, nam đinh trong phủ chịu cung hình phát phối biên quan, nữ quyến sung Dịch Đình nô."

 

“Vương Nghiêu biếm thứ dân, lưu đày ba nghìn dặm, v-ĩnh vi-ễn về kinh."

 

“Những còn , Tam Pháp Ti y theo luật pháp mà lượng hình, trẫm can dự."

 

“Còn về Hằng Vương," cuối cùng ông đứa con thứ hai đang tha thiết mong chờ một , nuốt xuống sự nỡ trong lòng, kiên quyết :

 

“Biếm thứ dân, giam lỏng trọn đời."

 

Nói xong, Hoàng đế mệt mỏi nhắm mắt , hiệu bãi triều.

 

Trở ngự thư phòng, ông tuyên Bùi Việt và Cao Húc tới.

 

“Vụ án tuy xong, nhưng Ngân Hoàn vẫn luôn thấy tung tích, trẫm lệnh cho hai khanh nhất định đồng tâm hiệp lực, sớm ngày tìm Ngân Hoàn."

 

Bùi Việt và Cao Húc chỉ đành lệnh.

 

Lúc khỏi điện, Bùi Việt ngước mắt sắc trời, là giờ Thân bốn khắc buổi chiều, trời u ám dữ dội hơn, mây đen chồng chất nơi chân trời, một tia chớp rạch ngang, mưa rào sắp tới.

 

Nội thị đưa cho Bùi Việt một chiếc ô, sợ gặp mưa giữa đường.

 

Lại Bùi Việt đẩy .

 

Hắn chắp tay lưng bầu trời xa xăm, từng bước một bước xuống bậc thềm.

 

Một tháng rưỡi , vị ở nhà ngược thành thật, an phận thủ thường chẳng cả, mỗi ngày ăn ngon uống cay, thì chính là bồi các tỷ chơi bài.

 

Cũng , nàng thể an phận bao lâu.

 

Vụ án quân Túc Châu hại đến hồi kết, triều đình khởi động tiến trình ban thưởng bồi thường, ba vạn quân Túc Châu đại để cũng thể an nghỉ .

 

Chỉ riêng chuyện Lý Tương phản quốc, vẫn manh mối.

 

Khi thẩm lý vụ án quân Túc Châu, quan viên Tam Pháp Ti hoài nghi, e rằng việc Lý Tương phản quốc là do đám Tiêu Trấn hãm hại, nhưng điều tra điều tra , thật sự tìm thấy nửa điểm chứng cứ, Tiêu Trấn và Hằng Vương quả thực tâm mưu hại Lý Tương và Lý Lận Chiêu, nhưng chuyện Lý Tương phản quốc liên quan gì đến bọn họ.

 

Đến cả chính Tiêu Trấn cũng thấy bất ngờ:

 

“Ta cũng lường Lý Tương sẽ phản quốc, dám tưởng tượng, sẽ phản quốc trong cảnh nào?"

 

Xem còn đẩy nhanh tiến trình đàm phán với sứ thần Bắc Yến, đem Lý Tương trao đổi về.

 

Chương 67 Qua Thọ

 

Lại mấy ngày trôi qua, tội danh của tất cả những liên quan đều ấn định, Tam Pháp Ti đem đầu đuôi vụ án dán tại cổng Chính Dương, đồng thời lệnh cho Thông Chính Ti phát tới các châu quận, chiêu cáo thiên hạ, lệnh cho bốn biển đều .

 

Tất cả gia quyến của quân Túc Châu tại kinh thành đều quỳ cổng Chính Dương ròng, bá tính vây xem lây lan cảm xúc, tiếng từng đợt từng đợt át cả trời xanh, gần như chấn động địa phủ.

 

Mấy vị lão nhân tóc mai bạc trắng quỳ trống kêu oan, nước mắt đầm đìa, thật đáng thương kẻ con vùi xương bùn đất tuyền đài, gửi nơi nhân gian tóc trắng như tuyết.

 

Ba vạn tướng sĩ đó là một con lạnh lẽo, mà là trượng phu của vô phụ nữ, cha của những đứa trẻ thơ, và là con cái của cha họ.

 

Nỗi đau như thế đại để cũng chỉ những cũ, cô nhi quả phụ mới thể đồng cảm sâu sắc.

 

Nội các Thủ phụ Vương Hiển thấy, trong lòng đau xót chi dư càng thêm hổ khôn cùng, dâng tấu sớ do Lễ bộ và Binh bộ phái quan viên tiến về Túc Châu, dựng b-ia tế lễ cho ba vạn tướng sĩ, Hoàng đế chuẩn tấu.

 

Phía Hộ bộ cũng quan viên tới, hướng về phía Nam, đối diện với đông đảo góa phụ mà dập đầu thật mạnh:

 

“Triều đình lệnh, tiền bồi thường của quân Túc Châu sẽ tăng thêm gấp ba so với mức ban đầu, quá ba tháng, sẽ bộ bồi thường thỏa đáng."

 

“Ta cần bạc để gì!"

 

Một già phục xuống đất gào t.h.ả.m thiết, “Ta chỉ con trai trở về..."

 

“Con cha...

 

Nhất thời cổng Chính Dương tiếng bủa vây khắp nơi hòa thành biển cả, ứng với cơn mưa xuân rả rích, như thể trời xanh nhỏ lệ, cỏ cây cùng bi thương.

 

Mấy vị quan viên dập đầu xuống đất, hổ thẹn đến mức nên lời.

 

Vụ án Hằng Vương phán quyết xuống, nữ quyến t.ử tự trong phủ đều biếm thứ dân, và dời tới đất phong giam lỏng, duy chỉ một Hằng Vương giam lỏng tại phủ , do Cẩm Y Vệ ngày đêm canh giữ.

 

Những vây cánh còn ngã ngựa một mảng lớn, khu vực quan thự ảnh hưởng bởi vụ án , gần đây khí trầm mặc.

 

Trong mắt một vụ án coi như kết thúc, vết nhơ của quân Túc Châu tẩy sạch, phạm nhân đều sa lưới, sóng gió nên lặng chứ, nhưng Nội các Thủ phụ Vương Hiển thâm trầm hiểu rõ, vẫn kết thúc.

 

Trên đầu treo đám mây xanh , như tảng đ-á , khi nào sẽ ép xuống.

 

Ông tuy dính líu vụ án, cũng từng cấu kết với Hằng Vương, nhưng ông dù cũng là ngoại tổ phụ của Hằng Vương, tưởng rằng cái chức Nội các Thủ phụ của ông cũng lâu nữa.

 

Ngày mồng một tháng Ba năm nay, Tiêu Trấn cùng một nhóm phạm nhân xử t.ử do Cẩm Y Vệ áp giải tiến về Thái Thị Khẩu hành hình, bá tính dọc đường cầm trứng thối và lá cây nát ném loạn xạ từng cỗ xe tù, Tiêu Trấn đầu chịu trận nhiều nhất, mặt những vết bẩn vàng khè dính thêm chút lá rau nát phủ kín, dáng vẻ nhếch nhác tột cùng.

 

Trên dây thừng trói c.h.ặ.t, cử động , trợn mắt đường phố hai bên lâu thấy cùng bầu trời xanh đầu , thấy mảnh trời , còn ở trong phủ ăn uống no nê, thương yêu vuốt ve chỏm tóc của con gái, hứa hẹn đêm giao thừa dẫn con bé ngoài chơi, ngờ đột ngột của Đô Sát Viện áp giải phòng thẩm vấn, bao giờ trở nữa.

 

Hắn ch-ết đáng tiếc, chỉ là nghĩ đến việc liên lụy vợ con trong phủ chịu khổ, càng con trai chịu cung hình, vị đại đô đốc từng hô phong hoán vũ cuối cùng cũng để những giọt nước mắt hối hận, đối diện với đám đông mà gào nức nở.

 

Ngay lúc , một mũi tên ngắn xé gió lao tới, đ-âm thẳng l.ồ.ng ng-ực , tiếng im bặt, cơn đau kịch liệt tức khắc lan tỏa dọc theo tim phổi, dường như vạn con kiến đang gặm nhấm nơi đầu tim, ở trong l.ồ.ng tù kịch liệt giãy dụa rống lên, diện mục dần dần vặn vẹo, t.h.ả.m trạng đáng sợ.

 

 

Loading...